[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa lướt mắt qua một cái, trong đầu Tô Điềm hướng giải .

 

Hơn nữa loại đề thì khó nhưng khi nắm vững phương pháp giải thì đơn giản.”

 

“Thế thì thôi , ăn xong em về ngủ tiếp ?"

 

Tôn Minh ép buộc Tô Điềm, nếu cô thì thôi, bài khi thi chắc , đôi khi còn khiến học sinh áp lực quá lớn.

 

Tô Điềm cảm thấy phương pháp giáo d.ụ.c của các thầy cô thời lẽ nghiêm khắc, nhưng đều thể hiểu .

 

Thầy cô chính là cha thứ hai của học sinh, cũng giống như các bậc phụ , đều một sự mong đợi “vọng t.ử thành long, vọng nữ thành phượng".

 

Một lát Tô Điềm ăn xong phần cơm trong khay, thầm khen ngợi tay nghề của bác đầu bếp, lén xoa xoa cái bụng nhỏ... no .

 

Cạnh bàn , tình hình tiến triển đến mức học sinh đề, thầy giáo trực tiếp tay giảng đề cho học sinh.

 

Hướng giải, kỹ năng bài, để lấy điểm cao.

 

Nhìn những tờ giấy nháp bàn của hai bên cạnh đầy rẫy, chi chít các phép tính, Tô Điềm cũng thấy khâm phục.

 

Quả nhiên là, thi thi thi chính là pháp bảo của thầy cô, điểm điểm điểm chính là mệnh căn của học sinh mà.

 

Giáo d.ụ.c kiểu nhồi nhét thời vẫn còn khá thịnh hành.

 

Tô Điềm thích lo chuyện bao đồng, cô cho rằng đôi khi thể đồng tình với một phương pháp của khác, nhưng cần thiết ép buộc lên mặt dạy bảo để sửa đổi họ.

 

Mỗi đều cách đối nhân xử thế của riêng , học sinh vẻ khá thích phương pháp giảng dạy của thầy .

 

Tuy nhiên, khi thấy thầy giáo vài con loẹt quẹt lên giấy nháp, ánh mắt Tô Điềm dừng một chút.

 

“Nhìn gì thế, ăn xong thì thôi."

 

Tôn Minh nhận ánh mắt Tô Điềm cứ chằm chằm hai bàn bên cạnh, liền một câu, đồng thời đưa tay quơ quơ mắt Tô Điềm để cô tỉnh táo .

 

“A, , thôi ạ."

 

Tô Điềm theo thầy Tôn vài bước, cuối cùng vẫn nhịn mà dừng bước , đó về phía thầy giáo và học sinh đang đề bên .

 

Đột nhiên bên cạnh thêm một , thầy giáo và học sinh đang đề đều theo phản xạ ngẩng đầu lên .

 

Khi thấy một cô gái xinh , hai họ nhận ngay, đây chẳng là bạn học ăn ở bàn bên cạnh ?

 

Đây là, chuyện gì ?

 

Thầy giáo nhíu mày, đ-ánh giá Tô Điềm vài cái, lên tiếng hỏi:

 

“Bạn học , em việc gì ?"

 

“Có một việc nhỏ ạ, nên .

 

Nếu thầy phiền thì đề bài em một phát hiện nho nhỏ."

 

Đề bài, thầy giáo thấy lời lập tức đưa tay che lấy đề bài giấy nháp.

 

Lần tất cả học sinh dự thi đều là đối thủ cạnh tranh, cho nên nhiều tài liệu, đề bài, thầy giáo đều chi-a s-ẻ.

 

Thế nên cô nhắc tới đề bài, phản ứng đầu tiên của thầy giáo là bên cạnh lén.

 

Ngay cả nam sinh cũng nghĩ như , ánh mắt Tô Điềm thêm vài phần cảnh giác.

 

Đối diện với ánh mắt cảnh giác của hai , Tô Điềm hiểu ngay, đó cảm thấy dở dở .

 

Cô thề, cô thật sự lén, chỉ là lúc nãy họ gây động động tĩnh lớn nên cô mới tiện mắt qua một cái thôi.

 

Vô tình thấy, trách cô mà.

 

“Em chuyện gì thì , nhưng phương pháp giải đề thì thầy sẽ dạy em , em học thì thể hỏi thầy của em."

 

Thầy giáo xong còn liếc Tôn Minh phía Tô Điềm một cái.

 

Nhận ánh mắt của đối phương, Tôn Minh khựng .

 

Ngại quá, thầy của cô cũng giải !

 

Trong lòng tự mỉa mai một hồi, Tôn Minh cũng chẳng hiểu Tô Điềm định cái gì nữa?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-198.html.]

“Không , em cần thầy dạy phương pháp giải ạ."

 

Tô Điềm xua xua tay, mỉm :

 

“Vừa vô tình thấy thầy nháp, em thấy thầy một bước tính sai , chính là..."

 

Tô Điềm liền vài con , chính là nhóm con mà cô vô tình thấy lúc nãy.

 

Thấy ánh mắt rõ ràng là tin tưởng của đối phương, Tô Điềm hì hì thêm một câu:

 

“Thầy tính xem ạ.

 

Làm phiền thầy , chào thầy."

 

Nói xong, Tô Điềm vẫy vẫy tay định rời .

 

Tôn Minh thấy động tác của Tô Điềm liền lập tức theo.

 

Chỉ vài câu đối thoại ngắn ngủi, trơ mắt đối phương vô duyên vô cớ tới, vô duyên vô cớ tính sai, đó vô duyên vô cớ rời .

 

Tuy nhiên, với tâm lý cẩn trọng, thầy giáo vẫn tính một nữa cái chỗ mà nữ sinh chỉ .

 

Cẩn tắc vô áy náy, tính thêm một cũng chẳng mất gì.

 

Vài phút , thầy giáo sững ...

 

đúng là sai thật!

 

Tại vị trí góc nhà ăn, ông cụ và đàn ông bên cạnh thấy thầy giáo động tay liền đoán đối phương đang gì.

 

Và khi thấy sắc mặt của thầy giáo đó, cả hai cũng nhận ... thầy giáo sai, và nữ sinh e là đúng.

 

“Tra xem, đó là ai."

 

Ông cụ đột ngột lên tiếng.

 

“Dạ, ý thầy là đồng chí nữ đó ạ?"

 

Người đàn ông đối diện hỏi một câu chắc chắn.

 

“Nếu thì là ai?"

 

Ông cụ vặn hỏi một câu.

 

Nửa tiếng , tài liệu dự thi của Tô Điềm đặt bàn việc của ông cụ.

 

Tô Điềm.

 

Học sinh lớp 12 trường Trung học 1 mỗ mỗ.

 

Giáo viên dẫn đoàn Tôn Minh.

 

Học sinh từ thành phố N đến, tài liệu ghi chú là thành tích cuộc thi đó của bạn học Tô Điềm là điểm tuyệt đối.

 

Nhìn thấy bản tài liệu , ông cụ bắt đầu thấy hứng thú với học sinh .

 

Ông luôn ngưỡng mộ những thông minh, ví dụ như bạn học Tô Điềm , .

 

Tục ngữ câu, ngoài xem náo nhiệt, trong nghề xem môn đạo.

 

Vở kịch ở nhà ăn lúc nãy ông cụ chỉ cần qua là ngay, Tô Điềm trí nhớ siêu phàm, khả năng tính nhẩm vô cùng xuất sắc.

 

Tầm mắt dừng ở mấy chữ “Phòng thi 1 khối trung học", ông cụ cầm tài liệu trầm tư suy nghĩ...

 

Ngày hôm , vòng chung kết sắp bắt đầu.

 

Thay đổi tạm thời.

 

Các giám khảo vốn định sẵn ở phòng thi 1 vạn ngờ chuyện chốt xong xuôi mà còn thể đổi tạm thời, chỉ vì cụ Tống tùy hứng đến phòng thi 1 của khối trung học.

 

Tranh việc mà, tranh việc một cách trắng trợn.

 

Dám giận mà dám , đối mặt với cụ Tống thì ai mà chẳng rén chứ!

 

Thế là, cụ Tống - đáng lẽ xuất hiện ở phòng thi khối đại học - xuất hiện ở phòng thi 1 khối trung học.

 

 

Loading...