[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn về việc thầy Tôn nhắc đến chuyện sắp xếp phòng lúc nãy, Tô Điềm thấy cũng ngẩn một lát, đúng là cô sơ suất nhớ với khách sạn một tiếng về tình hình , cũng do xảy quá nhiều chuyện, Tô Điềm nhất thời nhớ tới.”

 

Gặp chuyện như thế , đừng Tô Điềm xử lý dứt khoát quyết đoán, nhưng đừng quên Tô Điềm cũng là con gái.

 

Kiếp kiếp , cả hai kiếp cô đều từng gặp chuyện cầm d.a.o đến đ-âm thế , ít nhiều gì cô cũng dọa sợ một chút.

 

Chẳng qua là do Tô Điềm vốn dĩ quen giữ vẻ bình thản, thần sắc biểu lộ ngoài, thực đến tận bây giờ trong lòng Tô Điềm vẫn còn thấy sợ hãi.

 

Nếu lúc đó Tô Điềm phát hiện điều bất thường, trực tiếp mở cửa thì giờ trong bệnh viện là cô .

 

Tình huống , nghĩ cũng thấy sợ hãi.

 

Trong thời gian thầy Tôn dọn hành lý, Tô Điềm và Tống lão chuyện một lúc.

 

Thực phần lớn thời gian là Tống lão , Tô Điềm , chủ đề của Tống lão đều xoay quanh chuyện chuyên ngành đại học tương lai của Tô Điềm, cơ khí thì chứ?

 

Sao khiến Tô Điềm cố chấp như .

 

Kết quả cần cũng , những chuyện Tô Điềm quyết định thì từ đến nay sẽ dễ dàng đổi, ví dụ như chuyện chuyên ngành , cô xác định .

 

Nói hết nước hết cái mà Tô Điềm vẫn ý định đổi chuyên ngành đại học, Tống lão đến khô cả môi.

 

“Được , thuyết phục cô.

 

Cô cứ , thấy cô cũng chẳng hành lý gì mấy, đến thủ đô mấy ngày nay dạo cho hẳn hoi đúng ?

 

Thế , lát nữa gửi cho cô ít đặc sản, còn tiền thưởng cuộc thi giao lưu tiếp theo sẽ chuyển khoản cho cô, lúc đó cô kiểm tra nhé.

 

Kìa kìa kìa, đừng mấy lời khách sáo kiểu đưa tiền , chuyện ngày hôm nay ầm ĩ thế , cứ coi như đó là tiền bồi thường cho cô ."

 

Tống lão thấy Tô Điềm định mở miệng là đoán , vội vàng chặn luôn mấy câu .

 

Nghe thấy Tống lão thì Tô Điềm cũng ngại từ chối.

 

Cũng chỉ chừng hai mươi phút, thầy Tôn xách hành lý .

 

Vài phút , thầy Tôn và Tô Điềm rời khỏi khách sạn quốc tế.

 

Việc rời Tô Điềm đ-ánh tiếng rộng rãi, tuy nhiên bên cạnh thêm vài , chính là những Vương Kiến Đức sắp xếp đó, trực tiếp cùng luôn.

 

Vé tàu cũng là họ sắp xếp, vé giường , đãi ngộ còn cao cấp hơn lúc đến nhiều.

 

Chín giờ, Tô Điềm đường về.

 

Đêm mát như nước, gió ngoài cửa sổ thổi , Tô Điềm thấy buồn ngủ.

 

Nhìn ngoài cửa sổ đen kịt một mảnh, thi thoảng mới lướt qua một hai điểm ánh sáng, Tô Điềm khỏi nghĩ đến chuyện học sinh Đảo quốc đ-âm .

 

Tận mắt thấy mặt đối phương sưng đỏ một mảng, thậm chí còn dấu tay rõ ràng, gần như cần nghĩ Tô Điềm cũng đoán chuyện gì xảy , hơn nữa Tô Điềm chú ý tới việc mặt những học sinh Đảo quốc khác đều vết tích đ-ánh.

 

Ai là tay, cần cũng .

 

Thực chuyện đại khái cũng thể đoán , thầy giáo sỉ nhục đ-ánh đ-ập học sinh, học sinh kìm nén thời gian dài, tâm lý nảy sinh vấn đề, đó chuyện đ-âm cũng gì lạ.

 

Giống như hậu thế , các bậc phụ ngừng ép buộc con cái học tập, học tập, học tập, mỗi thi cử chỉ chằm chằm điểm , lời tiếng đều con thi đỗ hạng nhất, cái gì mà để con thua ở vạch xuất phát.

 

quan niệm thực chất là đúng đắn, nhiều thiên tài như thế, nhiều hạng nhất như thế.

 

Vẫn còn là học sinh, áp lực quá lớn sẽ để bóng ma tâm lý, cứ chuyện học sinh hậu thế áp lực quá lớn nhảy lầu mà xem, gần như tương đồng với tình hình của học sinh Tang Điền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-231.html.]

 

Khác biệt ở chỗ, một cái nhảy lầu tự hại bản , một cái đ-âm hại kẻ khác.

 

Đối phương g-iết cô, điều cũng dễ suy luận, chắc là khi đ-âm Tang Điền và bạn học thì còn gì để sợ hãi nữa, g-iết một là g-iết, g-iết hai cũng là g-iết.

 

Tô Điềm với tư cách là kẻ tội đồ dẫn đến việc Tang Điền đ-ánh đ-ập trong mắt đối phương, g-iết cô cũng là lẽ đương nhiên.

 

E là đối phương ngờ tới việc Tô Điềm sẽ lập tức nhận điều bất thường, hề mở cửa .

 

Sau đó đ-âm , Tô Điềm xông , rầm rầm hai cái hạ gục .

 

Thở dài một tiếng, bóng đêm đen kịt ngoài cửa sổ, Tô Điềm ngủ .

 

Thực về phương diện giáo d.ụ.c, Tô Điềm cho rằng cần thiết tạo áp lực quá lớn cho trẻ con.

 

Chuyện học tập cần sự tự nguyện của đứa trẻ, tự nguyện học thì mới thể mang hiệu quả gấp đôi, tự nguyện thì chỉ tâm lý đứa trẻ nảy sinh vấn đề mà thôi.

 

Thầy giáo thường , lúc nên chơi thì chơi, lúc nên học thì học, thực câu sai, lao động và nghỉ ngơi kết hợp, thả lỏng hợp lý, tạo gian thở cho học sinh cũng là tạo gian thở cho phụ .

 

Ban ngày ngủ , hậu quả của việc cả đêm ngủ chính là, ban ngày Tô Điềm ngủ , dẫn đến lúc thầy Tôn cùng mấy quân nhân tỉnh dậy thì thấy chính là đồng chí Tô Điềm đang ngủ khò khò.

 

Có lẽ đúng là chút vô tâm vô tính, tối qua chỉ cảm thán một chút thôi, thực nguyên nhân chính khiến cô ngủ vì chuyện ban ngày gây suy nghĩ sâu xa, mà là vì ban ngày ngủ nhiều quá nên tối ngủ .

 

thì lúc bạn học đ-âm qua gõ cửa, Tô Điềm cũng mới ngủ dậy.

 

Tiếng tàu hỏa xình xịch tới đích.

 

Tô Điềm thấy động tĩnh mới mở mắt .

 

Từ vị trí giường dậy, giơ tay dụi dụi mắt, ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt của thầy Tôn đang qua.

 

“Thầy Tôn, thầy việc gì ạ?"

 

Cô ướm lời hỏi một câu.

 

“Cũng gì, chính là tới trạm , hai ngày nay em cứ về nhà nghỉ ngơi .

 

Xảy chuyện ngày hôm qua là do thầy sơ suất, em cứ nghỉ ngơi cho , sẵn tiện ôn tập bài vở một chút, ngày là thi khảo sát tháng , em cố lên đấy."

 

Nghe đoạn đầu thấy khá cảm động.

 

mà, thầy Tôn , thầy cần thiết nhắc nhở chuyện thi khảo sát tháng phía .

 

thi khảo sát tháng thì Tô Điềm thật sự nỗ lực .

 

Trường học học bổng khảo sát tháng, mỗi thi khảo sát tháng hạng nhất khối sẽ năm mươi đồng.

 

So với tiền cô nhận từ cuộc thi tuy thể sánh bằng, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt mà, năm mươi đồng ít , ai mà chê nhiều tiền chứ.

 

Vừa sắc mặt Tô Điềm, thầy Tôn liền ngay... thi khảo sát tháng, chắc chắn .

 

Vậy mới , con vẫn những ham trần tục, thứ thích thì mới thể nhắm trúng mục tiêu mà nỗ lực chứ.

 

Hì hì hì, huống hồ sở thích của Tô Điềm thật sự thực tế và phổ biến, ai cũng yêu cả.

 

“Em còn việc, thầy Tôn , lát nữa xuống tàu em cùng thầy .

 

Nếu thầy thì hai ngày nay em đến trường lên lớp nữa ạ."

 

 

Loading...