[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 341

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vả bọn họ cũng thật sự xa đến mức, gặp đồng chí nữ xinh là cứ thế hừng hực lao tới.”

 

Tuy nhiên, nhắc đến đồng chí nữ, cả đám khỏi nghĩ đến Thẩm Chính.

 

Chậc chậc chậc, nếu Thẩm Chính ở đây, bảo đảm đồng chí nữ đó sẽ cả đám bọn họ thêm vài cái, hì hì hì chí ít sẽ giống như , đến một cái cũng chẳng thèm liếc thêm.

 

Còn bên , Tô Điềm lên tầng hai.

 

hai đàn ông gặp chính là hai bạn của Thẩm Chính định mời cô ăn cơm cô đến thành phố Kinh.

 

Đừng là cô, ngay cả phía bên cũng ngờ tới nha.

 

Chỉ thể từng gặp mặt, tương phùng bất tương thức chính là như .

 

Lúc , Tô Điềm ngoài cửa.

 

Nhân viên phục vụ dẫn lên bên cạnh giơ tay gõ cửa.

 

Sau tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc", trong phòng lập tức truyền giọng của Tống lão.

 

“Vào ."

 

Nhân viên phục vụ mở cửa nhường sang một bên, Tô Điềm thấy sải bước tới, bước phòng bao liền thấy Tống lão dậy.

 

“Tống lão, lâu gặp."

 

Tô Điềm chủ động chào hỏi, mặt lộ một nụ nhẹ.

 

lâu gặp, hơn hai tháng gặp , cháu xem cháu đến thành phố Kinh mà cũng một tiếng nào, nếu vô tình nhắc đến chuyện thì còn đấy."

 

Tống lão giả vờ phàn nàn một câu, vẻ mặt hớn hở, giơ tay chào mời:

 

“Lại đây đây, , xem cháu thích ăn gì, gọi món ."

 

“Ông cũng ạ, cháu kén chọn , tùy ý là ."

 

“Vậy , để gọi món, kiêng kỵ gì chứ?"

 

“Dạ , ông cứ gọi ạ."

 

Tô Điềm híp mắt đáp .

 

Mấy phút món ăn gọi xong, nhân viên phục vụ rời , trong phòng bao chỉ còn hai họ.

 

Hơn hai tháng gặp mặt, ở cạnh cũng cảm giác xa lạ, chẳng trách Tô Điềm cái trẻ tuổi duyên với bề như , quả thực chính là đứa trẻ ngoan trong lòng các bậc trưởng bối.

 

Thông minh, xinh , hào sảng, tiến lui.

 

Bất kỳ điểm nào trong đưa cũng đều là ưu điểm.

 

Phần lớn chủ đề của hai thực đều xoay quanh Tô Điềm, ví dụ như lên đại học cô dự định gì , ngoài việc chọn học cơ khí , thể cân nhắc học thêm văn bằng hai ở khoa toán .

 

Tống lão thật sự yêu cầu cao, chỉ hy vọng Tô Điềm thể hỗ trợ về toán học, đây thực sự là yêu cầu khiêm tốn .

 

Nghe thấy chủ đề vẫn là chuyên ngành đại học, Tô Điềm cũng dở dở , chỉ thể sẽ cân nhắc, tạm thời vẫn chắc chắn.

 

Cái xem tình hình, kế hoạch của Tô Điềm là tập trung chuyên ngành cơ khí, thể còn tham gia dự án ở đơn vị thành phố Kinh nữa, nếu lúc đó bận quá, khoa toán chắc là rút thời gian.

 

Tống lão Tô Điềm sẽ cân nhắc, trong lòng thất vọng, nhưng tâm thái nhanh ch.óng điều chỉnh , cân nhắc tức là vẫn còn hy vọng, chí ít là một mực từ chối đúng ?!

 

, chuyện Tang Điền , cho cháu tình hình tiếp theo một chút nhé?"

 

Lần Tô Điềm nhanh quá, những chuyện đó Tô Điềm chỉ qua điện thoại, trong điện thoại cũng quá chi tiết, hôm nay gặp , chuyện Tống lão thể kể tỉ mỉ một chút.

 

Tiếp theo chủ đề giữa hai từ Tang Điền chuyển sang cuộc thi toán học quốc tế, ý của Tống lão là sang năm dự định xin tư cách thi đấu, khả năng thông qua là lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-341.html.]

Có sự tỏa sáng rực rỡ của Tô Điềm , tin tức quốc tế vẫn lan truyền nhanh, ở phương Đông bên một thiên tài toán học lợi hại như , thì khi cuộc thi thông qua chắc hẳn sẽ nhiều mong đợi sự xuất hiện của Tô Điềm.

 

đáng tiếc là, khả năng Tô Điềm tham gia thi đấu là lớn, Tống lão tính chất công việc của Tô Điềm, đến lúc đó ước chừng thời gian thể ở trường cũng nhiều, lấy thuật phân để tham gia cuộc thi toán học chứ.

 

Tống lão vẫn một ý tưởng.

 

Nhắc đến ý tưởng , mắt Tống lão sáng rực Tô Điềm mắt.

 

Nhận thấy ánh mắt của Tống lão, Tô Điềm ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt đó của Tống lão, vẻ mặt đầy khó hiểu.

 

“Tống lão, ông việc gì ạ?"

 

“Ha ha ha ha, một ý tưởng táo bạo."

 

Tô Điềm chớp chớp mắt, thầm biểu thị:

 

“Táo bạo cỡ nào, thử xem ạ?”

 

Luôn cảm thấy ý tưởng táo bạo của Tống lão liên quan đến cô.

 

Sự thật chứng minh trực giác của Tô Điềm sai.

 

“Tô Điềm, cũng cháu bận, nhưng thật sự cần sự giúp đỡ của cháu, định xin tham gia cuộc thi toán học quốc tế , cháu cũng trình độ học sinh trong nước chúng , các em thông minh, nhưng ít nhiều cũng một hạn chế, mang tính cục bộ , về toán học thì tư duy của cháu kỳ lạ, trình độ cũng cao."

 

Tô Điềm Tống lão, trong lòng thầm lẩm bẩm:

 

“Chắc chỉ đơn giản là khen ngợi cô như chứ?”

 

“Cho nên nha, đến lúc đó tổ chức tập huấn cháu sẽ giáo viên tập huấn cho các em, tất nhiên cháu nhiều thời gian, cho nên cần cháu ngày nào cũng đến, cháu thời gian thì đến là , tùy theo sự sắp xếp thời gian của cháu, một tuần đến một cũng mà."

 

Tống lão hớn hở chuyện.

 

“Cháu tiện lắm ạ?

 

Cháu cũng ở thành phố Kinh, tập huấn... là ông để tâm hơn một chút?

 

Ông lợi hại hơn cháu nhiều mà."

 

“Đâu , già ."

 

“Làm gì ạ, Tống lão ông vẫn còn sung sức lắm, năng lực thì nhiều một chút ạ."

 

“Không , vẫn là trẻ tuổi các cháu tinh lực dồi dào, tuổi tác cao, tinh lực bằng trẻ tuổi các cháu ."

 

“Ông kinh nghiệm phong phú, giỏi hơn cháu nhiều, cháu còn cần học hỏi ông nhiều ạ."

 

“Đừng tâng bốc nữa, hỏi cháu một câu thôi, chuyện ?"

 

Dứt khoát một chút !

 

Rất , màn tâng bốc lẫn kết thúc , Tô Điềm bộ dạng nghiêm túc của Tống lão, bất lực mỉm , “Không dám hứa chắc, nhưng nếu rảnh thì thể giúp một tay ạ."

 

“Có câu của cháu là , nếu thật sự thời gian cũng trách cháu, cùng lắm thì chỉ cái già của đích trận thôi."

 

Tống lão tự giễu một hồi ha ha ha lớn.

 

Một bữa cơm kết thúc, Tô Điềm vô hình trung tăng thêm khối lượng công việc cho bản trong thời gian đại học.

 

Lên lớp, đơn vị, cơ khí, toán học, cộng thêm một cái tập huấn.

 

Tô Điềm thực sự là nghĩ đến cuộc đời đại học của vài tháng là thấy hương vị đó... chua xót.

 

Ăn xong cơm, Tô Điềm tạm biệt Tống lão.

 

Đứng ở cửa nhà hàng, Tô Điềm giơ cổ tay lên xem giờ.

 

 

Loading...