[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có xứng , chúng lo lắng cái gì, để Thẩm Chính tự lo ."

 

Lão Ngũ nỗi đau của khác, tiếp tục :

 

“Đã quen thì càng dễ việc , tìm Lý Bách ngóng tình hình , đó mới tìm đồng chí nữ , đừng đùng đùng lao qua đó sợ hãi."

 

Cùng ở Kinh Thị, lúc Tô Điềm ngủ khò khò .

 

Ban ngày dùng não quá độ, ăn cơm xong liền về phòng luôn, ai cũng đừng gọi cô, ngủ ngủ .

 

Có thể , những khác đều ngủ, chỉ một Tô Điềm là vô lo vô nghĩ ngủ.

 

Ngay cả bên chỗ Tống lão và Tang Điền đều đang thâu đêm chạy tiến độ, mười mấy giáo viên phân công hợp tác bắt đầu công trình tính toán khổng lồ, bận đến mức hoa mắt ch.óng mặt, tuổi già , quả nhiên là với trẻ tuổi nữa.

 

Người trẻ tuổi vù vù năm sáu tiếng đồng hồ, lúc tay chân hề dừng .

 

Đến chỗ họ thì khác hẳn, cách một thời gian là dừng đối chiếu một chút, hơn nữa lượng tính toán của mỗi khác , ở giữa phép xảy sai sót, phần nối tiếp còn xem lẫn , chỉ riêng việc tính toán thôi họ mệt não lắm .

 

Nhìn cái đà , e là cả đêm cũng xong việc .

 

Trời ạ, thanh niên bây giờ giỏi thật đấy, cô bốn tiếng, mà họ thức cả đêm.

 

Khoảng bốn giờ sáng, cuối cùng cũng xong.

 

Công việc thành là một chuyện , nhưng lúc Tang Điền chẳng thấy vui vẻ chút nào, chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ, trong lòng cũng nghẹn khuất.

 

Cái cô gái xảo quyệt mà thực sự giải đề bài đó, đây đối với bọn Tang Điền mà là tin lành gì, cách khác, đối với các quốc gia tham gia thi đấu quốc tế mà đều tin .

 

Với năng lực của Tô Điềm, nếu sang năm nước phương Đông xin tham gia thi đấu quốc tế, chẳng sẽ nghiền nát tất cả trong phút chốc ?

 

Cho đến hiện tại, Tang Điền cho rằng trong những cùng lứa, hầu như ai thể thắng Tô Điềm, những thí sinh của các nước phương Tây đều mấy cơ hội thắng.

 

Tống lão híp mắt, thu dọn giấy nháp, thấy vẻ mặt u sầu của Tang Điền, trong lòng sướng rên lên.

 

Hây da, bất ngờ , ngoài ý ?

 

E là ban đầu Tang Điền định chuyến phương Đông sẽ khải trở về nhỉ?

 

Tiếc quá, tính toán chi li cũng tính còn một Tô Điềm bỗng dưng xuất hiện.

 

Đừng là Tang Điền, ngay cả bản Tống lão cũng ngờ tới bất ngờ .

 

Vì lời giải của Tô Điềm sai sót, thì ván coi như Tô Điềm thắng .

 

Ngày đầu tiên, một đấu hai , thắng liên tiếp hai ván.

 

Không hổ là Tô Điềm, Tống lão cảm thấy nhân tài như , trời sinh là hạt giống để toán .

 

Đợi ngày mai gặp Tô Điềm, ông hỏi xem trẻ tuổi như Tô Điềm tương lai dự định gì.

 

Nếu cô chê, Tống lão cực kỳ tán thưởng trẻ tuổi như Tô Điềm, hy vọng tương lai Tô Điềm thể đến bên cạnh ông cùng nghiên cứu toán học.

 

Tục ngữ câu, tay sẽ chiếm ưu thế, tay muộn sẽ gặp tai ương, Tống lão cảm thấy tranh thủ thời gian thôi.

 

Ngộ nhỡ nửa đường cái tên hổ nào hớt tay thì xong, hơn nữa đừng tưởng hôm nay ông , cái tên giả tạo Tang Điền động tâm tư , lúc nào đó lén lút tiếp xúc với Tô Điềm để đào góc tường đấy.

 

Loại nhân tài , thể nhường cho cái tên giả tạo Tang Điền .

 

“Ngài Tang Điền, thời gian cũng hòm hòm , cùng ăn sáng nhé?"

 

Tống lão phát huy đạo đãi khách của nước lễ nghi, tủm tỉm với Tang Điền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-219.html.]

Sắp năm giờ , hôm qua chỉ gặm cái màn thầu đối phó cho xong, lúc xong việc , cùng ăn chút gì đó .

 

Tống lão cảm thấy lúc khẩu vị , tâm trạng cũng .

 

Tang Điền thấy lời Tống lão, khuôn mặt vốn đang ủ rũ một nữa lộ nụ giả tạo, lắc đầu từ chối:

 

“Thôi cần , Tống lão cứ bận việc của ngài , còn chút việc, ăn sáng cùng ngài , chúc ngài dùng bữa vui vẻ."

 

Tang Điền còn dự định khác, là về Tô Điềm, vì đây là một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ, nên cần nghĩ cách .

 

Con mà, là thì đều ham , tiền bạc, quyền lực, địa vị.

 

Huống chi Tô Điềm còn là một đứa trẻ mười mấy tuổi, việc lôi kéo những trẻ tuổi như Tang Điền quá sành sỏi .

 

Còn Tống lão từ chối cũng để ý, mời ăn cơm ông cũng chẳng thật lòng, ăn càng , ăn ông tìm Tô Điềm xem dậy , so với việc ăn cơm thì chuyện của Tô Điềm khẩn cấp hơn nhiều.

 

Tống lão và Tang Điền hai bên híp mắt chào tạm biệt, ai đường nấy.

 

Tuy nhiên, vài phút , một cảnh tượng ngượng ngùng xảy .

 

Một việc, một ăn sáng.

 

Bây giờ cả hai đều xuất hiện cửa phòng Tô Điềm, chuyện mới thú vị .

 

Hai trân trân, sợ nhất là khí đột nhiên yên tĩnh.

 

Tống lão Tang Điền mặt, mỉm một cái.

 

Nói việc, hóa cái thằng cha Tang Điền khốn kiếp việc chính là đào góc tường hả?

 

Tang Điền Tống lão, nụ đầy vẻ giả tạo.

 

Hì hì hì, mục đích của đều giống , ai cũng đừng nhạo ai.

 

Hây da, thấy kẻ hổ nhưng thấy kẻ nào hổ đến mức , Tống lão coi như mở mang tầm mắt , ông đến tìm Tô Điềm là nhà , Tang Điền đến tìm Tô Điềm chính là ý đồ , mưu đồ bất chính.

 

Ngay lúc hai đang chằm chằm , trong phòng Tô Điềm thức dậy.

 

Tối qua ngủ sớm, hôm nay tự nhiên dậy sớm.

 

Tiếng “cạch" một cái mở cửa, thấy hai bên ngoài, Tô Điềm sững một lát.

 

Ôi trời đất ơi, tình huống gì đây?

 

Sáng sớm tinh mơ chặn cửa, gác ?

 

“Hai vị đây là..."

 

Tô Điềm mỉm lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

 

“Bạn Tô Điềm, còn chuyện bàn với bạn."

 

Giọng điệu Tang Điền ôn hòa, gương mặt tươi , mở lời lịch sự.

 

“Tô Điềm, cháu đừng ông bậy, cái thứ ngôn ngữ phương Đông sứt sẹo của ông cháu đừng hổ thêm, ngài Tang Điền, thật xin , tìm bạn Tô Điềm cũng việc đây."

 

Tống lão vội vàng cướp lời Tô Điềm, chỉ sợ chậm một bước là Tô Điềm sẽ đồng ý mất.

 

“Thật xin , Tống lão, nên đến chuyện đến đến ."

 

Tang Điền tiếp tục mỉm , nhắc nhở Tống lão, ý tứ rõ ràng, đó là nhường .

 

 

Loading...