[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 233
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tĩnh Ninh, ngại quá lúc gọi điện cho em, chị đây là còn cách nào, chuyện hỏi em, đây chẳng chị mới thời gian ."
“Không ạ, chị chuyện gì thế?"
Lục Tĩnh Ninh vốn công việc của chị gái , thường xuyên bận rộn, bận đến mức nửa đêm mới thời gian nghỉ ngơi cũng là chuyện thường tình , vì cô để bụng, trái còn cảm thấy nửa đêm nửa hôm gọi điện tới thế chắc chắn là chuyện quan trọng mới đúng.
“Lần chị nhớ em cái cô bé họ Tô đến thủ đô tham gia trận chung kết cuộc thi ở thủ đô, về là tiếp tục tham gia cuộc thi giao lưu hả?"
“Vâng, chị đột nhiên quan tâm đến chuyện thế, em ngóng , hình như là đấy, phía Sở Giáo d.ụ.c bên của chúng đều xác định tin tức , chắc là thế, chuyện gì chị?"
Chị gái nhắc đến Tô Điềm, chẳng lẽ cuộc gọi nửa đêm liên quan đến Tô Điềm?
Quả nhiên, lời tiếp theo của Lục Khinh Trần khiến Lục Tĩnh Ninh cũng lo lắng.
“Là thế , bệnh viện của chị tối qua khẩn cấp đưa tới ba bệnh nhân, đó chị mới ba là Đảo quốc, cũng chính là thành viên đoàn tham gia thi đấu giao lưu.
Cô bé Tô đó và bọn họ tối qua chắc là ở cùng một khách sạn ?
Chị định hỏi xem cô bé Tô đó , ba đ-âm, con bé là một cô gái nhỏ nguy hiểm bao nhiêu chứ."
thật là nguy hiểm, kiểu thi đấu giao lưu thường là thống nhất sắp xếp ở khách sạn, chị gái , Lục Tĩnh Ninh thật sự thắt lòng lo lắng, hơn nữa hai ngày nay cũng thấy Tô Điềm về nhà mà, chẳng lẽ thật sự xảy chuyện ?
Không , cô hỏi cho rõ mới .
“Chị , để em gọi điện cho nhà họ Tô bên , hỏi thăm dò một chút xem nhà Tô Điềm tình hình gì , lát nữa em gọi cho chị nhé."
“Được , em mau gọi điện cho nhà cô bé Tô ."
Hai chị em nhanh ch.óng cúp máy, ngay đó Lục Tĩnh Ninh gọi điện cho nhà họ Tô.
Nửa đêm nhận điện thoại của Lục Tĩnh Ninh, phía bên Lý Quần Anh cũng mù mờ chẳng hiểu gì, khi Lục Tĩnh Ninh hỏi đến Tô Điềm, Lý Quần Anh cũng giấu giếm, trực tiếp tình hình của Tô Điềm.
Tô Điềm ban ngày về đến nhà , nhưng hiện tại ở nhà, ngoài việc , cụ thể việc gì thì Lý Quần Anh .
Lục Tĩnh Ninh cũng thiếu tinh tế mà truy hỏi, dù Tô Điềm là .
Nghe Tô Điềm ban ngày về đến nhà, thì chắc là tối qua từ thủ đô xuất phát về .
Có lẽ là bỏ lỡ chuyện nguy hiểm đó, tạ ơn trời đất.
“Được , thế thì chuyện gì nữa , chị nghỉ ngơi sớm ạ, nửa đêm nửa hôm phiền chị thật ngại quá."
“Không , cô cũng là vì quan tâm đến con bé nhà thôi, nhưng cô cứ yên tâm, về , nhưng phía thủ đô xảy chuyện gì ?"
Lý Quần Anh thuận miệng hỏi một câu.
“Không gì ạ, em chỉ hỏi xem Tô Điềm về thôi, về thì tới rảnh em qua thăm con bé, lâu lắm thấy nó, con bé Điềm cũng bận rộn quá."
“Chứ còn gì nữa, đúng là bận, lát nữa với Điềm Điềm một tiếng, bảo nó qua chỗ cô trò chuyện."
“Ha ha ha, thế thì quá ."
Trong điện thoại Lục Tĩnh Ninh và Lý Quần Anh hàn huyên thêm vài câu nữa mới cúp máy.
Cúp điện thoại xong Lục Tĩnh Ninh gọi điện cho chị gái ở thủ đô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-233.html.]
Lục Khinh Trần vẫn luôn chờ đợi đây, nhận điện thoại của Lục Tĩnh Ninh gọi tới, cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
“Không là , là , lẽ là thật sự bỏ lỡ chuyện đó, cô bé vận may cũng thật đấy."
Lục Khinh Trần cảm thán.
“Ha ha ha, đúng thật là , nhưng chị cũng quan tâm Tô Điềm quá nhỉ, đây còn là con dâu chị nhé.
Hơn nữa chị con trai chị thích con gái mà cứ như cái khúc gỗ , cả tháng trời chẳng thấy tìm lấy một , em thấy chuyện khó thành lắm, Điềm Điềm thành con dâu chị mà thành con dâu nhà mất thôi."
Lục Tĩnh Ninh sức bêu rếu chuyện .
Riêng Tô Điềm, ngoại hình xinh , tính cách dịu dàng hào phóng, quan trọng là thông minh, từ bây giờ là thể thấy Tô Điềm chắc chắn sẽ tiền đồ lớn.
Cô gái ưu tú như mà Thẩm Chính theo đuổi theo kiểu “thả rông", lúc nào đó thuộc về nhà khác .
“Tính cách nó vốn , dì sốt ruột cũng chẳng ích gì, chị sốt ruột cũng vô dụng thôi, Thẩm Chính tự nó vội thì hai chúng vội cái nỗi gì.
Hơn nữa chuyện con dâu con dâu nọ sớm quá , chị quan tâm Điềm Điềm vì Thẩm Chính, mà là thuần túy quan tâm con bé thôi."
Lục Khinh Trần thấy lời bêu rếu ở đầu dây bên , nhịn ha ha ha lớn.
Lục Tĩnh Ninh thật chẳng sai chút nào, với cái tính đó của Thẩm Chính, Lục Khinh Trần là cũng thể tưởng tượng nổi rốt cuộc nó theo đuổi con gái nhà kiểu gì.
Tuy nhiên, hai đang gọi điện lúc vẫn Tô Điềm hề bỏ lỡ vụ đ-âm đó, trái , Tô Điềm những bỏ lỡ mà còn là mục tiêu của hung thủ, lúc đó đang ở ngay hiện trường vụ đ-âm .
Màn thể hiện đó gọi là dũng mãnh, rầm rầm hai cái, hạ gục kẻ ác luôn.
Đây chính là cô gái “dịu dàng hào phóng" mà họ trong điện thoại đây, tay thực sự là quá mức “dịu dàng" luôn.
Cái sức chiến đấu , nếu ở bên Thẩm Chính thì tuyệt đối sẽ chịu thiệt thòi .
Động tay động chân lên, theo tính cách của Thẩm Chính thì chắc là sẽ kiềm chế một chút, còn Tô Điềm thì giống , tay một cái là tàn bạo luôn.
Khụ khụ, chuyện thì sớm quá .
Hình ảnh trở phía em gái nhỏ Tô Điềm.
Tiếng “cạch" một cái, một bóng mảnh khảnh bước khỏi phòng thí nghiệm.
Ban ngày về, phòng thí nghiệm đến bây giờ là... mười hai giờ , ăn uống, Tô Điềm cảm thấy bụng đang sôi sùng sục.
Nếu tàu hỏa ngủ đủ thì lúc chắc cô trụ nổi bệnh viện truyền nước hoa quả truyền glucose mất.
Thật sự quá nhiều việc, mặc dù khi sắp xếp thỏa , nhưng những chuyện vặt vãnh vụn vặt của một dự án, còn một thao tác mà những khác cơ bản đạt hiệu quả như Tô Điềm mong đợi, vẫn tự cô nhúng tay mới .
Cứ thế bận rộn mãi, đến khi dừng thì giờ .
Nhìn đồng hồ, hơn một giờ sáng.
“Kỹ sư Tô, cô định đến nhà ăn ăn chút gì ?
Vừa cùng , chúng cũng ."
“ đúng đúng, chúng cũng ."