[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc Tô Điềm chú ý đến hành động của ông Tống sân khấu, tầm mắt cô đề bài của học sinh đảo quốc thu hút.”

 

Sống hai kiếp, Tô Điềm đều vô cùng yêu thích môn toán học , bởi vì toán học luôn thể mang cho cô cảm giác mới mẻ, tính thử thách khác biệt, và cảm giác thành tựu khi tự giải đề bài.

 

Thực kiếp Tô Điềm từng cân nhắc xem nên theo con đường toán học , chỉ là khi cân nhắc, Tô Điềm vẫn chọn cơ khí vì toán học.

 

Không yêu toán học, chỉ là khi suy nghĩ thận trọng, Tô Điềm cảm thấy cơ khí dường như tính thử thách hơn, bất kể là kiến thức chuyên môn thao tác trong phòng thí nghiệm đều đầy rẫy niềm vui, toán học vẫn chút quá tĩnh lặng, xác minh, giả thuyết, luận văn, đăng báo quốc tế, điều đối với cuộc đời của Tô Điềm mà thì quá đỗi bình lặng.

 

Con mà, luôn theo đuổi sự kích thích, theo đuổi sự khác biệt, huống hồ Tô Điềm chọn cơ khí còn một nguyên nhân quan trọng nhất chính là, vấn đề việc , so với khoa toán, cơ khí dễ tìm việc hơn, đương nhiên , lúc chọn chuyên ngành Tô Điềm từng nghĩ sẽ theo con đường nghiên cứu khoa học.

 

Hai con đường, hai sự lựa chọn, hai kết quả.

 

Chuyên ngành toán học, lẽ là ở trường đảm nhiệm chức vụ.

 

Chuyên ngành cơ khí, phòng thí nghiệm dân lập thuê dự án, thì chính là Viện Nghiên cứu quốc gia thuê dự án.

 

Kiếp , Tô Điềm vẫn đạt đến trình độ quốc gia thuê dự án.

 

Trên sân khấu Tô Điềm mắt sáng rỡ nam sinh đảo quốc đề, sân khấu ông Tống tới mặt Tang Điền.

 

“Ông Tang Điền, cảm thấy ván vẻ mấy công bằng, nếu nhầm, đề bài mà học sinh của ông đang hiện tại là câu hỏi cuối cùng của cuộc thi quốc tế , và cho đến nay vẫn ai giải câu hỏi , đội của các ông như , là quá đáng ."

 

Nghe thấy lời của ông Tống, vẻ u ám mặt Tang Điền lúc nãy quét sạch, ông đeo chiếc mặt nạ đạo đức giả, mỉm dậy khỏi chỗ , lên tiếng:

 

“Ông Tống, chúng vi phạm quy định."

 

“Dù thì, ngay từ đầu quy định phạm vi đề, đề bài mà đội của ông , nghĩ cũng do chính học sinh của ông tự nghĩ , đúng ?"

 

Ông Tống sắp sự vô liêm sỉ của Tang Điền cho tức đến phì , ông thực sự bật thành tiếng, ông mắt Tang Điền, nghiêm túc từng chữ một:

 

“Không, ông Tang Điền ông sai , đề bài đó chính là do học sinh tự nghĩ , thể đảm bảo đội của chúng tuyệt đối hành vi gian lận vi phạm quy định nào khác."

 

Là tự nghĩ ?

 

Điểm ngoài dự tính của Tang Điền, ông thực sự ngờ cô gái trông còn trẻ tuổi, xinh còn xảo quyệt mà thật sự thông minh đến thế.

 

mà, thì ?

 

“Ông Tống, ván thứ hai bắt đầu , và vẫn là câu lúc nãy, chúng vi phạm quy định."

 

Ông Tống:

 

“Hừ hừ, đúng là đồ hổ.”

 

Chơi chứ gì, Tang Điền đúng là vẫn hổ như ngày nào.

 

Vì để thắng, đến mặt mũi cũng cần nữa ?!

 

Được , các giỏi, đủ vô liêm sỉ!

 

Ngay khi ông Tống và Tang Điền đang tranh chấp sân khấu, thiếu niên đảo quốc sân khấu xong đề bài.

 

Sau khi xong đề bài, trực tiếp đến tấm bảng đen mà Tô Điềm đề đó, ngay tại vị trí phía đề bài của Tô Điềm, trực tiếp bắt đầu giải đề.

 

Thấy hành động của đối phương, Tô Điềm mỉm .

 

Từ lúc đề cho đến khi giải đề lúc , thiếu niên đảo quốc đều mang một thái độ cao ngạo.

 

Nhìn đối phương bắt đầu bài, Tô Điềm chỉ một câu trong lòng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-212.html.]

“Thiếu niên , màu đấy.”

 

Dưới sân khấu ông Tống thấy Tô Điềm giải đề, nhất thời thực sự chút lo lắng , đề bài hệ khó quá lớn, đừng là Tô Điềm, ngay cả ông cũng chắc câu hỏi .

 

“Tô..."

 

Điềm, là thôi .

 

Ông Tống mới mở miệng, mới một chữ, thấy Tô Điềm giơ tay lấy phấn , mấy chữ còn nơi đầu lưỡi ông đành nuốt ngược trong, chỉ sợ lên tiếng sẽ phiền đến mạch suy nghĩ giải đề của Tô Điềm.

 

Ông Tống đầu sang học sinh đảo quốc bài, thấy một phần, khỏi khen một câu, hổ là t.ử đắc ý của Tang Điền, trong đầu vẫn là chút kiến thức đấy.

 

Bên , Tô Điềm cũng bắt đầu bài .

 

Trên sân khấu chia hai bên trái , phần lớn sự chú ý của hai đội và khán giả sân khấu vẫn đặt lên Tô Điềm, hầu hết những đến đây đều là nước phương Đông, đảo quốc chỉ một đội, cho nên, nhà thì đảo quốc cái gì chứ?

 

Hai đội, những trong nghề chính là hai học sinh , từng đôi mắt của họ lên sân khấu, quả thực là kịp, , , dường như cả hai đều lợi hại .

 

Bên Tô Điềm tham gia thi đấu giao lưu, đang diễn vô cùng sôi nổi.

 

Bên thành phố N.

 

Viện trưởng Lưu đang trong văn phòng, tiếng gõ cửa “thùng thùng thùng" vang lên, đợi viện trưởng Lưu lên tiếng, cửa văn phòng từ bên ngoài đẩy .

 

Ngay đó một bóng dáng quen thuộc bước , càng lúc càng gần, càng lúc càng dữ dội, “bộp" một tiếng, lão Đường đ-ập một nhát xuống bàn việc.

 

Khí thế khá mạnh, tuy nhiên hù dọa viện trưởng Lưu là cái chắc.

 

“Lão Đường, đây là ai chọc giận ông ?

 

Hạ hỏa, hạ hỏa, rót cho ông ly nước nhé?"

 

“Rót nước còn hỏi cần , đây là đạo đãi khách của lão Lưu ông đấy , còn thể là ai chọc , còn thể ai nữa?"

 

Ánh mắt oán hận của Đường Lưu Quang hướng về phía viện trưởng Lưu.

 

Viện trưởng Lưu rõ còn hỏi, lên tiếng:

 

“Lão Đường, ông đang ?"

 

“Ngoài ông còn ai đây nữa?"

 

Đường Lưu Quang hỏi ngược một câu.

 

“Ngoài còn học sinh của chính ông mà, đừng tưởng ông tìm gì nha, chẳng là chuyện dạy .

 

Chuyện nhỏ bằng cái mắt muỗi, năng lực thì nhiều một chút.

 

Hơn nữa tiểu Tô là học sinh của ông, học sinh việc, thầy giáo , cái vấn đề gì nha, ông thể trông chờ phòng thí nghiệm giúp đỡ chứ?

 

cũng lắm, nhưng chẳng ?

 

Người năng lực nhiều, lão Đường , ông nhịn thêm chút nữa, nhịn thêm chút nữa là thôi."

 

Viện trưởng Lưu lải nhải một tràng đạo lý lớn nhỏ, trong lời ngoài lời chỉ một ý tứ, lão Đường ông tự chăm sóc học sinh của chính ông .

 

“Tô Điềm rốt cuộc bao giờ mới về?"

 

Đây mới là điều Đường Lưu Quang quan tâm nhất, ba bốn ngày , ban đầu chẳng rõ là hai ngày là xong ?

 

 

Loading...