[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên Tô Điềm dứt lời thì chính chủ Thẩm Chính lên tiếng.”

 

Anh :

 

“Có."

 

Nghe thấy Thẩm Chính lên tiếng, Tô Điềm và Lục Tĩnh Ninh đều khỏi sang .

 

Mẹ nó ơi, sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại nha.

 

Tình yêu khiến một Thẩm Chính từ nhỏ thích ăn ngọt giờ ăn bánh quy đào ?

 

Phải là bánh quy đào ngọt lắm luôn đấy, đúng là “vũ khí hạng nặng" trong giới đồ ngọt .

 

Lục Tĩnh Ninh và Tô Điềm trợn tròn mắt, hai họ trân trân Thẩm Chính mặt đổi sắc đón lấy miếng bánh quy đào từ tay Tô Điềm.

 

Mùi thơm ngọt ngào khiến Thẩm Chính nhíu mày, thật là từ nhỏ thích những thứ ngọt lịm như thế , nhưng lúc nãy thấy Tô Điềm c.ắ.n từng miếng nhỏ với vẻ mặt đầy thỏa mãn, liền thử xem .

 

Ngón tay thon dài đẽ cầm lấy miếng bánh, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng lớn.

 

Vị ngọt của bánh quy đào tràn khoang miệng, gần như theo phản xạ là nhíu mày.

 

Thẩm Chính:

 

“Ngọt quá.”

 

“Phụt, Thẩm Chính còn chẳng thích ăn cái đấy!"

 

Tô Điềm thấy cái điệu bộ của em , lập tức phun cả .

 

Đáng đời!

 

Mình bao nhiêu bản lĩnh mà trong lòng tự ?

 

Lục Tĩnh Ninh cũng nhịn ha hả.

 

Nhìn từng từng hố hố như , Tô Điềm và Tô Chấn Hưng chút hiểu, cái gì thế?

 

“Anh thích ăn đồ ngọt ?"

 

Tô Điềm nghiêng đầu đàn ông bên cạnh, tò mò hỏi.

 

Không thích ăn mà còn cố ăn, điều gì khiến dũng cảm đến thế?

 

Là do nổi loạn ?

 

Hay là điều gì khác.

 

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Tô Điềm, Thẩm Chính trầm giọng :

 

“Cũng ."

 

Nói xong, ăn nốt phần bánh còn trong một miếng.

 

Tô Chấn Hưng cái điệu bộ đó của Thẩm Chính, trong lòng thầm mắng:

 

“Bị hâm , thích ăn còn đòi.”

 

Đàn ông con trai mà ăn ngọt thế , Thẩm Chính úng não ?

 

Còn nữa, Tô Điềm cái gì mà !

 

Ánh mắt Tô Chấn Hưng Tô Điềm, Thẩm Chính, cứ thấy hai cái tên đang giấu giếm điều gì xa lắm.

 

Thẩm Chính mặt đổi sắc, thản nhiên tự tại.

 

Anh thì thể tâm tư gì chứ?

 

Tô Điềm hì hì hì thầm.

 

Hahahaha, Thẩm Chính thì thể tâm tư gì chứ.

 

Anh chỉ là... chỉ là em rể của thôi mà!

 

Đồng chí Thẩm Chính hút thu-ốc uống r-ượu, chỉ em rể của thì gì sai chứ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-307.html.]

 

Đồng chí Thẩm Chính, chỉ là một đàn ông đơn giản thôi mà.jpg

 

Chương 103 Một trăm lẻ ba

 

Canh hai

 

Thật là kỳ quái.

 

Tô Chấn Hưng cảm thấy Tô Điềm và Thẩm Chính ngày càng kỳ quái, đặc biệt là Tô Điềm cứ như hâm , thỉnh thoảng cứ hì hì hì với vẻ mặt đầy gian xảo.

 

Chuyện Tô Chấn Hưng nghĩ suốt một đêm cũng thông.

 

Buổi chiều hai bên cũng lâu chia tay , dù cũng là mua đồ, đó Lý Quần Anh xách một đống chiến lợi phẩm chen khỏi đám đông, hai bên chào hỏi xong là ai đường nấy.

 

Lúc về Tô Chấn Hưng còn kéo Tô Điềm hỏi vài câu, hỏi xem hai cái tên ch-ết tiệt gì với Tô Điềm , nếu Tô Điềm trở nên kỳ kỳ quái quái như thế.

 

Về câu hỏi của họ nhà , Tô Điềm suy nghĩ kỹ càng thành thật trả lời, bọn họ thực sự gì cả, chỉ là chào hỏi bình thường thôi, gần như chẳng giao lưu gì mấy?

 

Không tại , lúc Tô Điềm nhắc tới chủ đề vô thức lờ chuyện suýt ngã khi đụng trúng Thẩm Chính đỡ lấy.

 

Chỉ thấy, chuyện đó cũng quan trọng lắm, cũng chẳng gì để , đặc biệt kể chuyện đó thì thấy thừa thãi.

 

Tô Điềm nhớ rõ khoảnh khắc ngã đụng trúng một luồng ấm, hơn nữa còn cảm giác cứng cáp, đợi đến khi cô đầu thì hai bên kéo giãn cách, nhưng nếu Tô Điềm đoán nhầm thì lúc đó cô đụng trúng l.ồ.ng ng-ực của Thẩm Chính.

 

Chính vì chuyện mà Tô Điềm trằn trọc đến tận tờ mờ sáng mới ngủ , và mơ.

 

Cảnh tượng trong mơ Tô Điềm nhớ rõ lắm, chỉ mang máng nhớ hình như bách hóa tổng hợp, cô đụng trúng thấy khuôn mặt đó của Thẩm Chính.

 

diễn biến trong mơ giống với thực tế cho lắm.

 

“Hù!"

 

Một bóng giường đột nhiên bật dậy, mái tóc ngắn rối bời xõa xuống khuôn mặt trắng trẻo che tia kinh ngạc trong mắt Tô Điềm.

 

Nhìn thấy cách bày trí quen thuộc trong phòng , Tô Điềm sực tỉnh, cô đang ở nhà.

 

Ngơ ngác quanh, xem xét bốn phía, trong não bộ vô thức lướt qua những đoạn ký hiệu trong mơ, Tô Điềm đưa tay lên vỗ vỗ mặt .

 

Suỵt!

 

Hít một lạnh.

 

độc quá lâu , đồng chí Tiểu Tô độc từ kiếp đến kiếp mơ thấy giấc mơ kiểu đó, mặc dù trong mơ chẳng chuyện gì quá đáng, nhưng đối với việc mơ thấy Thẩm Chính thì sức ảnh hưởng đối với Tô Điềm vẫn là vô cùng lớn.

 

Sao mơ, còn mơ thấy Thẩm Chính nữa chứ.

 

là hồng nhan họa thủy mà hồng nhan họa thủy.

 

Không ngủ nữa, Tô Điềm dứt khoát bò dậy khỏi giường, mặc quần áo ngoài rửa mặt.

 

Rửa mặt xong, Tô Điềm chuẩn đợi ăn sáng.

 

Vừa bàn ăn, Tô Chấn Hưng ở vị trí bên cạnh liền phịch xuống, Tô Điềm nghiêng đầu qua.

 

Tô Chấn Hưng nhận ánh mắt của Tô Điềm, cũng sang cô.

 

Hai em chằm chằm .

 

Cả hai đều thấy quầng thâm mắt của đối phương, thật là nực .

 

“Anh ơi, đêm qua ngủ ngon ạ?"

 

“Ừ."

 

Tô Chấn Hưng gật đầu, chính vì hôm qua Tô Điềm khỏi cửa mà uống thu-ốc, cho Tô Chấn Hưng đêm qua thấy cái điệu bộ gian xảo của Tô Điềm.

 

Mẹ nó ơi, dọa cho tỉnh cả luôn.

 

“Em đêm qua cũng ngủ ngon ?

 

Thức khuya ?"

 

Tô Chấn Hưng hỏi ngược một câu, quầng thâm mặt em gái, Tô Chấn Hưng :

 

“Làm việc cũng đừng quá sức, chú ý sức khỏe, việc và nghỉ ngơi điều độ."

 

Loading...