[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 310
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lần đầu tiên xe , Kim Yến và Tô Minh Quảng xe đều cảm thấy chút hiếm lạ, vẫn là con trai nhà họ tiền đồ, xem hai vợ chồng họ sang đây mà con trai thể lái xe đến ga tàu đón họ , tuy xe là con trai bảo là xe của quân đội, nhưng cũng đủ để Kim Yến khi về làng cái để khoe khoang .”
Họ xe đấy, thời buổi trong làng ai đãi ngộ chứ, về mà kể thì dân làng chẳng ghen tị ch-ết .
Ngồi ghế trái , còn ngoài xem náo nhiệt, mệt mỏi vất vả suốt dọc đường khi thấy con trai đều thấy đáng giá cả, con trai lính bao nhiêu năm nay hai vợ chồng họ đều đến đây thăm con, ngay cả khi con gái kết hôn cũng đến một chuyến, hồi đó Tô Tú kết hôn hai bên tổ chức tiệc riêng, xa xôi như dù cũng tiện nên sang.
Đây là đầu tiên họ xa, thấy thành phố lớn thấy cái gì cũng mới mẻ.
Tô Minh Quảng là thật thà, thu hồi tầm mắt, ghế chuyện với Tô Minh Kinh.
Hai em cũng gần nửa năm gặp , nhất thời bao nhiêu chuyện hết, trong đó nhắc đến nhiều nhất vẫn là nhà.
“Đại ca, bố ở nhà sức khỏe thế nào, chỗ nào khỏe , già cả thì đừng lụng vất vả nữa, mấy em gửi đồ về cho bố , bố dùng ạ."
“Đều cả, đồ chú gửi về bố đều thích, bố luôn nhớ các chú, bảo các chú đừng lãng phí nữa, tiền thì tiết kiệm , con cái còn nhỏ nhiều chỗ cần dùng đến tiền lắm."
“Hì, chuyện con cái dùng tiền tính ạ, em tự chừng mực mà.
Vả hai gửi đồ về đó cũng phần của Tô Điềm gửi về nữa, đều là tặng cho Điềm Điềm cả, bố tuổi , nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, cả đời đều hưởng phúc, đến tuổi nên hưởng phúc ."
Chẳng trách Tô Minh Kinh khéo ăn khéo , xem lời , chẳng đau lưng, bảo ông bà già hưởng phúc, là chú ba bỏ tiền bỏ sức đây?
Kim Yến trong lòng hừ một tiếng, cảm thấy vẫn là chú ba giỏi dỗ dành, hèn chi ông bà già thích chú ba nhất, cái miệng của chú ba lời ý chẳng trùng lặp câu nào.
“Chú ba , vẫn là chú giỏi thật đấy, lời hèn chi ông bà già luôn nhớ nhung nhà chú, đống đồ xem, phần lớn đều là ông bà già đặc biệt dặn chúng mang sang cho chú đấy, cái gì mà các chú ở thành phố sống dễ dàng, gì cũng tốn tiền, tin chúng sang đây là hận thể dọn sạch cả nhà để gửi cho chú đấy."
Kim Yến lời với giọng điệu mỉa mai.
Tô Minh Quảng liếc vợ một cái, vội vàng lên tiếng:
“Đừng bác gái cháu bậy, bố đúng là nhớ các chú thật, chẳng sắp Tết , mấy hôm còn nhắc các chú về ăn Tết, đồ là đặc biệt mang đồ Tết sang, đỡ cho các chú tốn tiền mua."
Tô Chấn Hưng thấy lời của thì ngay lập tức cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng hắng giọng, một cái.
Lời của Tô Minh Quảng thì Kim Yến thể thèm để ý, nhưng con trai Tô Chấn Hưng thì vẫn nể mặt một chút, thấy ánh mắt của con trai, Kim Yến lên tiếng nữa.
Vốn dĩ là mà, ông bà già chỉ thiên vị nhà chú ba, đây thế, giờ vẫn thế.
Bà cũng sai, đống đồ chú ba gửi về nhà đó mà xem, xem dỗ dành ông bà già đến mức nào, cả làng đều đem tuyên truyền một lượt, cái gì mà chú ba tiền đồ , công việc , điều , còn gửi đồ về cho bố già nữa.
Tô Minh Kinh quen với việc bác gái cả lời mỉa mai, hồi ở quê bà cũng thường xuyên như , nể mặt đại ca và Chấn Hưng, Tô Minh Kinh ha ha lớn.
“Bố nhớ em cũng chẳng sai, em là con trai của bố mà, nhớ em thì nhớ ai, nhưng đồ cũng nhiều quá, đợi khi nào đại ca về em sẽ mua ít đồ để đại ca mang về cho bố ."
Dù giờ ông cũng công việc, mỗi tháng tiền lương, mua đồ cho ông bà già thì vẫn tiền.
Nửa tiếng , cả nhóm trở về nhà họ Tô.
Kim Yến xuống xe, khi thấy ngôi nhà thì sững sờ, nhà chú ba thật sự trở thành hưởng thụ , xem ngôi nhà sân vườn , trong sân còn trồng hoa nữa cơ.
Lý Quần Anh chờ sẵn từ sớm, thấy động động tĩnh bên ngoài liền vội vàng , thấy bác cả bác gái họ xuống xe, theo là Tô Minh Kinh, ngay cả Tô Chấn Hưng cũng xuống xe.
“Đại ca đại tẩu tới , nào nào nào, nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-310.html.]
Lý Quần Anh lên tiếng chào khách, ánh mắt phía Tô Minh Kinh, xác định trong xe còn ai, Lý Quần Anh len lén ghé sát , lên tiếng hỏi:
“Chuyện gì thế, con gái ?
Không cùng về ?"
“Con bé gặp quen, việc , về ăn cơm ."
Tô Minh Kinh hạ thấp giọng trả lời một câu.
Nghe thấy lời chồng , Lý Quần Anh nhướn mày.
Thật là, ngoài một chuyến mà con gái “mất tích" .
Con gái đúng là bận thật, mới về hai ngày, ngoài gặp quen là thấy mặt mũi .
Cũng nửa đêm về , đừng để Tết nhất mà vẫn ở bên ngoài.
Chào hỏi nhà, khi đến trong phòng, Kim Yến cách bài trí trong nhà mà âm thầm tắc lưỡi, trời đất ơi, nhà chú ba thật sự hưởng thụ, cái tủ lớn , đồ nội thất , trông chẳng rẻ chút nào.
Nghe ngôi nhà nhà chú ba thuê, chắc cũng tốn ít tiền nhỉ.
Kim Yến nhớ hai cụ già mà Tô Điềm gặp lúc nãy, trong lòng âm thầm suy đoán, nhà chú ba thật sự phát đạt , đặc biệt là con bé Tô Điềm , quen những nhân vật lớn như .
“Mẹ, đừng nữa, chúng ăn cơm ở nhà tiểu thúc tiểu thẩm xong con sẽ đưa bố sang nhà Tú nhi, Tú nhi bụng mang chửa tiện lắm, sang đúng lúc giúp đỡ chăm sóc con bé."
Tô Chấn Hưng nhận ánh mắt đang đ-ánh giá ngôi nhà, nhỏ giọng vài câu.
“Mẹ bảo là sang sớm mà các con cho, giờ thì cái của chứ gì."
Kim Yến Tô Chấn Hưng nhắc đến con gái là lập tức còn tâm trí mà nhà nữa, dù ngôi nhà cũng của riêng nhà chú ba, nhà thuê thì vẫn là của khác mà thôi.
Tiền thuê nhà mỗi tháng chắc cũng ít, với lương của chú ba, tiền thuê nhà cộng với sinh hoạt phí chắc chẳng còn bao nhiêu .
Vẫn là họ hơn, con trai tiền đồ, lãnh đạo trong quân đội coi trọng, con gái cũng , gả nhà t.ử tế, hai vợ chồng họ so với chú ba thì hơn nhiều, con trai chú ba mới vài tuổi, con gái cũng đang học, cũng tốn tiền, giống họ bắt đầu hưởng phúc , con trai con gái đều lo lắng nữa.
nhắc đến Tô Điềm, Kim Yến tò mò, ghé sát về phía con trai, lén lút hỏi:
“Con trai, Tô Điềm rốt cuộc mà quen nhân vật lớn như thế?
Mẹ thấy đối phương chắc chắn bình thường, cái con bé miệng còn hôi sữa mà quen lợi hại như ."
Đó đương nhiên là vì bản Điềm Điềm cũng lợi hại mà, đúng là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, bạn bè của lợi hại thì cũng đều là những ưu tú hàng đầu cả.
lời Tô Chấn Hưng thể , thấy ánh mắt tò mò của sang, Tô Chấn Hưng lên tiếng:
“Mẹ, chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, chuyện của Tô Điềm đừng quản cũng đừng ngóng, chuyện con cũng thể ."
Nghe con trai , Kim Yến hít một thật sâu.
Nghe giọng điệu của con trai, chuyện Tô Điềm dường như đặc biệt lợi hại.
Vậy nên, Tô Điềm rốt cuộc mà quen những đó chứ?...