[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói xong, Tần Dương còn vẻ sắp xuống thật.”
Vương Kiến Đức thấy, tức đến bật , đúng là mặt dày mày dạn, đây là còn ai mà quan tâm nữa đúng ?
Cùng ở trong văn phòng, Thẩm Chính mũi tâm, coi như thấy vẻ mặt hổ của bạn nối khố, dù khó xử cũng , mà là lãnh đạo.
Lúc m-ông Tần Dương sắp chạm đất, Vương Kiến Đức đen mặt mở miệng :
“Cho cho cho, các từng một đúng là chiều hư , đứa nào đứa nấy mặt dày mày dạn, giỏi thì lúc lãnh đạo tới các cũng giở trò ăn vạ để lãnh đạo tăng cường trang cho chúng , còn cảm ơn các đấy."
Cầm giấy xin nghỉ, Tần Dương hì hì hì , xoay tay kéo Thẩm Chính chạy ngoài.
Đùa , còn chạy, Tô Chấn Hưng lái xe chạy mất thì !
Mấy phút , chiếc xe khỏi quân đội.
Trên ghế lái, Tô Chấn Hưng đen mặt, ánh mắt đó hận thể ném hai cái tên thừa xe .
Sớm hai tên cũng lên thành phố, chắc chắn sẽ chậm trễ một phút nào, trực tiếp cắt đuôi hai luôn.
Ghế phụ, Tần Dương chễm chệ ở đó, thấy Tô Chấn Hưng đen mặt, tâm trạng vô cùng .
Xây dựng niềm vui nỗi đau của Tô Chấn Hưng, trong lòng Tần Dương thấy sướng râm ran.
Suốt dọc đường, ba chẳng ai thèm để ý đến ai, Tô Chấn Hưng là để ý đến hai cái tên trời đ-ánh , đặc biệt là cái tên ngốc Tần Dương.
Thẩm Chính thì vốn dĩ thích chuyện, quen với việc trầm mặc ít lời, bình thường tính cách thuộc kiểu đ-ánh ba gậy cũng một tiếng.
Tần Dương là , hai câu ai thèm để ý đến , thà ngủ còn hơn.
Cứ như , một lái xe, một ngủ, một im phăng phắc.
Chiếc xe lắc lư hai tiếng đồng hồ thì tới thành phố, thành phố động tĩnh bên ngoài rõ ràng là náo nhiệt hơn hẳn, Tần Dương đang ngủ cũng đ-ánh thức.
“Đến , hai định thế?"
Tần Dương giơ tay dụi dụi mắt, hỏi hai còn xe.
Nghe thấy lời của Tần Dương, Tô Chấn Hưng lập tức cảnh giác hẳn lên, lén Thẩm Chính và Tần Dương, trong lòng tính toán một chút, mở miệng :
“ định đến cửa hàng bách hóa mua đồ."
“ bưu điện."
Thẩm Chính trầm giọng mở miệng .
“Vậy cũng đến cửa hàng bách hóa , Tô Chấn Hưng cùng ."
“Ai thèm cùng chứ, quan hệ giữa với lắm ?
Cậu tránh xa một chút, ở cùng ảnh hưởng đến chỉ thông minh của ."
Tô Chấn Hưng trực tiếp chê bai.
“Vậy bưu điện cùng nhé?"
Tần Dương về phía Thẩm Chính, đối diện với ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Chính, Tần Dương hiểu ngay.
Không cho thì thôi, dọa gì chứ!
“ vẫn là cửa hàng bách hóa cùng ."
Tần Dương hổ, với Tô Chấn Hưng một câu.
“Đã là cho theo , đừng bám đuôi ."
Tô Chấn Hưng chê bai nữa.
“Cho tác dụng , hai chúng cùng đường mà, Thẩm Chính bưu điện cùng đường với chúng , hai chúng đều cửa hàng bách hóa, định bắt bay trời qua đó ?"
Tần Dương mở miệng lẩm bẩm.
Một lúc , bưu điện tới, xe dừng , Thẩm Chính từ xe bước xuống.
Ngay đó sự chú ý của Tô Chấn Hưng và Tần Dương, bước bưu điện, bóng lưng cao ráo vững chãi của Thẩm Chính, Tần Dương thầm bĩu môi, giả vờ cái gì chứ, chẳng vẫn đối tượng !
Đẹp trai thì giỏi lắm !
Hu hu hu, trai đúng là giỏi thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-256.html.]
Nghĩ đến “lịch sử m-áu lệ" nhiều năm em của và Thẩm Chính, Tần Dương đau lòng, nhưng khi thấy khuôn mặt của Tô Chấn Hưng ở ghế lái bên cạnh, Tần Dương lập tức thấy cân bằng tâm lý.
Không so với Thẩm Chính, chẳng lẽ còn so với Tô Chấn Hưng?!
“Cậu cái kiểu gì thế hả, cẩn thận m.ó.c m.ắ.t đấy!"
Tô Chấn Hưng một cái là cái tên trời đ-ánh Tần Dương chẳng nghĩ chuyện gì .
Tần Dương thu hồi ánh mắt, trong lòng lẩm bẩm:
“Vừa , tính tình .”
Quả nhiên so với Tô Chấn Hưng, thắng đậm .
Con mà, một để nền thì mới so sánh sự ưu tú của bản .
Liếc cái gã ngốc Tần Dương một cái, Tô Chấn Hưng mắng một câu:
“Đồ dở !"
Đợi đến cửa hàng bách hóa, Tô Chấn Hưng lập tức cắt đuôi cái tên trời đ-ánh Tần Dương , thấy Tần Dương xuống xe định cửa hàng bách hóa, Tô Chấn Hưng đạo lý nhấn ga một cái chạy mất dạng.
Khá khen cho cái tên , hành động nhanh thật đấy, kỹ thuật lái xe cũng khá!
Lúc Tần Dương phản ứng đuổi theo, xe đuổi kịp, hít một bụng khói xe, đừng hỏi là bực đến mức nào.
Anh nguyền rủa cái tên trời đ-ánh Tô Chấn Hưng đồng chí nữ nào thích .
Đ-ánh bóng lộn (độc ) cả đời !!!
Tuy nhiên thỉnh thoảng, con mà, chính là cái duyên cái !
Duyên đến , vẫn cứ là gặp thôi.
Ví dụ như lúc , ba bọn họ, chính là tình huống .
Cái gọi là chuyện gì cơ chứ!
Chia quân ba đường, ba mà gặp ở cùng một chỗ.
Nói là duyên cũng hẳn, nguyên nhân sâu xa vẫn là vì ba bọn họ đến tìm cùng một .
Ngoài cửa nhà họ Tô.
Ba trân trân, nên lời.
Thẩm Chính hai còn :
“Chẳng là cửa hàng bách hóa ?”
Tô Chấn Hưng Thẩm Chính và Tần Dương:
“Bỏ ở cửa hàng bách hóa mà vẫn thể chạy tới đây nhanh thế ?
Còn Thẩm Chính chẳng bưu điện ?
Sao cũng xuất hiện ở đây?”
Tô Chấn Hưng xuống thứ Thẩm Chính đang xách tay, bên trong đựng cái gì?
Cho Tô Điềm, dỗ dành con gái ?
Không cái tên Thẩm Chính mà chút mưu đồ xa, bề ngoài thì giả vờ gần nữ sắc, lưng lén lút đến tìm Tô Điềm, là ý đồ bất chính !
Quả nhiên, đàn ông là thể tin tưởng !
Thẩm Chính nhận ánh mắt cảnh giác của Tô Chấn Hưng qua, vẫn thản nhiên tự tại, giả vờ khá giống.
Tô Chấn Hưng:
“Còn cái gã ngốc Tần Dương , , cái gì mà !”
Ánh mắt hung dữ lườm Tần Dương, tuy nhiên Tần Dương chẳng sợ chút nào.
Tần Dương em , kẻ thù đội trời chung Tô Chấn Hưng, nhịn ha ha ha lớn.
Cười ch-ết mất thôi, sắc mặt của từng một đúng là đặc sắc thật đấy.
Bắt từng một cho theo, cuối cùng em vẫn hội ngộ thôi đúng ?