[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện nghỉ lễ là do đích Viện trưởng Lưu lên tiếng, bộ đơn vị nghỉ vài ngày, dự án cũng kém gì mấy ngày , thảy bọn họ mà mệt lả thì đó mới là tổn thất.”

 

Trong đơn vị bao nhiêu như , ngoại trừ Tô Điềm , phần lớn đều vợ con, chẳng lẽ tranh thủ thời gian về thăm nhà , bình thường ở đơn vị thì thôi, Tết nhất thảy đều về nhà bầu bạn với vợ con chứ.

 

Để các đồng chí trong đơn vị thể về đón một cái Tết thật , Viện trưởng Lưu còn vung tay một cái trực tiếp mổ hai con lợn, chia thịt, thảy đều về ăn Tết cho vui vẻ.

 

Viện trưởng Lưu đặc biệt chia cho Tô Điềm một cái chân giò lợn, đó nhiều thịt, chính vì Viện trưởng Lưu Tô Điềm thích ăn giò heo kho tàu nên đặc biệt để dành phần cho cô.

 

Lúc Tô Điềm chuẩn về nhà, xe chờ sẵn , lúc cơ bản đơn vị còn bao nhiêu nữa, các đồng chí đều lượt về nhà, chỉ còn đội an ninh trực ban và một ít về.

 

Trong đó bao gồm cả Tô Điềm, còn Viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang, năm nay Đường Lưu Quang là sẽ đến nhà Viện trưởng Lưu ăn Tết, vốn dĩ còn định để Tô Điềm cùng , nhưng vì Tô Điềm về nhà nên chuyện đó mới thôi.

 

Hơn hai giờ, Tô Điềm xách theo một cái chân giò, bước lên xe.

 

“Bác Lý, tiên đến Đại học N một chuyến ạ."

 

Tô Điềm chỗ, mở lời chào hỏi bác Lý ở ghế lái phía .

 

“Được thôi, kỹ sư Tô chia một cái chân giò , về nhà hầm chân giò ăn nhé, Tết nhất ăn nhiều một chút nha."

 

Bác Lý “ha ha ha" vài tiếng, khởi động xe lên đường.

 

Bên , Quảng Hùng cũng về nhà, khi nhận điện thoại bên phía Tô Điềm là lập tức chạy tới đợi ở cổng trường .

 

Gió lạnh thổi vù vù, bầu trời lác đác rơi những bông tuyết.

 

Quảng Hùng ở cổng trường, thỉnh thoảng vươn cổ phía mặt đường.

 

Bác bảo vệ thấy Quảng Hùng còn chào mời ông trạm gác bên để tránh tuyết, thảy đều Quảng Hùng xua tay từ chối.

 

Ông từ nhà qua đây mất một thời gian, tính toán nếu Tô Điềm xe qua chắc là sắp tới nơi .

 

Quả nhiên, Quảng Hùng đợi hơn hai mươi phút, một chiếc xe từ từ xuất hiện trong tầm mắt ông.

 

Chiếc xe càng ngày càng gần, dừng bên lề đường nơi Quảng Hùng đang .

 

Xe mới dừng hẳn, trong xe Tô Điềm định mở cửa bước xuống, tay mới đưa thì cửa xe từ bên ngoài mở toang.

 

Tại chỗ Tô Điềm ngỡ ngàng ngẩng đầu, liền bắt gặp khuôn mặt tươi hớn hở của Giáo sư Quảng.

 

Nói thật lòng, thấy nụ của Giáo sư Quảng, Tô Điềm thật sự thích nghi nổi.

 

Chủ yếu là vì Giáo sư Quảng lẽ quen nghiêm túc , giờ lên trông cứ thấy rợn rợn.

 

Vẫn là Giáo sư Quảng lúc trông bình thường hơn.

 

Hoàn suy nghĩ trong lòng Tô Điềm, Quảng Hùng mở cửa xe thấy Tô Điềm xuống, cúi đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc qua.

 

Bắt gặp vẻ thắc mắc trong mắt Giáo sư Quảng, Tô Điềm hắng giọng:

 

“Khụ khụ, Giáo sư Quảng, cần khách sáo như ạ, tự em ."

 

Để bậc trưởng bối mở cửa xe cho , ngày mưa cô sét đ-ánh nhỉ?!

 

“Khách sáo cái gì, tiện tay thôi mà, nào nào nào, xuống xe là lái xe trong trường luôn?"

 

Quảng Hùng hỏi.

 

“Đỗ xe ở bên ngoài ạ, bác Lý bác tìm chỗ nào nghỉ ngơi , đừng ở mãi xe, trời lạnh thế ."

 

Tô Điềm chuyện bước xuống xe, nửa câu đầu là với Giáo sư Quảng, nửa câu với bác Lý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-296.html.]

đúng đúng, bác Lý bác qua trạm gác bên sưởi tay một chút, trong đó lò than, còn thể tán dóc với ông Lương bảo vệ nữa, bọn trong chốc lát chắc ."

 

Quảng Hùng đoán thế nào cũng mất một hai tiếng đồng hồ.

 

“Được , cần lo cho , cứ việc ."

 

Bác Lý xua tay hì hì đáp một câu.

 

Một lát , Tô Điềm và Giáo sư Quảng về phía phòng thí nghiệm.

 

Vào phòng thí nghiệm, “tạch" một tiếng bật đèn.

 

Vô nghĩa cần nhiều, trực tiếp bắt tay việc.

 

Tô Điềm việc, Giáo sư Quảng ở bên cạnh giúp một tay, đưa dụng cụ nọ thì vẫn , mắt thèm chớp chằm chằm động tác của Tô Điềm, Quảng Hùng càng ngày càng hâm mộ vận may ch.ó ngáp ruồi của lão Đường .

 

Học trò như , vẫn là câu đó nha... bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

 

Theo suy đoán của Quảng Hùng thì cần hai ba tiếng, nhưng thực tế khi bắt tay thì chỉ mất hơn một tiếng.

 

Trời lạnh, khi Tô Điềm lắp ráp xong máy móc thì đôi bàn tay lạnh đến đỏ ửng.

 

Tiếp theo mở máy chạy thử, vấn đề gì.

 

Tắt máy, Tô Điềm cầm lấy chiếc khăn lông Giáo sư Quảng đưa cho để lau tay, thao tác mở lời với Giáo sư Quảng đang chầu chực bên cạnh:

 

“Chắc là còn vấn đề gì nữa ạ, cứ sử dụng một thời gian xem , vấn đề gì thì liên hệ với em."

 

“Ừ ừ ừ, , tiễn cô ngoài."

 

Quảng Hùng thấy Tô Điềm lau sạch tay, vội vàng mở lời.

 

Thời gian còn sớm nữa, Tô Điềm đặc biệt qua đây một chuyến, trẻ tuổi còn về nhà nữa, tiện tiếp tục phiền .

 

Vài phút Quảng Hùng tiễn đến cổng trường, thấy Tô Điềm lên xe, vội vàng rút từ trong túi một bao lì xì đợi Tô Điềm phản ứng nhét tay cô.

 

Trên tay bỗng nhiên thêm một bao lì xì, Tô Điềm sững sờ, lập tức trả .

 

“Làm cái gì cái gì, Tết nhất đến nơi còn bắt cô chạy qua một chuyến thì thật ngại quá, là bậc trưởng bối tặng cho vãn bối một bao lì xì mà còn định trả ?

 

Cầm lấy cầm lấy, chỉ là một lời chúc thôi, trả , trời còn sớm nữa, mau về nhà ."

 

Nói xong câu , Quảng Hùng từ bên ngoài “rầm" một tiếng đóng cửa xe , đóng cửa xong liền nhanh ch.óng lùi hai bước, dáng vẻ đó cứ như sợ Tô Điềm nhận bao lì xì .

 

Thấy hành động của Giáo sư Quảng, Tô Điềm “phì" một tiếng bật .

 

“Vậy thì cảm ơn Giáo sư Quảng ạ, chúc thầy năm mới vui vẻ nha."

 

Tô Điềm cầm bao lì xì trong tay vẫy vẫy với Giáo sư Quảng.

 

“Năm mới vui vẻ, khi nào thời gian bảo lão Đường dẫn cô ngoài tụ tập một chút nhé."

 

Quảng Hùng cũng vẫy vẫy tay.

 

Hai bên chào tạm biệt, chiếc xe từ từ lăn bánh.

 

Ngồi xe, Tô Điềm buồn ngủ ríu cả mắt, tay nắm c.h.ặ.t bao lì xì tựa ghế nhắm mắt dưỡng thần.

 

Từ đây về nhà cũng chỉ mất mười mấy phút xe, thôi ngủ nữa .

 

Ngoài cửa sổ, những bông tuyết rơi lả tả trông cực kỳ mắt, đậu cửa kính xe một lát tan thành một vệt nước.

 

 

Loading...