[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kỹ sư Tô, cô cuối cùng cũng về , cô , mấy ngày nay Giáo sư Đường chê bai chúng đến mức nào ."

 

Những khác trong nhóm dự án theo phía Tô Điềm, chuẩn nghỉ ngơi một lát, tiện thể ăn chút gì đó, lát nữa còn tăng ca.

 

Nghe thấy mách lẻo, Tô Điềm nhịn “phì" một tiếng miệng.

 

Tính cách của thầy giáo đúng là như , việc chê cũng là chuyện bình thường, ngay cả Tô Điềm thi thoảng cũng chê mà.

 

Cộng thêm tiếng sư t.ử hống của thầy mà cô thấy lúc mới về, Tô Điềm những khác trong nhóm dự án với vẻ mặt đồng cảm, hì hì mở lời:

 

hiểu các bạn mà, tính cách thầy thực cũng khá , thỉnh thoảng sẽ dữ một chút thôi, nhưng quen ."

 

Quen ?

 

Không , bọn họ chẳng quen chút nào.

 

So với Giáo sư Đường, bọn họ vẫn thích Kỹ sư Tô hơn.

 

Kỹ sư Tô tuy thỉnh thoảng cũng cay nghiệt, đặc biệt là cái miệng đó, mắng ch-ết sống cũng thua gì Giáo sư Đường, nhưng so với tiếng sư t.ử hống của Giáo sư Đường, bọn họ vẫn thà Tô Điềm khiển trách còn hơn.

 

Bởi vì, khi Tô Điềm khiển trách bọn họ chỉ thấy ngượng ngùng thôi.

 

Còn khi Giáo sư Đường khiển trách, bọn họ sẽ cảm thấy chính là một đống phân, chẳng cái tích sự gì hết!

 

, chọn cái ít gây tổn thương hơn trong hai cái, bọn họ chọn Kỹ sư Tô.

 

Lúc , bọn họ quên mất việc đây Tô Điềm khiển trách đến mức phát .

 

Có lẽ mấy ngày nay Tô Điềm ở nhóm dự án nên khiến bọn họ quên mất sự tàn bạo của cô.

 

Các tưởng Kỹ sư Tô dịu dàng lắm , thực cũng tám lạng nửa cân với Giáo sư Đường thôi.

 

Ở xa thì thơm ở gần thì thối, mấy ngày Tô Điềm khiển trách, từng một đều rút kinh nghiệm gì cả.

 

Ngay lúc cả nhóm đang về phía nhà ăn thì đột nhiên tới tìm Tô Điềm, bảo cô qua văn phòng Viện trưởng Lưu một chuyến.

 

Còn về việc ăn uống thì trực tiếp nhờ đóng gói mang tới văn phòng Viện trưởng là xong chuyện thôi.

 

Thấy Tô Điềm thể ăn cùng, từng trong nhóm đều chút thất vọng, nhưng cuối cùng cũng chỉ thể trơ mắt Tô Điềm về phía văn phòng Viện trưởng Lưu.

 

Đang đường tới văn phòng Viện trưởng Lưu, Tô Điềm gần như thể đoán Viện trưởng Lưu tìm vì việc gì .

 

Tám chín phần mười là vụ học sinh Đảo quốc đ-âm trong cuộc thi giao lưu ở thủ đô kết quả .

 

Chuyện đó Tô Điềm quan tâm lắm vì đoán , chắc hẳn kết quả sẽ sai biệt quá nhiều, chẳng qua là học sinh Đảo quốc áp lực tâm lý quá lớn, ông Tang Điền sỉ nhục kích động nên mới chuyện quá khích mà thôi.

 

Vài phút , Tô Điềm đến cửa văn phòng Viện trưởng Lưu.

 

“Cộc cộc cộc!"

 

Cô giơ tay gõ cửa.

 

“Vào ."

 

Từ trong văn phòng truyền tiếng của Viện trưởng Lưu.

 

Tô Điềm đẩy cửa bước , liếc mắt một cái liền thấy cả thầy giáo của cũng ở trong văn phòng.

 

Mà hai trong văn phòng thấy Tô Điềm bước , sắc mặt nặng nề dịu vài phần.

 

Trong mắt bọn họ, Tô Điềm dù cũng vẫn là một đứa trẻ, một chuyện vẫn dễ để bóng ma tâm lý.

 

Chỉ là , chuyện gây ảnh hưởng gì đến tâm lý của Tô Điềm .

 

Hai ánh mắt chằm chằm thẳng mặt , Tô Điềm đến mức khó hiểu, giơ tay sờ sờ gò má , mở miệng hỏi:

 

“Viện trưởng Lưu, thầy ơi, mặt em gì thế ạ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-234.html.]

Có hoa ?"

 

Câu của Tô Điềm lập tức phá tan bầu khí trầm mặc.

 

Muốn buồn cũng buồn nổi, Tô Điềm quá giỏi trong việc phá hỏng bầu khí, một câu khiến Viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang dở dở .

 

Vẫn là Viện trưởng Lưu chủ động lên tiếng, nhắc đến vụ đ-âm trong cuộc thi giao lưu.

 

Giống hệt như Tô Điềm dự đoán, tình hình gần như y hệt, kìm nén lâu ngày dẫn đến vấn đề tâm lý, nhưng may mắn là cả ba đ-âm đều cứu sống, gây tranh chấp quốc tế.

 

Nhắc đến chuyện , Viện trưởng Lưu vỗ vỗ ng-ực, vẫn còn sợ hãi mở lời:

 

“Tô Điềm, bên cạnh em vẫn cùng, em xem nguy hiểm bao nhiêu."

 

thế, sắp xếp bên cạnh em , rốt cuộc là kẻ rảnh rỗi nào cho những đó bảo vệ em chứ, đầu óc hố mới cái chuyện như thế , những kẻ chỉ mồm mép thôi, việc chẳng suy xét diện gì cả."

 

Tô Điềm:

 

……

 

À thì, thầy ơi phạm vi mắng của thầy rộng đấy ạ.

 

Việc đưa quyết định cho quân nhân ở khách sạn là do các vị lãnh đạo họp bàn quyết định mà.

 

Cho nên, câu “đầu óc hố" của thầy là mắng cả lãnh đạo luôn ?

 

“Ông đợi lát nữa hãy mắng, việc chính quan trọng hơn."

 

Viện trưởng Lưu đưa cho Đường Lưu Quang một ánh mắt hiệu bớt nóng giận.

 

Đường Lưu Quang nhận ánh mắt của Viện trưởng Lưu, lập tức nén một đống lời c.h.ử.i thề định trong.

 

À đúng đúng đúng, việc chính quan trọng hơn.

 

Quan trọng là xem Tô Điềm vì chuyện mà nảy sinh bóng ma tâm lý .

 

Vấn đề tâm lý thể xem nhẹ , tên học sinh Đảo quốc chẳng vì vấn đề tâm lý nên mới chuyện đáng sợ như .

 

Huống hồ Tô Điềm quan trọng bao nhiêu chứ, trong tay còn dự án, tương lai chắc chắn cũng sẽ là nhân tài nghiên cứu khoa học cấp cao của quốc gia, tâm lý và thể đều thể xảy vấn đề gì .

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang đồng thời nghiêm nghị , bọn họ về phía Tô Điềm.

 

Tô Điềm nhận ánh mắt nghiêm túc của hai qua, cũng điềm đạm nghiêm túc thêm vài phần, trịnh trọng mở lời hỏi:

 

“Viện trưởng Lưu, thầy ơi, hai gì ạ?"

 

Hai nghiêm túc thế , em chút sợ hãi đấy ạ!

 

“Tô Điềm, bọn sắp xếp cho con một buổi tư vấn tâm lý.

 

Bọn sự việc con chắc chắn sẽ chút sợ hãi hoặc những cảm xúc khác, con cần lo lắng, chuyên gia tâm lý mà bọn sắp xếp tuyệt đối là giỏi, tư vấn tâm lý cho con một chút sẽ lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần của con."

 

Giọng điệu Viện trưởng Lưu vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ lời thích hợp Tô Điềm trong lòng thấy khó chịu.

 

đúng, buổi tư vấn tâm lý vẫn là cần thiết đấy, Tô Điềm con cứ thành thật cho bọn , khi chuyện đó xảy con biểu hiện gì bất thường , ví dụ như mất ngủ, ví dụ như hồi tưởng hình ảnh lúc đó thấy trong lòng khó chịu?"

 

Đường Lưu Quang vội vàng phụ họa hỏi.

 

Nghe Viện trưởng Lưu và thầy giáo kẻ tung hứng, Tô Điềm hiểu .

 

Đây là sợ cô vấn đề về tâm lý ?

 

“Em ạ, gì bất thường cả.

 

Lúc đầu mất ngủ một chút, nhưng em đoán là do ban ngày ngủ nhiều quá nên chuyện xảy xong mới mất ngủ thôi, vấn đề gì lớn ạ."

 

Tô Điềm hì hì xua tay giải thích.

 

 

Loading...