[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lại một nữa cùng với tiếng còi tàu hú vang, họ xuất phát.”

 

Lúc , tại nhà họ Từ.

 

Lục Tĩnh Ninh đang gọi điện thoại tới đơn vị của chị cả ở Bắc Kinh.

 

Bà cũng mới chuyện Tô Điềm Bắc Kinh hôm nay cách đây một tiếng đồng hồ thôi, đó chẳng con bé Tô Điềm nhắc tới bao giờ.

 

cũng lạ, dạo Tô Điềm bận, đặc biệt là khi khai giảng Lục Tĩnh Ninh qua nhà họ Tô mấy đều gặp .

 

Chẳng là hôm nay nhân ngày chủ nhật nghỉ, bà định qua tìm Tô Điềm đến nhà hàn huyên, ăn bữa cơm.

 

Rồi khi đến cửa, Lục Tĩnh Ninh mới từ miệng Lý Quần Anh chuyện Tô Điềm xuất phát Bắc Kinh .

 

Điện thoại tay đổ chuông “tút tút tút" vài tiếng, một lát mới nhấc máy.

 

“Chị cả, em Tĩnh Ninh đây ạ!"

 

Lục Khinh Trần ở đầu dây bên thấy tiếng em gái cũng mấy bất ngờ, thời gian hai chị em liên lạc khá nhiều, chủ yếu là khi Thẩm Chính trong lòng, hai chị em ít buôn chuyện về việc .

 

Chẳng qua là than phiền mà thôi, than phiền Thẩm Chính đúng là cái đồ đầu gỗ, đến cả việc theo đuổi con gái nhà cũng .

 

Có ai thấy đàn ông nào theo đuổi con gái mà cả tháng trời gặp mặt lấy một ?

 

Nếu nể tình Thẩm Chính nghề nghiệp đặc thù, hai chị em thực sự nghĩ Thẩm Chính là một kẻ ngốc .

 

Cho dù nghề nghiệp đặc thù chăng nữa, một tuần kiểu gì chẳng xin nghỉ ngoài một ngày chứ, mà Thẩm Chính cứ ở lỳ trong bộ đội một cách yên .

 

Nói cũng , Tô Điềm cũng bận, cho dù Thẩm Chính đến cũng chắc gặp .

 

Cái cái , giới trẻ bây giờ còn bận rộn hơn cả thời của họ ngày xưa nữa.

 

“Chị , chị , chị , em chị , Tô Điềm Bắc Kinh đấy."

 

Lục Tĩnh Ninh dứt lời, Lục Khinh Trần sững một lát.

 

Không lẽ nào, bây giờ mắt lớn thì sớm quá ?

 

Nói mới nhớ, cái thằng con trời đ-ánh nhà theo đuổi con gái nhà ?

 

“Tĩnh Ninh, ý em là , để chị đón ?"

 

Lục Khinh Trần mở miệng hỏi một câu.

 

“Chị ơi, chị mơ quá, Thẩm Chính còn theo đuổi con gái nhà , đón cũng đến lượt chị ạ.

 

Em chỉ là thấy chuyện nên đặc biệt báo cho chị một tiếng thôi.

 

Sau chúng bảo cái thằng lỏi Thẩm Chính đó cố gắng lên, nỗ lực , tranh thủ Tô Điềm qua Bắc Kinh thể để chị ga tàu đón , ha ha ha ha."

 

Nói đến đoạn , Lục Tĩnh Ninh chính bà cũng nhịn thành tiếng.

 

“Thế thì chắc còn đợi dài, chẳng cái thằng lỏi đó tính toán gì nữa, chẳng thấy động tĩnh gì cả, định ôm cây đợi thỏ đấy phỏng?"

 

Lục Khinh Trần nhắc đến con trai Thẩm Chính cũng nhịn mà than phiền hai câu.

 

Tuy nhiên, trong đầu bà chợt nghĩ... cô gái đó đến Bắc Kinh , cái nơi Bắc Kinh , đụng mặt thể.

 

Bà thật sự tò mò cô gái Thẩm Chính thích tính cách thế nào.

 

Lần xem ảnh , diện mạo thì khỏi bàn, trong ảnh trông vẻ là một cô gái dịu dàng ngoan ngoãn.

 

Tiếc quá, cái thằng con trời đ-ánh nhà vô dụng.

 

Nếu thì cô gái nhà đến Bắc Kinh, bà thể ga tàu đón .

 

Hai chị em qua điện thoại một hồi than phiền Thẩm Chính khả năng hành động kém, một câu một câu, Thẩm Chính mà ở đây chắc mặt cũng tức đến đen .

 

Mười lăm tiếng đồng hồ, tàu hỏa đến Bắc Kinh.

 

Lúc xuống tàu, Tô Điềm vẫn theo thầy Tôn.

 

Lúc so với lúc lên tàu, tinh thần Tô Điềm trông hơn nhiều, ngay cả quầng thâm mắt cũng còn đáng sợ như .

 

Ra khỏi ga tàu hỏa, thầy Tôn tìm một chiếc xe ba bánh, gọi Tô Điềm lên xe.

 

Tiếng động “pạch pạch pạch" của xe ba bánh khiến Tô Điềm xe bắt đầu gà gật buồn ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-195.html.]

 

Hơn một tiếng , cuối cùng họ cũng đến nơi.

 

Vòng chung kết tổ chức tại Bắc Kinh, việc ăn ở sắp xếp tập trung.

 

Khi Tô Điềm và thầy Tôn đến cửa nhà khách, các học sinh dự thi khác cơ bản đều đến đông đủ.

 

Nói chính xác hơn thì những khác cơ bản đến từ ngày hôm qua, hoặc sớm hơn là vài ngày .

 

, Tô Điềm và Tôn Minh hai họ hẳn là những đến cuối cùng.

 

Đợi Tôn Minh trả tiền thuê xe xong, hai mới bộ trong nhà khách.

 

Chủ nhà khách thấy một nam một nữ, một lớn một nhỏ tình hình thế nào .

 

Chỗ ông sắp xếp để tiếp đón học sinh dự thi nên nhận khách ngoài nữa.

 

Chủ nhà thấy hai tới, lập tức lên tiếng chào hỏi:

 

“Chào hai vị, là học sinh đến tham gia thi đấu ?

 

Cho xem mặt một chút, đăng ký thông tin tên tuổi."

 

Nghe chủ nhà , Tôn Minh lập tức lấy giấy tờ chuẩn từ .

 

Thầy định để Tô Điềm lấy giấy tờ , Tô Điềm chỉ là một đứa trẻ, giấy tờ gì, thông tin học bạ đều ở trường chứ ở chỗ Tô Điềm.

 

Tô Điềm cũng ý định lấy giấy tờ , cô thực sự giấy tờ, là thẻ công tác, Viện trưởng Lưu cho, nếu thì đơn vị thẻ công tác sẽ bất tiện.

 

Tuy nhiên, trong trường hợp , thẻ công tác thích hợp để mang .

 

Đợi một lát, thủ tục đăng ký nhận phòng xong, Tôn Minh và Tô Điềm nhận chìa khóa của hai căn phòng.

 

“Đi thôi, lát nữa em lên lầu tiếp tục nghỉ ngơi , nếu ngày mai thi đấu sợ xảy sơ sót đấy."

 

Tôn Minh quá lo lắng, xách đồ dẫn Tô Điềm lên lầu.

 

Mà ông chủ bên cạnh thấy lời của Tôn Minh thì hiểu lầm.

 

Cái ánh mắt Tô Điềm đúng là đúng lắm.

 

Ông chủ bày tỏ:

 

“Chậc chậc, đứa trẻ chăm chỉ quá .”

 

Nhìn cái quầng thâm mắt của cô bé kìa, thức trắng mấy đêm thì bao giờ thành như thế.

 

Học sinh hiểu chuyện, thầy giáo cũng hiểu chuyện, thể để đứa trẻ liều mạng như chứ.

 

Tuy nhiên, ông chủ còn việc khác.

 

Nhấc điện thoại bên cạnh quầy lễ tân lên, ông chủ bấm một dãy .

 

Một lát , điện thoại kết nối.

 

“Chào ông, thầy Lư ạ, là chủ nhà khách đây ạ.

 

Các học sinh dự thi đều đến đủ ."

 

“Đến ?

 

Đều đến đủ ?"

 

“Vâng , cái em học sinh tên Tô Điềm mà thầy đặc biệt quan tâm đó cũng đến ạ.

 

Vừa mới đến xong, thủ tục đăng ký nhận phòng."

 

Ông chủ trả lời.

 

“Vậy thì , nhất định sắp xếp cho các em thật đấy nhé."

 

Đầu dây bên , một giọng nam vang lên.

 

“Thầy yên tâm, đảm bảo sẽ vấn đề gì."

 

Ông chủ vỗ ng-ực bảo đảm, thể chọn trúng nhà khách của ông, đây là vinh dự lớn lao bao, ông nhất định cho thật mặt!

 

 

Loading...