[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ly hôn , đồng ý với , chỉ cần đồng ý với hai điều kiện, sẽ ký tên đơn ly hôn."

 

“Cô ."

 

Lâm Trí Quân biện giải, cần thiết, cho dù rách trời, Tô Tú cũng sẽ tin , thì cần tốn công vô ích gì.

 

Hừ hừ, đúng là dứt khoát thật đấy!

 

Sự giễu cợt mặt Tô Tú càng đậm hơn, chằm chằm đàn ông một lúc mới mở miệng :

 

“Điều kiện thứ nhất, thề sẽ ở bên Tô Điềm, tuyệt đối , nếu hai ở bên hai sẽ ch-ết t.ử tế."

 

“Tô Tú!"

 

Tiếng quát của đàn ông vang lên, Lâm Trí Quân kinh ngạc , kinh ngạc phẫn nộ.

 

Anh và Tô Điềm, thể chứ!

 

“Cô đừng bậy bạ, và Tô Điềm còn mấy câu, căn bản là quen ."

 

“Bây giờ quen nghĩa là quen, chỉ cần thề, liền đồng ý ly hôn."

 

cần nữa, cũng sẽ để Tô Điềm nhặt .

 

Trên mặt Tô Tú lộ một vẻ điên cuồng, đến mức Lâm Trí Quân cũng ngẩn .

 

Trong phòng bệnh nhất thời im lặng cực kỳ, qua bao lâu, Lâm Trí Quân chịu thua .

 

thề, sẽ dây dưa gì với Tô Điềm, như ?"

 

“Được."

 

Tô Tú hài lòng , mặt lộ nụ , sắc mặt nhợt nhạt của cô kết hợp với nụ trông khiến phát khiếp, tiếp theo cô mở miệng điều kiện thứ hai, “Điều kiện thứ hai, đưa cho ba ngàn đồng, một xu cũng thiếu."

 

Ba ngàn!

 

“Cái quá nhiều , ..."

 

, nhưng cha chứ hả, thì các mượn , tiền coi như là bồi thường cho việc mất đứa bé, đứa bé mất của một , nếu chúng ly hôn, sẽ đẩy bà , bà sẽ chuyện gì, con cũng vẫn còn khỏe mạnh, đòi ba ngàn thật lòng là nhiều ."

 

Theo phụ cấp cộng với tiền thưởng ở đơn vị của Lâm Trí Quân, một trăm một tháng, ba ngàn cũng chính là tiền của hai ba năm.

 

Ồ, , cô suýt nữa thì quên mất, Lâm Trí Quân xuất ngũ , nếu công việc hoặc nhà máy công nhân, vài chục đồng, thì mười năm tám năm ba ngàn đồng cũng gom đủ thôi.

 

Vả , cha Lâm Trí Quân cả đời, còn thể chút tiền tiết kiệm nào ?

 

Im lặng, sự im lặng vô tận.

 

Cuối cùng Lâm Trí Quân vẫn đồng ý chuyện ba ngàn đồng.

 

Hiện giờ chỉ nhanh ch.óng ly hôn, ba ngàn đồng đưa thì đưa , coi như là bồi thường cho đứa con mất của Tô Tú.

 

Số tiền Lâm Trí Quân định xin cha , tự nghĩ cách, nếu thật sự thì mượn.

 

Bên ngoài phòng, Kim Yến và Tô Minh Quảng thấy cuộc đối thoại trong phòng bệnh, cũng là mở mang tầm mắt.

 

Tô Minh Quảng cảm thấy Tú nhi quá hoang đường, Tô Điềm và con rể thể quan hệ gì ?

 

Còn Kim Yến thì cho rằng con gái sư t.ử ngoạm, ba ngàn đồng, thật sự là dám đòi nha.

 

Ngoài phòng bệnh, hai vợ chồng , đắn đo chuyện rốt cuộc nên cho con trai Tô Chấn Hưng .

 

Mặc dù Tô Chấn Hưng hiện giờ ở bệnh viện, nhưng lúc dặn họ chuyện gì nhất định báo cho .

 

Vậy ly hôn tính là chuyện ?

 

Đòi tiền tính là chuyện hả?

 

Còn thề thốt tính là chuyện ?

 

“Cạch!" một tiếng, con rể từ trong phòng bệnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-338.html.]

 

Tô Minh Quảng cúi đầu, còn mặt mũi nào đối mặt với con rể.

 

Ngay cả Kim Yến cũng chột cúi đầu, thực sự là Tú nhi cái nha đầu ch-ết tiệt quá đáng quá .

 

Con rể là bao, bắt nạt thành thật như chứ.

 

Đợi Lâm Trí Quân rời , hai mới phòng bệnh.

 

“Chuyện trong phòng bệnh , hai cho cả, nếu hai sợ con ch-ết thì hai cứ , dù con mạng hèn một cái, sống nữa ."

 

“Này , con gái, con đừng nghĩ quẩn nha."

 

Kim Yến thấy con gái đòi sống đòi ch-ết, lo lắng thôi.

 

“Không , chắc chắn sẽ , bố con cũng sẽ , đợi ly hôn xong chúng liền về quê, sống những ngày tháng yên ."

 

Nghe thấy già đồng ý , Tô Tú cúi đầu, lên tiếng.

 

Khóe miệng âm thầm nhếch lên một độ cong.

 

Về quê là thể nào về quê , cô còn cửa hàng cho dù Chủ nhiệm Ngô bắt thì , cửa hàng vẫn còn đó thể tiếp tục mở nha.

 

Vả , cô mới ch-ết, trùng sinh một đời, ch-ết ai còn kiếp .

 

để Lâm Trí Quân hối hận, để Tô Điềm thấy cô hâm mộ ghen tị hận.

 

Bên .

 

Thành phố Kinh, Tô Điềm hâm mộ ghen tị cái lông nha.

 

À , cũng đúng, vẫn là hâm mộ đấy.

 

Hâm mộ Tô Tú lúc đang đó, lo cho ăn uống ngủ nghỉ, giống cô là một ngày chất lượng cao ở phòng thí nghiệm.

 

Đi theo bên cạnh thầy, óc Tô Điềm lúc nào cũng hoạt động ngừng nghỉ, chỉ sợ thầy bất thình lình hỏi cô hai câu hỏi nhỏ.

 

Khổ sở từ phòng thí nghiệm , cổ Tô Điềm mỏi nhừ, mắt cũng mỏi nhừ.

 

Hướng về phía căng tin đơn vị tới, gặp Viện trưởng Lương.

 

Viện trưởng Lương từ xa thấy Tô Điềm, hôm nay ông đến phòng thí nghiệm đợt đó, dù cũng là lãnh đạo đơn vị thể dự án nào cũng lúc nào cũng chằm chằm , văn phòng ông còn một đống việc đang chờ xử lý đây.

 

Cũng giống khổ sở mới từ văn phòng ngoài, nhưng thấy Tô Điềm ông vẫn hì hì chào hỏi.

 

“Tiểu Tô, căng tin ăn cơm hả, cùng luôn, chúng còn thể chuyện một chút."

 

“Viện trưởng Lương, ông cũng bận xong ạ?"

 

Tô Điềm uể oải giơ tay vẫy vẫy chào hỏi, tiếp theo tiếp tục mở miệng :

 

“Ông vẫn còn sức lực để tán dóc cơ , mệt ạ?"

 

“Ha ha ha ha, cháu còn mệt hơn chú cơ?

 

Chú đêm qua thức trắng việc hả?"

 

“Vâng ạ, quầng thâm mắt của cháu lộ ."

 

Tô Điềm chỉ chỉ mắt .

 

“Cháu chính là quá thành thật, cháu xem cháu ở phòng thí nghiệm cũng việc gì, lão Đường cứ dẫn cháu khắp nơi xem khắp nơi học, thực cần thức khuya dậy sớm theo nhóm dự án , cháu cứ việc ngủ thì ngủ, ăn thì ăn...

 

Không đúng nha, cháu thời gian căng tin , lão Đường chịu thả ?"

 

Viện trưởng Lương tò mò mở miệng hỏi một câu, điều phù hợp với tác phong của lão Đường nha.

 

Lão Đường từ đến nay là chỉ cần học ch-ết, thì cứ nhắm chỗ ch-ết mà học.

 

Hôm nay bụng như tha cho trẻ tuổi ?

 

 

Loading...