[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 253
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng câu , đông sức mạnh !”
Một nữa từ trường sang đơn vị, từ xe xuống Tô Điềm trực tiếp chui phòng thí nghiệm, mà tới văn phòng của viện trưởng Lưu.
Viện trưởng Lưu thấy Tô Điềm tới, vội vàng chào xuống.
“Sao qua tìm , hai ngày nay thấy em khá bận, cũng kịp với em về cuộc điều tra, em tới thật đúng lúc để cho em chuyện ."
“Viện trưởng Lưu ông cứ , ông xong cháu sẽ báo cáo với ông một chuyện về dự án."
Tô Điềm qua đây chủ yếu là vì chuyện dự án.
Cười híp mắt ghế, viện trưởng Lưu ở vị trí bên cạnh, hai một một .
Thao thao bất tuyệt một hồi lâu, viện trưởng Lưu tạm thời dừng , nghiêng đầu Tô Điềm, tò mò hỏi:
“Tiểu Tô , thấy em dường như mấy quan tâm đến cuộc điều tra nhỉ?"
Dù cũng liên quan đến cô, mục tiêu của đối phương là Tô Điềm, cô thật sự là điềm tĩnh nha.
Cô thanh niên quá điềm tĩnh, cho viện trưởng Lưu chút nén nổi lòng , chính cái cuộc điều tra mà một ngày ông thăm dò tình hình mấy đấy.
Nghe thấy viện trưởng Lưu , Tô Điềm khẽ một tiếng, mở miệng trả lời:
“Cháu hiểu lắm về mấy chuyện đó, chuyên nghiệp việc chuyên nghiệp, dự án phòng thí nghiệm thì cháu hiểu, chứ cái chuyện điều tra bắt thẩm vấn , cháu thực sự hiểu."
Vả , viện trưởng Lưu chẳng quan tâm , tiến triển gì viện trưởng Lưu đều cho cô mà.
Viện trưởng Lưu Tô Điềm , bộ dạng thản nhiên của Tô Điềm, nhất thời gì cho .
lúc , cộc cộc cộc một trận gõ cửa, viện trưởng Lưu mở miệng, Đường Lưu Quang đẩy cửa .
Viện trưởng Lưu đầu Tô Điềm, lão Đường đang tự nhiên bước cửa, cảm thấy sâu sắc liệu lão Đường cho giám sát hành động của Tô Điềm , nếu nào lão Đường cũng thể chính xác Tô Điềm đang ở chỗ ông thế ?
Đường Lưu Quang liếc mắt viện trưởng Lưu là trong đầu ông đang nghĩ gì, vài bước xuống chiếc ghế bên cạnh viện trưởng Lưu, lạnh một tiếng :
“Đừng nghĩ nữa, đơn vị chúng chỉ bấy nhiêu chỗ, tùy tiện hỏi ai cũng Tô Điềm đang ở mà."
“Sao ông đang nghĩ gì?"
Viện trưởng Lưu cảnh giác liếc lão Đường một cái.
Lão Đường:
“Ông hết lên mặt kìa."
Không , thì ông mù !
Tại chỗ , Tô Điềm hai vị tiền bối ấu trĩ như , lặng thinh đưa tay xoa xoa huy đầu, khá đau đầu.
“Thầy, viện trưởng Lưu, chúng chuyện chính ạ, về việc báo cáo dự án..."
“Reng reng reng, reng reng reng..."
Chiếc điện thoại bàn việc đột nhiên vang lên, cắt ngang lời Tô Điềm mới mở miệng.
Nghe thấy động tĩnh, viện trưởng Lưu vội vàng dậy điện thoại, dành cho Tô Điềm một ánh mắt hối , mở miệng :
“Ngại quá, đợi một lát nhé, điện thoại cái."
“Ông cứ ạ."
Tô Điềm giơ tay hiệu, đáp hai chữ.
Có thể gọi điện đến văn phòng viện trưởng Lưu, chắc là quan trọng.
“Tô Điềm, chuyện với thầy chút nào, mấy cuốn sách thầy đưa em hết ?"
Đường Lưu Quang thấy viện trưởng Lưu điện thoại, đặt m-ông chiếm luôn vị trí của viện trưởng Lưu, đặt m-ông xuống bên cạnh Tô Điềm.
Phía bàn việc, viện trưởng Lưu đang cầm điện thoại đột nhiên cảm thấy tầm mắt của ông hướng về phía hai họ.
Tô Điềm và Đường Lưu Quang đồng thời ngẩng đầu về phía viện trưởng Lưu đang cầm điện thoại, một già một trẻ trong mắt chỉ một ý nghĩa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-253.html.]
“Có chuyện gì ?”
Thật sự chuyện.
Viện trưởng Lưu thầm mắng một câu trong lòng, giơ tay chỉ chỉ điện thoại, đó giơ tay chỉ chỉ Tô Điềm.
Nhìn thấy động tác của viện trưởng Lưu, Tô Điềm chỉ chính , hạ thấp giọng :
“Tìm cháu ạ?"
Viện trưởng Lưu gật đầu, đó thuận thế đặt điện thoại lên bàn việc, hiệu Tô Điềm qua .
Tô Điềm dậy qua, viện trưởng Lưu thì đến bên cạnh Đường Lưu Quang, ánh mắt vi diệu chằm chằm lão Đường, hỏi một cách bỉ ổi:
“Biết đầu dây bên là ai ?"
“Không hứng thú, tìm ."
Đường Lưu Quang tặng viện trưởng Lưu một cái lườm, thực tế là viện trưởng Lưu hỏi như , Đường Lưu Quang vểnh tai bắt đầu trộm .
Đừng tưởng ông cái lão Lưu tâm địa xa lắm, hỏi như chắc chắn chuyện gì .
Lão Lưu căn bản lành gì, cái lão già khốn khiếp xa lắm!
Tai vểnh lên như ăng-ten, Đường Lưu Quang miệng cứng nhưng hành động thành thật.
Ôi trời ơi, Đường Lưu Quang chỉ hận cách xa một chút, rõ nha!
Viện trưởng Lưu thấy hành động trộm của lão Đường, lập tức “phụt" một tiếng .
Đường Lưu Quang lườm một cái, nhưng viện trưởng Lưu chẳng sợ chút nào.
Đều là bạn cũ, ai mà chẳng ai chứ, lườm thì cứ lườm thôi, viện trưởng Lưu thầm mỉm mắng:
“Ông cũng chẳng mất miếng thịt nào.”
“Ơ kìa, hứng thú mà còn trộm, thì hỏi , hỏi cho mà ."
Viện trưởng Lưu hì hì mấy tiếng, cũng úp mở nữa, trực tiếp cho lão Đường đáp án:
“Tống lão."
Tống lão, Tống lão nào?
Kinh Thị, khoa toán, Tống lão đó ?!
Bắt gặp ánh mắt hung dữ của lão Đường, viện trưởng Lưu xem kịch chê chuyện lớn, gật gật đầu.
“Chính là vị đó, hì hì hì, đến cướp ."
Viện trưởng Lưu đổ thêm dầu lửa, thêm một nắm củi.
Giúp niềm vui là một trong ít phẩm chất của ông .
Đường Lưu Quang nhướng mày, trong lòng “ồ hô" một tiếng.
Quả nhiên là !
Điện thoại đào góc tường gọi đến chỗ viện trưởng Lưu , gan to đấy.
Phía bàn việc, Tô Điềm đang điện thoại đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí.
Ngẩng đầu, liền thấy thầy đang chằm chằm cô... chiếc điện thoại trong tay.
Đường Lưu Quang bổ não một vở kịch quyết đấu.
Tống lão, ông bản lĩnh gọi điện thoại, thì ông bản lĩnh qua đây !
Xem đ-ánh ông !
Đường Lưu Quang:
“Hừ hừ, bổn gia mới là chính cung.”
Lão Đường ông địa vị gì, Tống lão là cái thứ bậc gì, mà xứng... ngang hàng với ông trong lòng Tô Điềm chứ?