[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đứng thẳng , trong gương, thấy mái tóc rối, Tô Điềm tháo dây buộc tóc , đưa tay cào nhẹ vài cái.
Với một động tác tùy ý, cô b.úi mái tóc dài đen nhánh mượt mà thành một b.úi tròn đỉnh đầu.
Một lọn tóc mai rủ xuống bên má khiến cô thêm vài phần dịu dàng và ngoan ngoãn.”
Chưa đầy ba phút, Tô Điềm “cạch" một tiếng mở cửa phòng, thấy ngay thầy Tôn đang đợi ngoài cửa.
Nghĩ đến việc thầy ăn trưa, Tô Điềm liền hỏi:
“Thầy Tôn, ăn trưa ạ?"
Gần đây chỗ nào ăn thầy?
“Ngay lầu thôi, bên cạnh cũng là địa bàn của nhà khách.
Nghe các thầy cô và học sinh tham gia thi đấu đều bao ăn, tốn tiền .
Theo thầy thấy thì cách sắp xếp quá chu đáo, chúng chẳng cần mất công tìm chỗ ăn nữa."
Thầy Tôn nhắc đến chuyện cũng nhịn mà khen ngợi ban tổ chức sắp xếp quá đỗi nhân văn.
“Đi , xuống xem cơm nước thế nào.
Lúc nãy thầy thấy mấy thầy cô với học sinh ăn xong về , ai nấy đều chăm chỉ thật sự, ăn mà cũng mang theo sách."
Tô Điềm khựng , vẻ mặt vô tội thầy Tôn.
Người thì chăm chỉ thật sự, ngược càng nổi bật hai họ, một già một trẻ, thầy và trò vẻ chăm chỉ cho lắm.
Cúi xuống hai bàn tay của , Tô Điềm tỏ vẻ... chịu thôi, cô mang theo sách.
“Hại, ăn cơm , ăn sách tiêu hóa ."
Thầy Tôn thấu ý nghĩ của Tô Điềm, liền lên tiếng an ủi một câu.
Không còn cách nào khác, Tô Điềm mang sách, mà trong mớ túi lớn túi nhỏ của Tôn Minh cũng chẳng cuốn sách nào.
Người thi là Tô Điềm, Tô Điềm chuẩn thì thầy chuẩn gì?
Trọng điểm là những tài liệu thầy chuẩn , Tô Điềm chỉ cần lướt qua là hiểu ngay.
Mở miệng là câu dùng cách giải nào, câu đơn giản chỉ cần áp dụng công thức gì, nếu hỏi tiếp, Tô Điềm thể chỉ trong vài phút cho thầy đáp án chính xác.
, chính là cái kiểu cần dùng b.út, trực tiếp tính nhẩm, chỉ vài phút , đáp án hiện .
Với thực lực của Tô Điềm, Tôn Minh cảm thấy với tư cách là giáo viên, thầy chẳng còn gì để dạy cô nữa .
Vài phút , hai đến nhà ăn tạm thời cạnh nhà khách.
Vừa bước , chà, quả nhiên vẫn còn một bộ phận học sinh và giáo viên đang dùng bữa.
như lời thầy Tôn lúc , họ hầu như ăn học.
Đứng ở cửa nhà ăn, Tô Điềm và thầy Tôn , cảm giác như nhầm chỗ.
Chắc chắn đây là nhà ăn chứ lớp học đấy chứ?!
Có cần “cuốn" (cạnh tranh gắt gao) đến mức ?
Ai nấy đều đang học tập, điều hai họ trông vô cùng lạc lõng.
Hai nhẹ nhàng bước , cố gắng gây sự chú ý với khác.
Đến cửa sổ lấy cơm một cái.
Chà, cơm nước cực kỳ ngon.
Khoai tây hầm sườn, cá miếng chiên, thịt viên chiên, đậu phụ băm thịt, còn bí đao kho tàu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-197.html.]
Cơm nước thế , hôm nay đến ăn đúng là đúng chỗ , hai ngày tới chắc chắn sẽ hạnh phúc đây.
Cá miếng chiên, thịt viên chiên, khoai tây hầm sườn, đậu phụ băm thịt, bí đao kho tàu, tất cả cho một phần.
Tô Điềm trông xinh xắn, bác gái múc cơm thấy cô bé xinh liền múc cho những phần ăn đầy đặn.
Tay run, tuyệt đối run, ngay cả phần cơm của Tôn Minh cũng múc đầy.
Đùa , đây là học sinh và giáo viên thi, đến cũng chẳng bao nhiêu, cho ăn ngon, nhỡ xảy chuyện gì thì ban tổ chức chẳng tìm nhà khách của họ tính sổ .
Thế là, trong nhà ăn khí học tập vô cùng đậm đặc, Tô Điềm và Tôn Minh mỗi bưng một khay cơm đầy ắp, len lỏi qua những giáo viên và học sinh đang thảo luận học tập, hai họ quả là khác biệt đến thế.
Lặng lẽ, lặng lẽ, cuối cùng cũng len đến một chỗ trống.
Tuy nhiên, động tác của hai một ông cụ ở góc phòng thu hết mắt.
Đặc biệt là khi thấy hai vùi đầu ăn trong bầu khí cách biệt với vạn vật, ông cụ nhịn mà “phì" một tiếng vui vẻ.
Đã lâu lắm ông mới gặp những thú vị thế , ngờ ghé qua một lát gặp hai .
Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh ông cụ thấy động tác của ông, liền theo hướng mắt của Giáo sư Tống.
Khi thấy hai đang nghiêm túc ăn cơm , cũng ngẩn .
Trong nhà ăn , e là chỉ hai là thật sự đến để ăn cơm nhỉ?!
Hai , hai vô tư vùi đầu ăn, hình ảnh trong phút chốc trông khá hài hòa.
lúc , đột nhiên một đàn ông bật dậy, vung tay “bốp" một cái vai học sinh đang , nghiêm khắc quát:
“Thầy bao nhiêu , loại đề em giải theo phương pháp thầy dạy chứ.
Em thế là thiếu mấy bước , dễ sai sót đấy."
“Còn nữa, đề thầy nhớ giảng , em vẫn ?
Cứ thế thì ngày mai thi thố kiểu gì?"
Thầy giáo đó trông vẻ sốt ruột, trong giọng đầy vẻ nóng nảy và hối vì học sinh tiến bộ.
Học sinh đối mặt với thái độ nghiêm khắc như của thầy giáo cũng hề để ý, đỏ mặt xung quanh những đang qua, mở miệng xin thầy:
“Thầy ơi, con xin , con một nữa ạ."
Thầy giáo học sinh , nhận ánh mắt của những xung quanh tới, giây lát cũng ý thức thái độ của phù hợp, liền đưa tay day day thái dương, lên tiếng xin học sinh:
“Xin , thầy sốt ruột quá, em thử đề một nữa xem ."
Thấy hai bắt đầu tiếp tục đề, những xung quanh cũng lượt thu hồi ánh mắt.
Duy chỉ ở bàn bên cạnh vốn đang chuyên tâm ăn cơm là Tô Điềm và Tôn Minh là thu hồi ánh mắt.
Cả hai đều tò mò xem đối phương rốt cuộc đang đề gì.
Không xem thì thôi, xem Tôn Minh cảm thấy đề cũng chút thách thức.
Chuyển tầm mắt sang Tô Điềm ở phía đối diện, Tôn Minh ướm lời:
“Hay là em cũng thử xem?"
Đề bài lúc nãy thầy rõ , mà.
“Không cần ạ."
Tô Điềm trực tiếp đáp ba chữ, từ chối lời đề nghị của thầy Tôn.
Đề bài thầy Tôn thấy thì đương nhiên Tô Điềm cũng thấy .
Thầy Tôn thấy chút thách thức, còn cái đề trong mắt Tô Điềm, độ khó cũng chỉ ở mức bình thường.