[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn Tô Điềm đang hì hì, Tô Điềm cũng nở nụ nhẹ, lên tiếng trả lời:

 

“Em , lúc nãy chỉ là vô tình đụng một cái thôi, cũng xin , em cũng ngờ gặp các ở đây, các cùng chị Tĩnh tới mua đồ ạ, chị Tĩnh ?"

 

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay, Tô Điềm dứt lời thấy Lục Tĩnh Ninh tới.

 

“Điềm Điềm, em cũng ở đây , khéo quá, em cùng nhà đây ?"

 

Động tác của Lục Tĩnh Ninh còn thuần thục hơn Tô Điềm nhiều, vài bước tới mặt Tô Điềm, đưa tay lên ôm chầm lấy cánh tay cô gái nhỏ, đồng thời ngẩng đầu lên, thấy Tô Chấn Hưng và Lý Quần Anh trong đám đông xa, vài cái thu hồi tầm mắt.

 

“Điềm Điềm, ở đây đông quá, chúng ngoài chờ , gần đây tiệm bánh mới mở, em cùng chị qua đó xem thử ."

 

mà, em..."

 

Tô Điềm thôi, Lý Quần Anh đang “phấn đấu" cách đó xa một cái, cái điệu bộ của thì e là một lát nữa cũng .

 

Hiểu ngay ý nghĩ trong lòng Tô Điềm, Lục Tĩnh Ninh trực tiếp vung tay lên, ánh mắt quét qua hai thanh niên bên cạnh, lên tiếng:

 

“Thẩm Chính, Tô Điềm, hai đứa đây đợi nhé, lát nữa với nhà Điềm Điềm một tiếng, dì cháu ở tiệm bánh bên ngoài, lát nữa chúng về thì qua đó tìm cũng ."

 

Nói xong, đợi Thẩm Chính và Tô Điềm phản ứng, Lục Tĩnh Ninh dắt chạy mất .

 

Trơ mắt nữ đồng chí thích dì ruột nhà dắt mất, Thẩm Chính chỉ thấy đau đầu.

 

Chờ đến khi nhận thấy ánh mắt như phòng trộm của Tô Điềm bên cạnh, Thẩm Chính trực tiếp ngước mắt lên, một ánh mắt sắc lẹm qua.

 

Tô Điềm chạm ánh mắt của bạn qua, trong lòng “hê hê" một tiếng.

 

Cậu còn mặt mũi mà lườm thế nhỉ?

 

“Thẩm Chính, dù cũng là cùng mặc quần thủng đáy lớn lên mà, đối xử với như thế đấy , là coi em gái Tô như em gái ruột, thế mà dã tâm sói cùng em gái Tô tìm hiểu đối tượng?"

 

“Đừng chối nữa, hai cái mắt của thấy rõ rành rành , chối ."

 

định chối, cho , tưởng thể hiện rõ ràng lắm chứ, là tại thôi."

 

Thẩm Chính trực tiếp vặn , chỉ thiếu nước in ba chữ “là ngốc" lên mặt nữa thôi.

 

“Cậu thấy với nữ đồng chí nào như thế bao giờ ?

 

Nếu coi là em gái, sẽ đến mức ."

 

Lời đủ rõ ràng !

 

Đủ , quá đủ !

 

Tô Điềm cái điệu bộ mặt đỏ tim đ-ập của Thẩm Chính, còn tưởng Thẩm Chính mới là đang thẩm vấn đấy.

 

Không đúng đúng, phận hoán đổi .

 

, Tô Điềm, thẩm vấn Thẩm Chính mới đúng chứ.

 

“Cậu đừng đ-ánh trống lảng, thành thật khai báo ý đồ khác với em gái Tô từ khi nào, hại cứ hết đến khác giúp giải thích mặt Tô Chấn Hưng, giúp , hóa đang giúp đ-ánh lạc hướng ?"

 

Nhắc tới Tô Chấn Hưng, ánh mắt Tô Điềm Tô Chấn Hưng trong đám đông, trong lòng thầm hít một lạnh.

 

Nếu Tô Chấn Hưng chuyện , liệu nghĩ và cái tên súc vật Thẩm Chính là một phe nhỉ?

 

Cậu đúng là oan , nếu Thẩm Chính ý đồ đó thì sớm báo cáo cho Tô Chấn Hưng , còn giúp đ-ánh lạc hướng nữa chứ.

 

Thấy động tác nhỏ của Tô Điềm, Thẩm Chính nhịn khẩy một tiếng, lên tiếng:

 

“Sợ cái gì, nếu giờ vạch trần chuyện thì sẽ với Tô Chấn Hưng chính là đồng phạm của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-305.html.]

 

Tô Điềm lập tức trợn tròn mắt.

 

Còn cần mặt mũi nữa hả, hố em như thế chứ!

 

Không cần mặt mũi nữa, bài ngửa luôn, Thẩm Chính cảm thấy chuyện bây giờ thích hợp, còn định dùng chiêu cứu quốc đường vòng, tiên tạo mối quan hệ với Tô Chấn Hưng, đó mới tiếp cận sâu hơn với Tô Điềm và gia đình cô.

 

Tô Điềm và Thẩm Chính em hơn hai mươi năm để trưng, lời của Thẩm Chính là ngay ý gì .

 

Mẹ nó ơi, em , cái bàn tính của nó đ-ập thẳng mặt đấy.

 

Tính toán chi li một, ai khác chính là Thẩm Chính nha.

 

em , giữa Thẩm Chính và Tô Chấn Hưng, Tô Điềm chút do dự chọn Thẩm Chính.

 

Hoàn quên mất mới hùng hồn bảo vệ thật hạnh phúc của em gái Tô.

 

Hì hì hì hì hì, nghĩ mà xem, nếu Tô Điềm và Thẩm Chính ở bên , Tô Điềm là em gái mà, đến lúc đó cái tên Thẩm Chính gọi một tiếng...

 

" ?

 

Haha, hình ảnh đó nghĩ thôi thấy sướng .

 

cũng một tiếng “" đó đến tai Tô Chấn Hưng thì chắc hẳn là sét đ-ánh ngang tai .

 

Kinh ngạc , bất ngờ ?

 

Kẻ thù đội trời chung biến thành em rể nhà !

 

Tô Điềm dù cũng là kẻ thích xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, xem kịch là thích nhất.

 

Thế là, đợi đến khi Tô Chấn Hưng chen khỏi đám đông thì phát hiện em gái nhà biến mất , còn hai cái tên đối thủ chướng mắt đang thù lù ở đây.

 

“Hai ở đây?

 

Em gái ?"

 

Tô Chấn Hưng mở miệng đầy vẻ ghét bỏ.

 

“Hì hì hì, em gái Tô cùng dì ngoài , bảo là tiệm bánh."

 

Tô Điềm hì hì trả lời một câu, cái mặt của Tô Chấn Hưng, haha, Thẩm Chính đúng là nhiệm vụ nặng nề đường xá xa xôi nha.

 

Lén nháy mắt hiệu cho Thẩm Chính, trong lòng Tô Điềm thầm mắng:

 

“Người em, chỉ giúp đến đây thôi.”

 

Đối với cái nháy mắt của Tô Điềm, Thẩm Chính liếc một cái, trong mắt chỉ đúng hai chữ... ghét bỏ.

 

Nếu cái thằng ch-ết tiệt đột nhiên xuất hiện thì thể thêm vài câu với Tô Điềm, dành thêm chút thời gian bên .

 

Có một cái bóng đèn đủ, thêm một bà dì như Trình Diệu Kim nửa đường nhảy hớt tay , trực tiếp dắt Tô Điềm mất.

 

Từng từng một đều tâm tư gì , giúp đỡ thì thôi, còn biến thành vật cản đường của , đúng là em , đúng là dì ruột nha.

 

Bên ngoài, Tô Điềm và Lục Tĩnh Ninh tới tiệm bánh, bước khí mang theo mùi thơm nồng nàn của bánh ngọt, ngọt lịm, thơm lừng, ngửi thôi thấy thèm nhỏ dãi .

 

“Tô Điềm, em xem cái bánh bông lan trông cũng đấy."

 

“Vâng , trông ngon lắm ạ."

 

Tô Điềm ở bên cạnh gật đầu phụ họa, đó ánh mắt về phía bánh quy đào bên cạnh, bánh quy đào trông cũng ngon quá chừng.

 

 

Loading...