[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 295
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bốp" một cái gõ đầu trực tiếp giáng xuống trán Tô Điềm, lực tay cũng khá đấy nhé.
Đau đến mức Tô Điềm lập tức thu nụ mặt, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của thầy, Tô Điềm lập tức ngay ngắn , đặt tay lên đùi, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nhìn thấu vẻ bề ngoài thấy rõ bản chất bên trong, Đường Lưu Quang quá hiểu rõ trẻ tuổi Tô Điềm , đừng tưởng giả vờ cái bộ dạng vô tội như là thể lấp l-iếm cho qua chuyện, trẻ tuổi nghĩ gì, Đường Lưu Quang liếc mắt một cái là thấu hết.
là to gan lớn mật nha, phân biệt lớn nhỏ, xem bình thường đối xử với cô quá .
Còn lão Quảng nữa, cái lão già ăn bừa bãi, hươu vượn cái gì , gọi ông một tiếng , gọi Tô Điềm một tiếng bố, thế cái thể thống gì ?
Đùng một cái Đường Lưu Quang cảm thấy hạ bậc luôn .
“Quảng lão già, ông đừng nhăng cuội nữa, chuyện ông vội cũng chẳng ích gì, Tô Điềm cố gắng hết sức , cũng cố gắng hết sức , chúng cứ chờ xem, thong thả thôi, ông thúc giục cũng chẳng tác dụng gì ."
Lúc nãy mới khai thông cho một , giờ thêm một nữa, Đường Lưu Quang thầm nghĩ ông là dự án, chứ chuyên viên tư vấn tâm lý, thảy đều là một già một trẻ, thể đáng tin chút hả?!
“Linh kiện chỗ đấy, cả một đống, mà dùng thì thảy đều là phế phẩm, dùng , ông mà vội ch-ết như thì ông mang về dùng ?"
Câu cùng của Đường Lưu Quang tuyệt đối là lời đùa.
Quảng Hùng cũng thể coi lời đùa là thật , thấy lão Đường linh kiện thảy đều là phế phẩm dùng , trong lòng Quảng Hùng thất vọng.
“ thúc giục ông , khi nào thúc giục hai , hai cứ thong thả mà , chỉ trông cậy hai thôi."
“Lão Đường , lòng khổ lắm, bọn họ thảy đều là mà, bên nhà máy cơ khí chỗ chúng thử , bên thủ đô mới liên hệ từ chối thẳng thừng , đó mới lắm các nhà máy cơ khí đều thông báo cho cả , tin là trực tiếp từ chối luôn, ông xem tức cơ chứ."
“Thật đấy, ông và Tiểu Tô là hy vọng duy nhất của ."
Màn của Quảng Hùng đúng chuẩn là khổ nhục kế nha, đừng tưởng ông thật sự oán trách nhà máy cơ khí, Quảng Hùng hẹp hòi như , sở dĩ như thế chẳng qua là Đường Lưu Quang đồng cảm với thôi.
“Được nha, đừng diễn màn với , là sẽ cố gắng hết sức , Tô Điềm còn nỗ lực hơn cả nữa, cho nên , ông cứ đợi tin ."
Bạn già mấy chục năm, ai chẳng hiểu ai, mấy cái chiêu trò cứ miễn cho .
“Đợi, đợi tin của ông."
Quảng Hùng ở đầu dây bên vội vàng đáp một câu.
Ngay đó hai bạn già chuyện thêm một hồi lâu nữa mới cúp điện thoại.
Bên cạnh Tô Điềm vẫn ngoan ngoãn lắm, thấy thầy gọi điện xong là lập tức ngẩng đầu hi hi lấy lòng thầy.
Hy vọng thầy đừng tính sổ , lúc nãy cô chỉ là nảy suy nghĩ viển vông như thôi, thật sự gan lớn đến mức để thầy gọi cô là... khụ khụ, bố.
“Đừng giả vờ nữa, gan cũng lớn đấy nha, lão Quảng gọi một tiếng, em thật sự dám nhận đúng ?
Còn định trèo lên đầu thầy mà mưa gió nữa ?
Thầy thấy em đúng là thiếu đòn, cũng đừng ăn vạ ở văn phòng thầy nữa, việc ai nấy ."
Đường Lưu Quang giả vờ mắng vài câu, đối với một học trò như Tô Điềm, coi như là mài giũa hết tính nóng nảy của ông .
Ông gặp trẻ tuổi Tô Điềm , điển hình chính là vỏ quýt dày móng tay nhọn nha.
Còn nữa nha, tư duy của trẻ bây giờ thảy đều nhảy vọt như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-295.html.]
Con gái con lứa mà còn nghịch ngợm hơn cả con trai.
“Hi hi hi, em ngoài đây ạ, thầy ơi em về sẽ nghĩ xem, ngày mai chúng bàn bạc chuyện linh kiện tiếp nhé."
Tô Điềm hì hì dậy, đó “vèo" một cái lẩn mất tiêu.
Bước khỏi văn phòng của thầy, giơ tay sờ sờ cái trán thầy gõ, Tô Điềm thầm trộm.
Thật chẳng đau chút nào, lúc nãy thảy đều là cô giả vờ thôi.
Đứa trẻ thì kẹo ăn, đứa trẻ giả vờ thì bớt đòn.
Hì hì hì, Tô Điềm quá hiểu rõ chiêu .
Chiêu dùng với lớn trong nhà thì hiệu quả, với thầy, cũng hiệu quả như .
Hai ngày trôi qua trong nháy mắt.
Hai ngày thời gian dường như chẳng gì đổi, , đúng, vẫn đổi.
Chuyện linh kiện, Tô Điềm rốt cuộc tìm vấn đề .
Lúc nguyên nhân linh kiện thất bại chẳng qua chỉ vài điểm:
thiết kế, vật liệu, công nghệ, lắp đặt.
Sau hai ngày nỗ lực ngừng của Tô Điềm và thầy Đường Lưu Quang, cuối cùng cũng tìm mấu chốt của vấn đề, thì là xuất hiện sai về mặt tải trọng khi chế tạo linh kiện, vì là sự khác biệt cực kỳ nhỏ nên cả hai đều phát hiện , qua thử nghiệm lặp lặp nhiều mới nhận vấn đề.
Biết vấn đề ở thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, tiếp theo Tô Điềm và thầy Đường Lưu Quang mất thêm vài ngày nữa mới chế tạo xong linh kiện, gia công, kiểm tra, xác định vấn đề gì, hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Tính toán thời gian một chút, một cái linh kiện nhỏ xíu mà họ xoay xở gần nửa tháng trời, thật dễ dàng chút nào.
Chủ yếu là do điều kiện phương diện trong nước hiện nay còn hạn chế, nếu điều kiện cho phép thì cần công trình phức tạp như , trực tiếp dùng dây chuyền máy móc thiết vận hành ầm ầm, giống như hậu thế khi trình độ khoa học kỹ thuật đạt đến một mức độ nhất định, linh kiện, máy móc thiết , dự án thảy đều thành vấn đề lớn.
Hai mới thành công, gót chân Quảng Hùng nhận điện thoại báo tin vui .
Ngay lúc Quảng Hùng đang nóng lòng chờ đợi lão Đường hoặc Tiểu Tô qua giúp lắp đặt linh kiện máy thì thật may, cả hai đều rảnh.
Chuyện đành lùi , đây là chuyện bất khả kháng, nhóm dự án của Tô Điềm cả đống việc, Đường Lưu Quang cũng chẳng kém gì, hai họ thể nặn thời gian để xoay xở chuyện linh kiện là hết lòng hết nghĩa .
Trong điện thoại Đường Lưu Quang vốn dĩ là để khác qua, việc lắp đặt linh kiện kiểu độ khó lớn, nhưng Quảng Hùng từ chối thẳng thừng, lời lời thảy đều chỉ một ý tứ, đó là vẫn đợi Tô Điềm rảnh mới qua lắp đặt.
Đùa , đây là máy móc nhập khẩu, tùy tiện ai qua lắp đặt cũng giống ?
Lúc mời thợ qua, kiểm tra còn cẩn thận từng li từng tí, tháo dỡ càng dám bừa, món đồ đắt đỏ lắm, để bảo đảm an vẫn nên để Tô Điềm qua một chuyến .
Hơn nữa, khi lắp linh kiện chẳng lẽ kiểm tra vận hành thử máy móc ?
Vạn nhất xảy vấn đề gì, Tô Điềm ở đó chẳng sẽ thuận tiện sửa chữa hơn ?
Cả đống việc đang chờ, Giáo sư Quảng cứ đợi đợi, đợi thêm gần ba bốn ngày nữa Tô Điềm mới thời gian rảnh.
Ở đơn vị nửa tháng về nhà, thấy chỉ còn ba ngày nữa là đến Tết , Tô Điềm dự định về nhà nghỉ lễ vài ngày.