[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 187
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Viện trưởng Lưu cũng ở đó ạ, đúng lúc quá, cháu bắt nạt , hai giúp cháu chủ với."
Nghe thấy giọng trong điện thoại.
Viện trưởng Lưu:
“Cái gì cơ, Tô Điềm bắt nạt ?”
Đường Lưu Quang:
“Đứa nào to gan lớn mật dám bắt nạt học trò của ông!!”
Ở phía bên , trong văn phòng, bốn , tám con mắt, họ cứ thế trơ mắt Tô Điềm một lời hợp là mách lẻo.
Thật sự là, chống lưng ?
Một lát , Tô Điềm vài câu cúp điện thoại.
Đặt điện thoại chỗ cũ, Tô Điềm mỉm lịch sự ngẩng đầu hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c , :
“Đợi ạ, lát nữa sẽ điện thoại tới thôi."
Hiệu trưởng bộ dạng của Tô Điềm, lập tức còn lo lắng nữa.
Ồ hô, ồ hô, chỗ dựa của bạn học Tô cứng nha!
Ván chắc thắng .
Ngược là Tôn Minh, vẻ mặt mờ mịt:
“Đây là tình hình gì, diễn biến gì thế ?!”
Hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c bộ dạng đắc ý của Tô Điềm thì tức hề nhẹ.
Hai thầm nghĩ:
“Thời buổi , ai mà chẳng chút chống lưng chứ.”
Cô gái trẻ , lẽ nào họ ?!
Cứng đối cứng, ai sợ ai chứ!
Hai bên đối đầu, khí ngưng trệ, đột nhiên, điện thoại reo.
“Reng reng reng, reng reng reng..."
Nghe điện thoại , tìm các đấy.
Tô Điềm tủm tỉm, khẽ nhướng mày.
Hừ hừ, thầy là ai ?
Đường Lưu Quang, giáo sư Đường đấy!
Biết lãnh đạo là ai ?
Viện nghiên cứu, viện trưởng Lưu đấy!
So chống lưng, Tô Điềm còn bao giờ thua !!!
là kiêu ngạo quá mất.jpg
Thổi thổi ~ sự kiêu ngạo và phóng túng của ~
Lời tác giả :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:
51:
27 ngày 09-10-2023 đến 00:
32:
11 ngày 10-10-2023 nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng địa lôi:
Barbara Barbara 1 cái;
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
Meo Meo 16 chai; Oa Oa 5 chai;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-187.html.]
Cảm ơn nhiều vì ủng hộ , sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 59 (Chương 187 - Tiếp)
◎Phần 2◎
“Reng reng reng, reng reng reng..."
Tiếng chuông trong văn phòng vẫn tiếp tục vang lên.
Vốn dĩ theo cách thì ở gần điện thoại nhất là Tô Điềm, nhưng Tô Điềm lúc hề điện thoại, dẫn đến việc điện thoại cứ reo mãi nhấc máy, hiệu trưởng và thầy Tôn về phía hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c.
Hiệu trưởng:
“Nghe điện thoại chứ?”
Thầy Tôn:
“Nhát thế?”
Vừa nãy bản lĩnh bảo phối hợp công tác, lúc sợ cái gì.
Thầy Tôn và Tô Điềm cùng hiệu trưởng và chủ nhiệm khối đều chuyện hôm nay đơn giản như .
Tối qua kết quả thi đấu , sáng sớm nay Sở giáo d.ụ.c đến là nhận tố cáo, cái gì mà hối lộ, cái gì mà vi phạm, còn gian lận, chuyện nếu thao túng thì hôm nay họ thề sẽ ăn luôn cái điện thoại .
Trên đời gì chuyện trùng hợp như , chuyện rõ ràng là nhắm Tô Điềm và thầy Tôn, hoặc thể thầy Tôn chỉ là tiện thể thôi, Tô Điềm mới là mục tiêu cuối cùng của đối phương.
Dễ dàng lắm , dễ dàng lắm , trường 1 của họ khó khăn lắm mới một mầm non như thế, mà kẻ thấy điều , cứ chơi bẩn ?
Trước cuộc thi thì gây áp lực tâm lý, cuộc thi thì chơi trò tố cáo, đúng là còn bẩn hơn .
Reng reng reng, khi tiếng chuông vang lên một nữa, hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c nhịn chút chột , hôm nay họ chuyến vốn đúng quy định , theo trình tự bình thường thì khi nhận tố cáo báo cáo cấp , đó cấp họp hoặc xuống thông báo mới thể điều tra loại chuyện .
Hai họ lúc đó khi nhận thông báo liền lập tức tới trường 1, lấy danh nghĩa là điều tra tình hình, thực tế vẫn chỗ phù hợp trình tự.
Một trong đó nhấc điện thoại lên, khi nhấc máy cân nhắc qua, giống như lúc , lưng họ cũng ai, họ tới đây cũng là theo mệnh lệnh của cấp , dù chuyện gì xảy thì vẫn cấp gánh vác.
Nghĩ đến đây, đồng chí thở phào một , hít sâu một nhấc điện thoại đặt bên tai.
Khi thấy tiếng truyền đến từ trong điện thoại, đồng chí lập tức còn bình tĩnh nữa.
“Alo, xin chào, xin mời đồng chí bên Sở giáo d.ụ.c máy."
Cái, cái giọng , quá đỗi quen thuộc.
Bàn tay cầm điện thoại của đồng chí Sở giáo d.ụ.c run lên bần bật theo tư thế thể thấy bằng mắt thường.
Đồng nghiệp bên cạnh thấy tình hình , lén qua, đó còn kịp phản ứng thì đồng nghiệp đang máy “vèo" một cái ấn chiếc điện thoại tay .
Đây là tình hình gì thế?
“Nghe máy , máy ."
Sau khi quăng củ khoai lang nóng bỏng tay , còn thành tiếng nhắc nhở một câu, thậm chí còn bộ chỉ chỉ chiếc điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.
“Alo, xin chào, là của Sở giáo d.ụ.c..."
Lời còn dứt, đầu dây bên truyền đến một tiếng lạnh, đó vang lên giọng quen thuộc thể quen thuộc hơn:
“Cái giá lớn gớm nhỉ, dám tự tiện ngoài điều tra tình hình, chuyện tố cáo báo cáo tình hình lên cấp ?"
Cục, Cục trưởng!
Hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c lúc hiểu chống lưng của Tô Điềm là ai , tính toán thế nào họ cũng tính chống lưng của Tô Điềm là lãnh đạo cao nhất của đơn vị .
Hỏi bạn học ngang ngược thế.
vấn đề ở chỗ, chuyện giống với thông tin họ nhận , Tô Điềm là con nhà bình thường, chuyện dù điều tra thì quan hệ cứng nhất cũng chỉ là bố vợ của Tôn Minh là Tằng Chí Kiệt thôi , giờ cả lãnh đạo cũng can thiệp , là chuyện gì thế ?
Xong đời , nghĩ đến đây, sắc mặt hai lập tức trắng bệch như tờ giấy.
“Lãnh, lãnh đạo, thật ngại quá, chúng bạn học Tô Điềm quen ngài, nhưng chuyện điều tra , chúng là nhận thông báo xuống đây, chúng là theo thông báo..."
Lời còn dứt, lãnh đạo bên gân cổ gào lên.
“Thông báo gì, ai xuống thông báo, khi nhận thư tố cáo thậm chí ai thông báo cho một câu, các từng một định lên trời ?
Còn nữa, bình thường các từng một uống thì là dạo, nhận tố cáo thì nhanh gớm nhỉ, các còn coi là lãnh đạo nữa ?
Các sắp thành lãnh đạo của luôn đấy."