[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, toán học và cơ khí, cần Tô Điềm ... mưa lộ quân triêm! (đối xử công bằng)

 

Điều quá đáng chứ, Tống lão cảm thấy đưa nhượng bộ lớn .

 

Mà ở bên , Đường Lưu Quang còn đang lo lắng về việc kiểm tra tâm lý của học trò , tối qua cũng kịp về chuyện chọn trường đại học, chuyện Đường Lưu Quang thấy tạm thời gấp, vẫn còn thời gian.

 

Tô Điềm một bộ quần áo, từ nhà đến trường, một ngày học, đến giờ tự học buổi tối chuồn mất.

 

Đợi đến khi Tôn Minh đến lớp tìm , chỉ thấy vị trí của Tô Điềm trống .

 

Nhìn cái chỗ trống rỗng , sắc mặt Tôn Minh vẫn tươi rạng rỡ.

 

Cười híp mắt đám học sinh đang tự học trong lớp, nụ mặt Tôn Minh cực kỳ hòa ái.

 

Các bạn học thấy sắc mặt đó của thầy Tôn, ai dám thở mạnh, cứ cảm thấy thầy Tôn thế , vẻ bình thường lắm.

 

thầy Tôn trông vẻ tâm trạng , chẳng lẽ là, điểm thi tháng ?

 

Có lẽ họ thi khá , cho nên thầy Tôn mới vui mừng như ?!

 

Vậy nên, là điểm ?

 

Một ngày một đêm, chấm bài nhanh ?

 

Tại chỗ , Vương Hổ yên, lén thầy Tôn ở ngoài lớp mấy , lo lắng cho điểm toán của , toán của Vương Hổ thật sự xong, cho nên mỗi đối diện với thầy Tôn đều thấy chột .

 

Lại liếc thầy Tôn một cái, , Vương Hổ bắt quả tang.

 

Tôn Minh ở ngoài lớp thấy Vương Hổ, khuôn mặt lập tức sa sầm xuống, nghiêm mặt chằm chằm Vương Hổ:

 

“Một bạn, giờ tự học cứ đông ngó tây cái gì, tìm việc gì ?

 

Vậy tìm lấy mấy tờ đề mà , điểm toán xác định là động não ?

 

Quay lúc phát phiếu điểm tự xem sai ở , chỗ nào thì hỏi bạn cùng bàn, hoặc hỏi những bạn ưu tú hàng ghế , đừng loạn xạ một hồi, toán đầy mà sai thì cũng điểm ."

 

Vương Hổ vội vàng cúi đầu, lời của thầy Tôn rõ ràng là đang điểm mặt .

 

Xem môn toán thi hỏng .

 

Một lúc , thầy Tôn rời , Vương Hổ nhịn kéo Trần Khánh Hoa bên cạnh thì thầm:

 

“Thầy Tôn nãy tớ ?

 

Thầy bạn cùng bàn là đúng , còn bạn ưu tú hàng ghế , là Tô Điềm nhỉ?"

 

“Chẳng hiển nhiên ?"

 

Trần Khánh Hoa vị trí trống phía , trong lòng thầm suy đoán, xem Tô Điềm phát huy môn toán vẫn định như khi, ngoài dự đoán chắc là điểm tối đa .

 

Thật hổ là Tô Điềm, vẫn cứ tàn nhẫn như cũ nha.

 

Trong học tập thì tàn nhẫn, trong công việc Tô Điềm cũng tàn nhẫn kém, ít nhất trong mắt Vương Diễm Lệ là như .

 

Lúc , Tô Điềm đang thao tác trong phòng thí nghiệm, hai tay thành thạo nhào nặn thiết , thành viên tổ dự án bên cạnh phụ giúp một tay, là phụ giúp thực cũng chỉ là giúp đưa đồ mà thôi, bộ quá trình gần như là Tô Điềm , động tác của cô thành thạo, giống như qua hàng nghìn hàng vạn , mỗi một động tác đều xuất hiện sai sót, Tô Điềm thao tác, quả thực là quá chữa lành, là một bữa tiệc thị giác đỉnh cao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-245.html.]

Vương Diễm Lệ bây giờ ở trong phòng thí nghiệm dám to nữa , từ vả mặt bôm bốp, Vương Diễm Lệ thấy Tô Điềm đều cụp đuôi, chỉ sợ Tô Điềm lôi trò .

 

, trò , chuyên ngành cơ khí Tô Điềm giỏi thì thôi , về phương diện vật liệu cũng vanh vách, còn để cho khác sống chứ.

 

Vương Diễm Lệ cuối cùng tại giáo sư Đường nhận Tô Điềm học trò , so , căn bản là so .

 

Tô Điềm tập trung tinh thần thao tác, mắt chằm chằm động tác tay , cầm vật liệu vững, hề run rẩy một chút nào, động tác trôi chảy, bất cứ việc gì cũng trình tự rõ ràng, dường như sớm phác thảo sẵn trong đầu, tạm dừng, do dự, dứt khoát nhanh nhẹn.

 

Nhìn động tác của Tô Điềm, Vương Diễm Lệ cầm một cây b.út máy, thỉnh thoảng ghi chép một nhóm dữ liệu, đó tiếp tục chằm chằm động tác của Tô Điềm.

 

Đồng nghiệp Triệu Chấn Vũ bên cạnh cũng tình trạng tương tự, vốn dĩ cho rằng đủ giỏi , ngờ thanh niên bây giờ còn giỏi hơn.

 

Cùng là , nghĩ đến Triệu Hành nhà , hôm qua còn cả quở trách, Tô Điềm đang bận rộn trong phòng thí nghiệm, quả nhiên cùng một loại .

 

Cùng là thanh niên, sự khác biệt quá lớn.

 

Tô Điềm quan tâm đến ánh mắt của khác, chỉ tập trung thao tác tay.

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô phòng thí nghiệm từ hơn bảy giờ, chớp mắt là một giờ sáng, mấy tiếng đồng hồ việc khiến mắt Tô Điềm chút mệt mỏi.

 

Tạm dừng công việc, tháo găng tay bảo hộ, khi rửa sạch tay, lúc mới đưa tay dụi dụi đôi mắt cay xè.

 

“Hôm nay đến đây thôi, tiến độ khá , về nghỉ ngơi ."

 

Giọng trong trẻo vang lên trong phòng thí nghiệm.

 

Nghe thấy Tô Điềm lên tiếng, những khác trong tổ dự án lượt sang, đợi một phút, họ thấy Tô Điềm vẫn mặc quần áo bảo hộ là Tô Điềm e là chuẩn tiếp tục tăng ca, họ đều quen , mỗi đến lúc sấp sỉ là Tô Điềm sẽ bảo họ rời về ký túc xá nghỉ ngơi, nhưng bản cô thì tiếp tục ở phòng thí nghiệm.

 

vội, việc trong tay vẫn bận xong."

 

, kỹ sư Tô cô lén tăng ca, dắt tụi theo là quá đáng lắm đấy."

 

“Ai mà chẳng thức đêm , kỹ sư Tô, để tụi tăng ca cùng cô."

 

“Lát nữa nhớ tụi xin viện trưởng Lưu tiền tăng ca nhé."

 

Nghe thấy lời trêu chọc của đồng nghiệp, Tô Điềm bật thành tiếng, “Được , cho các tiền tăng ca, mệt thì về nghỉ , đừng bóc lột sức lao động của các , nếu sức khỏe các vấn đề gì, viện trưởng Lưu sẽ tìm tính sổ đấy."

 

Nói là tăng ca, thực tế là, một nhóm thức trắng cả đêm luôn, mãi đến sáu giờ sáng hôm , lúc mới lục tục nhà ăn ăn sáng.

 

Tô Điềm ngáp ngắn ngáp dài gọi một bát cháo loãng, hai chiếc quẩy, một cái bánh bao nhân thịt, một cái bánh màn thầu, khẩu vị vẫn như khi.

 

tìm chỗ xuống, đối diện một xuống.

 

Tô Điềm theo phản xạ ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt của thầy qua.

 

“Thầy, sớm ạ, chuyện gì ?"

 

Tô Điềm chủ động chào hỏi.

 

“Kiểm tra tâm lý sắp xếp xong , ước chừng mấy ngày tới thôi, lúc đó đến thì em bớt chút thời gian ."

 

Đường Lưu Quang xong chuyện , trong đầu đột nhiên nhớ một việc quan trọng, ngẩng đầu Tô Điềm với ánh mắt rực cháy, mở miệng :

 

, Tô Điềm em định trường đại học nào?"

 

 

Loading...