[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 328
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:49:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Còn xuất phát, Viện trưởng Lương thấy bó hoa tươi tay Quách Ái Hoa, cảm thấy chút buồn .”
Đều là bạn cũ cả , còn bày đặt nghi thức thế ?
Chỉ riêng bó hoa thôi, chắc lão Đường sẽ lóa mắt ch-ết mất.
“Ha ha ha ha, đón thì chút nghi thức chứ, hoa tươi chuẩn sẵn sàng đây .
Ông xem màu hoa thế nào?"
“Không cả, sến súa quá."
Không hợp với lão Đường .
“Sến súa thì chứ, sến súa là khéo luôn."
Quách Ái Hoa hì hì đáp một câu.
Tàu hỏa ga lúc chín giờ rưỡi, Viện trưởng Lương và Quách Ái Hoa đợi ở ga tàu từ lúc tám giờ rưỡi.
Chín giờ rưỡi, tàu hỏa “tu tu" còi vang, ga đúng giờ.
Trong lòng ôm bó hoa tươi, thấy , Quách Ái Hoa rướn cổ đám đông, hỏi Viện trưởng Lương bên cạnh.
“Viện trưởng Lương, thấy ?
Giờ mà tàu hỏa vẫn đông thế nhỉ, thế đeo kính , chẳng rõ gì cả."
“Kìa kìa kìa, , hướng kìa."
Viện trưởng Lương giơ tay vẫy vẫy về một hướng.
Trong đám đông, Đường Lưu Quang và Tô Điềm cũng thấy một bóng đang vẫy tay.
Đường Lưu Quang nhận Viện trưởng Lương, liền lên tiếng bảo Tô Điềm bên cạnh:
“Đi sát , đừng để lạc mất, cái đang vẫy tay đằng là Viện trưởng Lương."
Nghe lời thầy, Tô Điềm ngẩng đầu qua.
Thấy ngay hai ông lão ở phía xa, một vẫy tay, một ôm một bó hoa tươi trong lòng.
Nhìn thấy bó hoa màu hồng phấn sến súa , Tô Điềm nhướng mày.
Hai bên tiến gần , cuối cùng cũng hội quân.
Nhìn thấy bó hoa trong lòng Quách Ái Hoa, Đường Lưu Quang lập tức lộ vẻ ghét bỏ.
Cái lão già họ Quách bệnh ?
Đón còn mang theo hoa?
thôi lão Quách mang tới , nể mặt chút .
Đường Lưu Quang hừ một tiếng, đưa tay định nhận lấy bó hoa tay Quách Ái Hoa.
Tuy nhiên, tay đưa , bó hoa lướt qua tay ông.
Hử hử hử?
Đường Lưu Quang theo bó hoa, thấy nó dừng mặt Tô Điềm.
Đột nhiên mặt xuất hiện một bó hoa, Tô Điềm cũng ngẩn .
Chậm rãi ngẩng đầu, cánh tay đang đưa lơ lửng giữa trung của thầy , bó hoa mặt.
“Cháu chắc là học trò cưng của lão Đường nhỉ?
Nào nào nào, hoa tặng cho cháu, chào mừng cháu đến kinh đô."
Quách Ái Hoa lờ cánh tay của lão Đường, trực tiếp híp mắt .
Đường Lưu Quang:
“Cái lão già , bệnh thật !”
Định gì đây, cho kỹ đây là học trò nhà , đừng mà nịnh bợ lung tung!
Đối mặt với ánh mắt cảnh giác của lão Đường, Quách Ái Hoa vẫn hì hì.
Học trò của ông cũng là học trò của , đều là bạn cũ cả, phân biệt gì chứ!
Đường Lưu Quang:
“Hừ hừ, mới đến gặp kẻ đào tường khoét vách !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-328.html.]
Ông sang Tô Điềm, một ánh mắt... em tự xem mà !
Đến lúc em lựa chọn .
Là chọn thầy như ông, chọn cái lão già hì hì Quách Ái Hoa !
Nhận ánh mắt của thầy.
Tô Điềm:
“Cứu mạng cứu mạng cứu mạng!”
Bó hoa ...
Cô là nên nhận, nên nhận đây?
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ ném b.o.m hoặc tưới nước dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-10-31 12:
04:
24 đến 2023-10-31 18:
06:
13 nha~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới nước dinh dưỡng:
Hủ Hủ 10 chai;
Cảm ơn nhiều vì ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 112 Một một hai
◎Canh một◎
“Cầm lấy , dù cũng là tấm lòng của Giáo sư Quách."
Cùng với lời dứt, cuối cùng cũng tới giải vây.
Viện trưởng Lương liếc Quách Ái Hoa, lão Đường, cuối cùng ánh mắt dừng đồng chí trẻ tuổi đang mỉm .
Đây là đầu tiên ông thấy học trò cưng của lão Đường, trông vẻ là một đứa trẻ khá ngoan ngoãn.
Thấy đứa trẻ học trò cho lão Đường, ông bỗng thấy chút đồng tình, tính cách lão Đường trong giới ai mà chứ, chủ trương giáo d.ụ.c kiểu nhồi nhét, tính khí đó giảm tránh là nghiêm khắc, còn lọt tai thì chỉ một từ thôi, đó là hung dữ.
khổ nỗi lão Đường chuyên môn nghiệp vụ quá vững, thanh niên học trò của lão Đường cứ nườm nượp, đó lão Đường còn bảo thu học trò nữa, thế mà công tác một chuyến là tự tát mặt thu ngay một đứa.
Thu học trò thì thôi , điều khiến ngờ hơn nữa là lão Đường cực kỳ cưng chiều đứa học trò , cho ai xem, cứ như sợ cướp mất .
Có cần khoa trương thế ?
Bây giờ kỹ, đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lão Đường hung dữ như , đứa nhỏ chắc bộ dạng hung dữ của lão Đường dọa chứ?
Ấn tượng đầu tiên của Viện trưởng Lương về Tô Điềm là như ... ngoan ngoãn, vô hại, trẻ trung, hiền lành.
Nhìn thể chỉ bề ngoài, điểm Quách Ái Hoa và Viện trưởng Lương cái khác .
Nhìn đồng chí trẻ tuổi mặt thản nhiên đưa tay nhận hoa, ánh mắt Quách Ái Hoa cũng quét qua thanh niên.
Nhìn thấy học trò cưng của lão Đường, Quách Ái Hoa cái khác.
Tục ngữ đúng, mặt lòng, học trò của lão Đường thể là hạng xoàng ?
Ông cứ cảm thấy thanh niên đơn giản như vẻ bề ngoài.
Còn rốt cuộc thế nào, Quách Ái Hoa vẫn giữ ý kiến riêng, vội đ-ánh giá, dù cũng đến đây , rốt cuộc thế nào, cứ tiếp xúc sẽ .
Đường Lưu Quang thấy cả hai cứ chằm chằm Tô Điềm, liền bước lên hai bước chắn mặt Tô Điềm, quăng cho hai một ánh mắt cảnh cáo, lên tiếng:
“Này , thu liễm chút , trẻ tuổi ngại, cái ánh mắt đó của các ông đừng sợ hãi."
Nói thì , nhưng Đường Lưu Quang cho rằng Tô Điềm sẽ dọa sợ, nhưng khả năng sẽ nhắm trúng đấy.
Với thiên phú của Tô Điềm, lão Quách trông giống cho lắm.
Viện trưởng Lương hành động của lão Đường, ha hả vài tiếng, cảm thấy thanh niên đúng là giống như vẻ bề ngoài, trông ngoan ngoãn lời, nhưng xem chừng hề nhát gan .
Xem kìa, vẫn đang ló đầu từ lưng lão Đường bên .
Đối diện với ánh mắt long lanh của cô gái trẻ, mặt Viện trưởng Lương vẫn nở nụ , nhưng trong lòng thầm đổi đ-ánh giá về cô:
lẽ ngoan ngoãn lời, nhưng lá gan thì khá lớn.