[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện Tôn Minh lẽ còn thấy uất ức, nhưng nếu liên lụy đến Tô Điềm, lẽ sự việc sẽ chuyển biến.”

 

Khoảng năm sáu phút , Tô Điềm gọi tới.

 

Tô Điềm phản ứng nhanh hơn thầy Tôn nhiều, cửa thấy đến ý .

 

Nhìn qua là đến đưa tiền thưởng, mà là đến tìm rắc rối .

 

Tiếp theo đó, những lời của hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c chứng minh dự đoán của Tô Điềm sai.

 

Khi đến ba chuyện hối lộ, dạy thêm trái quy định và cô nghi vấn gian lận, Tô Điềm tức đến mức bật .

 

Đây gọi là chuyện gì cơ chứ.

 

“Bạn học Tô Điềm, mời em phối hợp với công việc của chúng ."

 

Đồng chí Sở giáo d.ụ.c thấy tiếng lạnh của Tô Điềm, nhịn mà sa sầm mặt quát một câu.

 

Tô Điềm nghiêm túc gật đầu, :

 

“Phối hợp, em nhất định sẽ phối hợp."

 

mà, em giải thích ba điểm các , đầu tiên, chuyện hối lộ là bịa đặt, nhà em điều kiện thế nào chắc các tra rõ , một chữ:

 

nghèo, hai chữ:

 

nghèo."

 

Ơ , nghèo mà như vẻ vang lắm hả?

 

“Sau đó là điểm thứ hai, dạy thêm trái quy định, chuyện càng nực hơn, giáo viên trường nào mà chẳng bồi dưỡng học sinh chứ?

 

Cứ nhắm thầy Tôn trường 1 chúng em mà bắt nạt là ?

 

Xin tuyên bố một chút, em hầu như tham gia lớp bồi dưỡng nào, chuyện lãnh đạo trường cũng , em đều xin nghỉ tự học buổi tối , còn chuyện dạy thêm trái quy định gì nữa?"

 

đúng đúng, cái thể chứng minh, bạn học Tô Điềm mặt ở trường buổi tự học tối, chuyện dạy thêm."

 

Hiệu trưởng vội vàng lên tiếng phụ họa.

 

Hiệu trưởng trong lòng thầm vỗ tay kiểu hải cẩu đôm đốp cho bạn học Tô Điềm, là bạn học Tô Điềm lợi hại mà.

 

Hì hì hì, hai đồng chí do Sở giáo d.ụ.c cử xuống điều tra xem, đúng là cho á khẩu trả lời .

 

“Còn chuyện gian lận, các cũng đ-ánh giá em cao quá , nếu em năng lực gian lận đề thi cuộc thi, thì em còn tham gia thi đấu gì, đường dây đó thì em việc khác , bỏ thời gian gì chứ?"

 

Tô Điềm dang tay, phó mặc luôn, xong còn bổ sung thêm:

 

“Tốn bao nhiêu công sức, chẳng lẽ chỉ vì ba trăm tệ của Sở giáo d.ụ.c các ?"

 

Hay, lắm!

 

Tôn Minh lúc còn giận nữa, thấy hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c đang hùng hổ ép , nỗi bực bội đó của Tôn Minh quét sạch sành sanh, cảm giác đó gọi là sảng khoái vô cùng.

 

Còn hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c mắng cho thì tức đến nổ phổi, một sa sầm mặt phản bác:

 

“Chuyện chúng cần điều tra, mời em phối hợp với công việc của chúng , em buổi tự học tối em mặt ở trường, hãy cho chúng , thời gian tự học tối đó em ?"

 

Buổi tự học tối cô ở , về điểm , Tô Điềm tỏ vẻ... thể tiết lộ.

 

Sự việc tiến triển đến bước thì rơi bế tắc.

 

Một phút, hai phút, ba phút.

 

Trong văn phòng ai lên tiếng, Tô Điềm cảm thấy cần thiết nhảm nữa, còn hiệu trưởng thì gì, Tôn Minh mở miệng, còn hai đồng chí Sở giáo d.ụ.c thì dám mở miệng.

 

Có một học sinh mồm mép lợi hại như sừng sững ở đây, họ chỉ sợ hễ mở miệng là mắng cho á khẩu, thế thì mất mặt quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-186.html.]

Không khí đột nhiên yên tĩnh, Tô Điềm đợi một lát, thấy đối phương dường như định thôi, còn vẻ nhất định buổi tự học tối.

 

Tắc tắc tắc, chuyện khó giải quyết đây!

 

Cuối cùng phá vỡ khí im lặng vẫn là Tô Điềm.

 

chiếc điện thoại để bàn trong văn phòng hiệu trưởng, :

 

“Em thể gọi một cuộc điện thoại ?"

 

Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của những khác đang qua, Tô Điềm giải thích:

 

“Gọi điện thoại, lát nữa sẽ liên lạc với các , lẽ sẽ cho các buổi tự học tối em ."

 

Nghe Tô Điềm , hai bên Sở giáo d.ụ.c một cái.

 

Một lát , một gật đầu lên tiếng.

 

“Gọi , hy vọng em đừng giở trò tiểu xảo, em sớm muộn gì cũng tóm thôi, hãy thành thật một chút."

 

Ừ ừ ừ, tuyệt đối thành thật.

 

Tô Điềm ngoan ngoãn gật đầu, đó mới bước tới bàn việc của hiệu trưởng.

 

Giơ tay, nhấc điện thoại, .

 

Ở phía bên , khi tiếng chuông “reng reng reng" vang lên, hai trong văn phòng vẫn đang tán gẫu.

 

Hôm nay hiếm khi lão Đường rảnh rỗi, ở trong phòng thí nghiệm, viện trưởng Lưu chẳng là vèo một cái chạy qua tìm .

 

Từ lúc văn phòng lão Đường, viện trưởng Lưu bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về chuyện Tô Điềm dứt khoát đuổi chuyên gia do bên giáo sư Diệp cử đến khỏi phòng thí nghiệm.

 

Lão Đường viện trưởng Lưu oán trách, vẻ mặt hớn hở.

 

Không cảm thấy Tô Điềm chỗ nào đúng cả, nghi ngờ thiết kế của Tô vấn đề, Đường Lưu Quang cảm thấy đó là do Tô Điềm tính khí , nếu chuyện xảy ông, mắng cho phát thì ông coi như thua.

 

Đừng lão Diệp cử đến, dù lão Diệp đích tới, Đường Lưu Quang cũng chẳng sợ, học trò của ông ai dám bắt nạt?!

 

“Ông còn đang đắc ý nhỉ, lão Đường ông , học trò thì dạy bảo cho , ông đừng cái dạy dạy cái , thấy tính khí coi trời bằng vung của Tô Điềm bây giờ càng lúc càng giống ông , ông đấy, đừng dạy hư trẻ tuổi."

 

“Đi , bậy bạ, chúng đây gọi là huyết tính, ông hiểu thì đừng bừa."

 

Đường Lưu Quang trực tiếp mắng viện trưởng Lưu hai câu.

 

lúc , điện thoại bàn việc của Đường Lưu Quang đột nhiên reo vang.

 

“Reng reng reng, reng reng reng..."

 

“Nghe điện thoại , lúc ai gọi điện cho ông thế?"

 

Viện trưởng Lưu nhắc nhở một câu, chằm chằm điện thoại tò mò lẩm bẩm.

 

“Ai mà , thì là ai thôi."

 

Đường Lưu Quang đáp một câu, dứt lời, tay nhấc điện thoại lên.

 

Vừa kết nối, đầu dây bên truyền đến một giọng quen thuộc.

 

“Thầy ơi, thầy đó ạ, quả nhiên vẫn là thầy đáng tin cậy nhất, viện trưởng Lưu chẳng đáng tin gì cả, gọi điện thoại văn phòng mà chẳng ai ."

 

Qua điện thoại, cả hai trong văn phòng đều thấy câu oán trách .

 

Đường Lưu Quang viện trưởng Lưu là “chính chủ" đáng tin bên cạnh, nhịn “phì" một tiếng bật .

 

“Này , đây , Tiểu Tô cháu chú ý một chút nhé."

 

Viện trưởng Lưu gân cổ hướng về phía điện thoại kêu lên một câu.

 

 

Loading...