“Thấy điện thoại vẫn đang reo, thầy giáo gần điện thoại nhất thuận tay nhấc máy.”
“Alo, xin chào."
“ đây, chuyện gì ông cứ ."
Thầy giáo là chủ nhà khách, bèn trả lời một câu.
Ba giây trôi qua, một tiếng “loảng xoảng" vang lên, thầy giáo điện thoại bật dậy, cái ghế phía hất đổ mà thầy cũng chẳng kịp quan tâm.
Các thầy giáo khác trong văn phòng tiếng động lớn của thầy cho đồng loạt sang .
Tiếp đó, thấy một câu.
“Cái gì, ông Tô Điềm xách đồ ?"
“Đã ga tàu hỏa ?!"
Xoát một cái, ông Tống vốn mấy để ý bên cũng lập tức ngẩng đầu, chằm chằm thầy giáo đang điện thoại, sốt sắng hỏi:
“Chuyện gì ?"
“Thưa... thưa ông Tống, Tô Điềm rời khỏi nhà khách để về , xuất phát ga tàu hỏa ."
“Thế còn đợi gì nữa, chặn !"
Ông Tống xong, màng đến việc chấm bài nữa, trực tiếp cầm lấy chiếc áo khoác ghế, tiếp tục :
“ cùng , nhanh, nhanh lên."
Sao nhanh thế, thật là kịp trở tay, dù cũng một tiếng chứ!
Nói đến là đến, là .
là em , đồng chí Tiểu Tô!
“Nhanh, nhanh lên, sắp xếp xe."
“Ông Tống, ông chậm một chút, cẩn thận chân, cẩn thận chân ạ."
Mấy theo ông Tống, mắt chằm chằm xuống chân ông, chỉ sợ ông Tống tuổi tác cao, ngộ nhỡ chạy nhanh quá vấp ngã va chạm gì thì khổ, các lãnh đạo cấp tìm họ tính sổ mới là lạ.
Vốn dĩ ông Tống đến tham gia tuyển chọn thi đấu là để liên hệ với bên Bộ Ngoại giao cùng tham gia giao lưu thi đấu.
Cuộc giao lưu thi đấu còn bắt đầu mà dẫn đầu quan trọng như ông Tống chuyện gì, thì ai nấy đều gánh nổi trách nhiệm ?
Nghe thấy mấy bên cạnh cứ lải nhải lời thừa thãi, ông Tống trừng mắt qua, giọng điệu nghiêm túc :
“ tuy già , nhưng mắt mù, chân què, vẫn .
Các lo cho bằng lo xem giữ bạn học Tô Điềm kìa."
Đó mới là mấu chốt của vấn đề, tiềm lực của Tô Điềm ông Tống thấy, các thầy giáo khác cũng đều hiểu rõ.
Vì chuyện tham gia giao lưu thi đấu của Tô Điềm cơ bản là chuyện chắc như đinh đóng cột .
Lúc mà để mất, hai ngày nữa đoàn thi đấu của quốc đảo đến, thì ai sẽ trận đây?
Không là trận , trọng điểm là ai đủ năng lực như Tô Điềm để gánh vác trọng trách.
Những khác lời ông Tống cũng bất lực, Tô Điềm quan trọng, mà ông Tống cũng quan trọng mà.
Hơn nữa, họ bạn học Tô Điềm thi xong trận chung kết mới hai tiếng chuẩn về chứ.
Bài thi của họ còn xong, mà thí sinh đòi về nhà, thật là chuyện lạ đời.
Theo tình hình thông thường, chẳng đều nên ở chơi vài ngày, hoặc đợi kết quả chung kết , đó còn lễ trao giải và tiền thưởng .
Bạn học Tô Điềm cứ thế mà , đúng là vô tư quá mức mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-202.html.]
Một nhóm nhanh ch.óng lên chiếc xe sắp xếp, tài xế nhấn ga xuất phát cái vèo.
Gấp rút lên đường, xe ông Tống liên tục đồng hồ.
Trước khi đến ông nhờ kiểm tra, chuyến tàu sớm nhất Tô Điềm thể là tám giờ tối, hiện tại là sáu giờ, lúc đuổi tới chắc là vẫn còn cơ hội chặn Tô Điềm chuẩn lên tàu.
Mà ở phía bên , Tô Điềm và thầy Tôn trong ga tàu hỏa.
Còn hơn một tiếng nữa tàu mới khởi hành, hai tìm một chỗ nghỉ ngơi.
Nơi qua kẻ , thực sự náo nhiệt.
Tính hai đến thủ đô một chuyến mà dạo t.ử tế, cũng mua đặc sản gì.
Cứ hôm qua đến, hôm nay thi, giờ xuất hiện ở ga tàu chuẩn về nhà .
Thầy Tôn cảm thấy khá tiếc nuối.
Vừa lúc ga thầy chú ý thấy bên ngoài nhiều bán hàng rong, bán ít đồ ăn và đồ chơi lặt vặt.
nghĩ Tô Điềm là con gái ở đây một an , thầy bèn nén ý định ngoài mua đồ .
Tô Điềm là ai chứ, qua là thầy Tôn định gì .
Thấy dáng vẻ thầy mà dám , Tô Điềm nhịn “phì" một tiếng miệng.
Tiếng đột ngột khiến Tôn Minh sang .
Bắt gặp ánh mắt cong cong đầy ý của Tô Điềm, Tôn Minh ngơ ngác hỏi một câu:
“Em gì thế?
Mặt thầy gì ?
Bẩn ?"
“Không , gì ạ, em chỉ là nếu thầy Tôn ngoài dạo một lát thì cần bận tâm đến em .
Em hứa sẽ chạy lung tung, vả em mười tám tuổi chứ tám tuổi, là lớn ạ."
“Thầy xem, đằng nhân viên nhà ga, lỡ chuyện gì em sẽ nhờ họ giúp đỡ ngay lập tức."
Tô Điềm chỉ tay về phía nhân viên nhà ga cách đó xa.
“Thôi , phòng bệnh hơn chữa bệnh, lỡ em chuyện gì thầy ăn thế nào với gia đình em .
Mua đồ quan trọng, hơn nữa thầy già mua mấy thứ đó gì."
Tôn Minh lắc đầu từ chối, thầy hiểu rõ cái nào nặng cái nào nhẹ.
Đồ đạc lúc nào mua chẳng , thời gian thì còn cơ hội, nhưng Tô Điềm mà chuyện gì thì thầy cơ hội hối hận .
Thấy thầy Tôn trách nhiệm như , Tô Điềm cảm thấy ngại:
“Hay là, thầy Tôn, em cùng thầy dạo một lát nhé?"
“Càng , em nổi bật như , hạng con gái xinh xắn như em chắc chắn là mục tiêu hàng đầu của bọn buôn , lúc đó bắt cóc cái một.
Em mà mất tích thì thầy ?"
Vì lý do an , Tôn Minh một nữa từ chối lời đề nghị của Tô Điềm.
Thấy thầy Tôn thực sự định , Tô Điềm cũng khuyên thêm nữa.
Hơn bảy giờ, bắt đầu cửa kiểm soát.
Tô Điềm vẫn xách chiếc túi nilon đựng một bộ quần áo, thầy Tôn cũng xách đồ của , hai bắt đầu cửa.