[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 243
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Minh Kinh cầm điện thoại, đầu dây bên giáo viên của Thanh Đại bắt đầu thao thao bất tuyệt về đủ lợi ích khi theo học Thanh Đại , từ môi trường đến chất lượng giảng dạy, đến học bổng, đủ loại trợ cấp, mà Tô Minh Kinh cũng thấy động lòng.”
Đó là Thanh Đại đấy, hồi ở quê, thể đỗ đại học là chuyện rạng rỡ tổ tông , đây là Thanh Đại, trường đại học hàng đầu đỉnh cấp trong nước.
Con gái mà thì đúng là mồ mả tổ tiên kết phát quang vinh nha!
“Đồng chí Tô, xin hỏi ngài cân nhắc thế nào ạ, nếu phía ngài vấn đề gì thì chúng sẽ lập tức thủ tục chuyện , giấy báo nhập học dùng phương thức gửi bưu điện gửi tới , hy vọng ngài thể nhanh ch.óng cân nhắc."
Nhanh ch.óng cân nhắc, sốt ruột ch-ết , cướp nhiều như , chốt hạ sớm, các trường khác cướp mất, lãnh đạo trường chẳng mắng ch-ết ông ?
Huống hồ, chuyện Tống lão đang trông chừng đấy, hôm nay đặc biệt chào hỏi phía họ, nhất định dụ Tô Điềm qua đây.
Cân nhắc thế nào?
À thì, Tô Minh Kinh ngẩn trả lời thế nào.
Bên cạnh Lý Quần Anh thấy dáng vẻ ngây ngô của Tô Minh Kinh, liền đưa tay giật lấy điện thoại, tủm tỉm mở miệng :
“Chào thầy ạ, là của Tô Điềm, chuyện thầy chúng còn cần hỏi qua ý kiến của cháu mới trả lời thầy , lúc Tô Điềm vẫn về, lát nữa bàn bạc kỹ chúng sẽ gọi báo tin cho thầy ạ?"
“Được , bà ghi thông tin liên lạc nhé, văn phòng chúng lúc nào cũng trực, mười một giờ đêm đều máy, s-ố đ-iện th-oại là..."
Bên giáo viên Thanh Đại lập tức báo một chuỗi con .
Lý Quần Anh ghi s-ố đ-iện th-oại, đối phương khuyên bảo thêm một lúc lâu nữa mới gác máy.
Gác máy xong, Lý Quần Anh ngẩng đầu Tô Minh Kinh, hai vợ chồng lúc vẫn còn chút hồn .
Con gái sắp Thanh Đại ?!
Không là đang mơ chứ?
Nghĩ đến đây, Lý Quần Anh đưa tay , dùng sức véo cánh tay Tô Minh Kinh một cái, mở miệng hỏi:
“Tô Minh Kinh, ông đau ?"
“Suýt!"
Trả lời Lý Quần Anh là tiếng hít hà vì đau của Tô Minh Kinh.
Bị vợ véo một cái, đó là thịt mà, thể đau ?!
Tuy nhiên đối diện với bà vợ đang vui mừng, Tô Minh Kinh dám giận mà dám , vợ hắc hắc ngây ngô.
“Ha ha ha ha, là mơ."
Lý Quần Anh .
“Ha ha ha ha, là mơ, là thật đấy."
Tô Minh Kinh cùng ngây ngô theo.
Bên cạnh, Tô An Bang ông bố bà rõ ràng là bình thường, tỏ ý hai vợ chồng .
Chẳng là Thanh Đại thôi , gì lợi hại chứ.
Sau cũng thể thi một cái, để ông bố bà cũng ngây ngô thế .
Lúc , bé Tô An Bang rằng, Thanh Đại đại diện cho cái gì, Thanh Đại chỉ đơn thuần là một trường đại học như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-243.html.]
Với cái thành tích của Tô An Bang, mà đỗ Thanh Đại, thì đó mới là mồ mả tổ tiên nhà họ Tô thật sự kết phát quang vinh .
Hơn ba giờ sáng, Tô Điềm từ phòng thí nghiệm , lúc cô thật sự tâm trí mà để tâm đến chuyện trắc nghiệm tâm lý nữa , từ phòng thí nghiệm về đến ký túc xá, vật cái là ngủ ngay, tuyệt đối là ngủ trong chớp mắt.
Đến khi cô mở mắt là sáu giờ .
Bò dậy, vài phút rời khỏi ký túc xá, hì hục đạp xe rời khỏi đơn vị.
Viện trưởng Lưu tối qua ở văn phòng, hầu như cả đêm ngủ, một là công việc quá nhiều, hai là lo lắng chuyện kiểm tra tâm lý của Tô Điềm.
Lúc rời khỏi văn phòng thấy cái bóng lưng hì hục đạp xe rời của Tô Điềm.
Cúi đầu đồng hồ.
Mới năm giờ, đạp xe sớm thế dễ dàng gì nha.
Cho nên Viện trưởng Lưu cân nhắc nên sắp xếp cho Tô Điềm một chiếc xe , quan tâm đến thanh niên dễ dàng gì, vẫn còn là một đứa trẻ mà, về về bất tiện bao nhiêu chứ.
Chuyện lát nữa xin phép lãnh đạo phía một chút, dù đơn vị cũng xe, cho ai dùng mà chẳng là dùng, những khác dùng xe nhiều, cơ bản đều ở lỳ trong đơn vị mấy khi ngoài, chuyện cấp xe cho Tô Điềm chắc là vấn đề lớn.
Đạp xe đạp, Tô Điềm vội vã về phía nhà, rằng, những ngày xe đưa đón mà cô hằng mong đợi sắp đến .
Tranh thủ lúc còn sớm, Tô Điềm dự định về nhà một bộ quần áo, để bố Tô Minh Kinh đạp xe chở cô đến trường.
Có thể tận hưởng thì tuyệt đối tự đạp xe, đây cũng là sự quật cường cuối cùng của Tô Điềm .
Về đến cửa nhà, dắt xe trong sân.
Trong nhà, Tô An Bang thấy tiếng xe đạp trong sân, lập tức ba chân bốn cẳng xông ngoài, thấy chị trong sân, Tô An Bang ngoảnh đầu hướng trong nhà gào to một tiếng:
“Bố ơi, ơi, chị về !"
Nghe thấy cái giọng oang oang của em trai, Tô Điềm nhướn mày.
Cái nghi thức chào đón gì đây, đây thằng nhóc Tô An Bang cái kiểu .
Trong nhà Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh thấy tiếng gào của con trai, hai tranh chạy từ trong nhà , hai vợ chồng con gái với ánh mắt cực kỳ nhiệt tình.
Tô Điềm đối diện với ánh mắt của bố , tuyệt đối là lúc họ cô thì trong mắt tia sáng.
À thì, lúc cô nhà, xảy chuyện gì mà cô ?!
“Con gái về , ăn sáng , nào nào nào, nhà , ăn gì cứ việc , hôm nay con chính là đại ca của nhà , tất cả đều chiều theo con hết."
Lý Quần Anh hớn hở nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của con gái, nụ mặt rạng rỡ bao nhiêu, con gái với sự tự hào thể che giấu.
Chẳng là tự hào , đây là con gái bà đấy, đợi bao lâu nữa chính là sinh viên của Thanh Đại .
Thanh Đại đấy, cả tỉnh mấy chứ, con gái bà lợi hại lắm.
Tô Minh Kinh bên cạnh biểu hiện so với Lý Quần Anh cũng kém cạnh là bao, con gái với ánh mắt lấp lánh.
Tối qua họ chỉ nhận điện thoại của Thanh Đại, đó còn nhận điện thoại của Kinh Đại nữa, giáo viên Kinh Đại , chỉ cần Tô Điềm đến trường họ, điều kiện gì cũng thể thương lượng.
Tô An Bang lẽo đẽo theo bên cạnh chị, vẻ ân cần của bố , càng cảm thấy chị lợi hại .
Sau cũng giống như chị, để bố đối xử với như , đến lúc đó để thịt kho tàu, để bố đ-ấm lưng cho , hắc hắc hắc, cảnh tượng đó Tô An Bang nghĩ thôi hắc hắc tiếng .