[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe thấy lời từ chối của Tô Điềm, Hạ Khiết mỉm , dường như quá bất ngờ.”
Bạn học Tô Điềm vẫn còn quá trẻ, cân nhắc lợi hại mà.
Xem , tung chiêu cuối .
Hạ Khiết , :
“Bạn Tô Điềm, chúng thành ý đấy."
Vừa , Hạ Khiết lấy từ trong cặp công văn một xấp tiền mặt.
Hít, thật nhiều tiền!
Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh bao giờ thấy nhiều tiền như , mắt sắp dính c.h.ặ.t đó .
, họ thể con gái mất mặt, chẳng qua chỉ là tiền thôi mà.
Hừ hừ, họ thèm, coi tiền bạc như r-ác r-ưởi.
mà, hu hu hu, thật sự là nhiều tiền quá !
“Ở đây là một nghìn tệ, bạn Tô Điềm là em suy nghĩ kỹ chuyện chuyển trường nhé?"
Hạ Khiết mỉm , Tô Điềm :
“Đây là thành ý của chúng ."
Tô Điềm rũ mắt, xấp tiền một nghìn tệ bàn.
Thành ý đủ, thấy .
Vẻ mặt Tô Điềm chút biến sắc, thản nhiên tự tại.
Thực tế, đồng chí Tiểu Tô cảm nhận sức hấp dẫn của ma lực đồng tiền .
, cô là tiết thao.
Mở to đôi mắt linh động, hướng về phía cô Hạ nở một nụ .
Đối diện với ánh mắt chắc chắn của cô Hạ, Tô Điềm tủm tỉm, mắt cong cong.
Quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo.
Cho nên ——
Dùng cái để thử thách cán bộ ?!
Cán bộ nào... mà chịu nổi thử thách thế chứ.jpg
Lời tác giả :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 11:
56:
19 ngày 09-10-2023 đến 17:
51:
27 ngày 09-10-2023 nhé~
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
Oreo Oreo 5 chai; Học sinh giỏi trấn nhỏ 3 chai; Linh Đỉnh, Cuộc đời cá vàng nhỏ 1 chai;
Cảm ơn nhiều vì ủng hộ , sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 58 (Chương 184 - Tiếp)
◎Phần 1◎
Đến đến , ông đến , thầy Tôn đang hồng hộc đạp xe chạy đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-184.html.]
Khi Tôn Minh đến nhà họ Tô, thấy trong nhà đèn đuốc sáng trưng, xe còn dừng hẳn vươn cổ bên trong nhà họ Tô.
Không thì , một cái thì giật cả , qua tường viện thấy trong phòng khách nhà họ Tô xuất hiện một vị khách mời mà đến, Tôn Minh chẳng thèm quan tâm đến xe đạp nữa, trực tiếp tựa xe tường, nhanh chân bước trong sân, nhà lớn tiếng gọi một câu.
“Tô Điềm , thầy đến đây."
Dứt lời, thầy Tôn đến nhà họ Tô, khi liền giả bộ ngỡ ngàng cô Hạ bên cạnh một cái, hỏi một câu còn hỏi:
“Ái chà chà, thật ngại quá, nhà khách."
“Ô kìa, đây chẳng cô Hạ ?
Sao chạy đến nhà học sinh trường 1 chúng thế , là nhầm đường đặc biệt đến việc gì đây, ái chà chà, đây là cái gì thế?
Nhiều tiền thế , cô Hạ món quà gặp mặt của cô cũng quý trọng quá đấy, chị xem cả nhà sợ hết ."
Thầy Tôn lời mỉa mai tuyệt đối là điểm tối đa.
Nghe xem, kỹ lời của thầy Tôn xem, mà thấy tức ách.
Chẳng là còn hỏi , lúc , kết quả thi đấu mới , thời điểm nhạy cảm cô Hạ đến nhà Tô Điềm thì còn thể chuyện gì nữa, lời của thầy Tôn thật là đ-âm chọc.
Nhìn xấp tiền mặt bàn, thầy Tôn tắc lưỡi hai tiếng, :
“ đến thế đúng lúc ?"
Câu là hỏi Hạ Khiết, cũng là hỏi Tô Điềm.
Nhiều tiền như , đừng là Tô Điềm, ngay cả Tôn Minh cũng thấy rung động , trường của Hạ Khiết đúng là dám chi đậm nha, nhiều tiền thế chỉ để đào một Tô Điềm, chỉ dám chi, mà chơi cũng bẩn thật nha, vẫn là cái bài cũ rích , trường bọn họ ngoài việc bỏ tiền đào thì còn thủ đoạn nào khác ?
Về phần rung động , Hạ Khiết về phía Tô Điềm.
Tôn Minh thấy hành động của Hạ Khiết, cũng đầu Tô Điềm.
Trong phòng, Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh cũng con gái theo, chuyện chủ vẫn là chính bản Tô Điềm.
Bị bốn đôi mắt sáng rực chằm chằm, Tô Điềm vẫn bình thản, ánh mắt quét qua xấp tiền bàn một cách nhẹ nhàng, cô lên tiếng:
“Cô Hạ, em vẫn là câu trả lời lúc nãy, hiện tại tạm thời dự định chuyển trường."
“Cho nên, tiền , cô hãy thu ."
Bị từ chối, sắc mặt Hạ Khiết lập tức sa sầm xuống, đây là đầu tiên đối mặt với nhiều tiền như mà rung động.
Giả vờ thanh cao cái gì chứ, nghèo đến mức thuê nhà , còn ch-ết vì sĩ diện khổ vì , trường 1 thể cho Tô Điềm cái gì chứ?
Trong mắt Hạ Khiết, đời chuyện gì mà tiền giải quyết , Tô Điềm từ chối, e là nhiều hơn mà thôi.
Lòng tham lam vô đáy, Hạ Khiết ngước mắt mắt Tô Điềm, khoảnh khắc đối mắt với cô, Hạ Khiết cảm thấy cô gái trẻ Tô Điềm dường như tham lam, mà là thật sự đang từ chối.
Hơn nữa, từ trong mắt Tô Điềm, Hạ Khiết rõ chuyện e là thật sự thành công .
R-ượu mời uống uống r-ượu phạt!
Hừ một tiếng, Hạ Khiết cầm lấy tiền bàn, bỏ cặp công văn, rũ bỏ vẻ dịu dàng giả tạo lúc nãy, ngẩng đầu đầy cao ngạo bước ngoài.
Sau khi Hạ Khiết rời , Tôn Minh cảm thấy trong lòng cực kỳ sảng khoái, cảm giác thắng lợi một bậc thật sự là quá tuyệt vời.
“Tô Điềm , em đừng những viên đ-ạn bọc đường của cô Hạ cám dỗ, chẳng chỉ là ưu đãi thôi , trường chúng cũng học bổng mà, tuy nhiều, nhưng ít nhất là ?
Hơn nữa, vài ngày nữa là chúng thể nhận tiền thưởng cho cuộc thi của em ."
Nhắc đến chuyện tiền thưởng , Tôn Minh đột nhiên nhớ ông vẫn báo tin đoạt giải cho Tô Điềm, bèn :
“Bạn học Tô Điềm, chúc mừng em, giải nhất cuộc thi toán học, giải nhất chỉ một em thôi, giải nhì hai bạn, giải ba năm bạn, thật đáng chúc mừng trường 1 chúng tên em bảng vàng nha, lát nữa tiền thưởng bên Sở giáo d.ụ.c và tiền thưởng của trường hứa đều sẽ lượt gửi tới tay em."
“Cảm ơn thầy Tôn, em sẽ đợi ạ."
Tô Điềm tủm tỉm đáp một câu.
Bên cạnh, Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh thấy hai chữ tiền thưởng là mắt sáng rực lên, cho dù bao nhiêu tiền, nhưng chỉ cần là đủ , lượng bao nhiêu quan trọng, đây là thành tựu của con gái mà.