[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngay khi hai đang lưng về phía cổng lớn ga tàu hỏa, hòa dòng bắt đầu cửa thì tại cổng lớn mấy vội vã chạy tới.”

 

Ông Tống thở hổn hển ga tàu hỏa kẻ tấp nập, ánh mắt nhanh ch.óng quét về phía cửa .

 

Phải là dù tuổi tác cao nhưng thị lực của ông Tống hề vấn đề gì.

 

Ông liếc mắt một cái thấy Tô Điềm và Tôn Minh trong đám đông.

 

Thấy họ đến sát cửa , ông Tống giữ nổi bình tĩnh nữa.

 

“Tô Điềm, Tô Điềm!"

 

Trong ga tàu hỏa ồn ào náo nhiệt, tiếng của ông Tống rõ lắm.

 

Các hành khách ở gần thấy ông cụ nhảy gọi thì tò mò đồng loạt về phía ông.

 

Ông Tống chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của khác, cứ thế chen phía cửa gọi tên Tô Điềm.

 

Phía cửa , Tô Điềm loáng thoáng thấy gọi tên , bèn đầu phía .

 

Không may là ông Tống vặn một hành khách ngang qua che khuất mặt, mấy đuổi theo ông Tống thì Tô Điềm quen , thế nên Tô Điềm thấy quen liền thu hồi tầm mắt.

 

sang hỏi thầy Tôn bên cạnh:

 

“Thầy Tôn, thầy thấy gọi tên em ?"

 

Tôn Minh dỏng tai lên thử.

 

Ây dà, đúng là thật.

 

Không chỉ mà tiếng gọi còn ngày càng gần hơn nữa.

 

Lần , Tô Điềm cũng rõ mồn một đang gọi tên .

 

“Tô Điềm, em đợi , Tô Điềm, đợi một chút!"

 

Nghe thấy giọng rõ ràng, Tô Điềm và Tôn Minh đồng loạt đầu .

 

họ thấy lên tiếng.

 

Phía , ngoài ông Tống , mấy cùng đều đồng thanh gọi tên Tô Điềm.

 

Công sức phụ lòng , thấy Tô Điềm đầu , ông Tống thở phào nhẹ nhõm.

 

Vất vả lắm mới đến mặt Tô Điềm, Tô Điềm lúc nhận đây chính là ông Tống giám thị buổi sáng.

 

Ông Tống đuổi đến tận ga tàu hỏa cái gì ?

 

“Tô Điềm, hộc hộc hộc, cuối cùng cũng đuổi kịp ."

 

Ông Tống thở hồng hộc Tô Điềm, thấy ánh mắt thắc mắc của cô, ông lập tức tiếp:

 

“Sao em về nhanh thế, ngày mai còn lễ trao giải và phát tiền thưởng nữa mà."

 

Quan trọng nhất là còn chuyện giao lưu thi đấu nữa!

 

“Thưa ông Tống, chào ông ạ.

 

Em chút việc nên cần về gấp, trận chung kết kết thúc ạ?"

 

Khi Tô Điềm gọi chính xác “Ông Tống", mấy đuổi theo phía đều trợn tròn mắt.

 

Ngay cả Tôn Minh cũng ngơ ngác ông Tống, trong lòng chậc chậc mấy tiếng.

 

Đây chính là ông Tống, nhân vật cấp bậc thái đấu trong giới toán học đây .

 

“Em ?"

 

Ngay cả ông Tống cũng nhịn hỏi một câu.

 

“Em đoán thôi ạ, ông Tống giám thị ở phòng thi một khối trung học chúng em, nên em đoán thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-203.html.]

 

Hơn nữa, ông chằm chằm em bài lộ liễu như , phận thực sự dễ đoán.

 

“Ha ha ha ha, bạn học Tô Điềm, lược bỏ phần tự giới thiệu nhé.

 

đến đây là em ở thêm vài ngày, vả kết quả thi đấu của em , cực kỳ xuất sắc đấy.

 

Thực một cách khác chính là yêu cầu em ở , chuyện sẽ giải thích rõ cho em.

 

Thế nên, chúng đổi chỗ khác chuyện nhé?"

 

Ga tàu hỏa kẻ , đúng là thích hợp để chuyện.

 

Nhìn quanh hành khách tấp nập, Tô Điềm gật đầu, đồng ý với đề nghị của ông Tống.

 

Thực về lý do ông Tống giữ , Tô Điềm đại khái đoán .

 

Lúc nãy ông Tống kết quả thi đấu của cô , cực kỳ xuất sắc.

 

Không Tô Điềm tự tin , thi điểm tuyệt đối thì thật với mười mấy trang giấy nháp cô lúc thi.

 

Kết hợp với chuyện giao lưu thi đấu mà Viện trưởng Lưu khi , Tô Điềm gần như chắc chắn về ý định giữ cô của ông Tống.

 

Chỗ để chuyện chuyển lên xe ô tô.

 

Xe tổng cộng chỉ vài chỗ , Tô Điềm và Tôn Minh thì sẽ hai thầy giáo cùng tự tìm cách về.

 

Ngồi xe về, ông Tống mới bắt đầu rõ sự việc.

 

Tô Điềm hề ngạc nhiên, vẻ mặt vẫn bình thản tự nhiên.

 

Ngược , Tôn Minh ở bên cạnh lộ vẻ mặt như một bí mật tày đình.

 

Đối với cuộc giao lưu thi đấu mà ông Tống , Tôn Minh cảm thấy đó là chuyện đại sự.

 

Chuyện liên quan đến Bộ Ngoại giao, đến quốc tế thì thể là chuyện nhỏ ?

 

Trời đất ơi, theo ý của ông Tống thì là định để Tô Điềm tham gia cuộc giao lưu thi đấu đấy.

 

Tôn Minh cảm thấy, mơ cũng dám nghĩ tới việc Tô Điềm đến thủ đô cơ hội như thế .

 

Hì hì hì, quả nhiên trường trung học một Tô Điềm cái là vận may đến liền.

 

Mà Tô Điềm khi ông Tống thuật thì mặt lộ vẻ khó xử.

 

Việc xin nghỉ ở trường thì vấn đề gì, thầy Tôn đang ở đây .

 

Bên chỗ Viện trưởng Lưu chắc cũng , gọi điện thoại báo một tiếng là .

 

Vấn đề là chỗ thầy giáo phụ trách hướng dẫn, việc ném dự án cho thầy vốn dĩ thỏa đáng , hẹn hôm nay về, giờ sự việc đột xuất, thầy... chắc cũng sẽ để ý nhỉ.

 

liên lạc với thầy giáo, Tô Điềm quá chắc chắn, chỉ mỉm với ông Tống:

 

“Xin ông Tống, e là em thể trả lời ông ngay , em gọi một cuộc điện thoại mới xác định chuyện ạ."

 

Nghe Tô Điềm , ông Tống thấy khá tò mò, thể quyết định ngay chứ.

 

Tô Điềm ở đây, thầy Tôn cũng ở đây, dáng vẻ của thầy Tôn thì chắc chắn sẽ phản đối mới đúng.

 

Vậy nên, Tô Điềm còn xin ý kiến báo cáo với ai nữa ?

 

Hay là Tô Điềm cần gọi điện cho gia đình?

 

Không hiểu rõ tình hình, thấy Tô Điềm cũng ý giải thích nên ông Tống cũng hỏi thêm nữa.

 

Hai tiếng , ông Tống đưa hai nhà khách, và xác định Tô Điềm sẽ im lặng tiếng chạy mất thì mới yên tâm lên xe rời .

 

Sự việc đột xuất, chỉ vì chuyện Tô Điềm đột nhiên bỏ mà bài thi của họ vẫn chấm xong, trong ngăn kéo bàn việc vẫn còn khóa bài thi chấm xong kìa.

 

Chỗ Tô Điềm coi như định , ông Tống tự nhủ về tiếp tục việc thôi.

 

 

Loading...