[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên nhé Tô Điềm, em gặp cái cô Hạ nhất định cảnh giác, đừng để dụ dỗ, em là của Nhất Trung chúng , là niềm hy vọng của Nhất Trung trong kỳ thi đấu ."

 

Tô Điềm chuyện quả thực mấy ngạc nhiên, loại chuyện cô thấy nhiều , tục ngữ con cạnh tranh, cạnh tranh là sẽ kẻ giở thủ đoạn, đến một cách đường đường chính chính chơi bẩn đều cả, là chiêu trò thôi.

 

Tô Điềm trông khá điềm tĩnh, ngược Trần Khánh Hoa và Triệu Hành ở bên cạnh tỏ hết sức khinh bỉ chuyện .

 

“Làm giáo viên mà thế thì quá đáng quá, loại giáo viên như đạo đức nghề nghiệp, em chúc cô thi đấu ... thôi thôi, giáo viên sai chứ sinh viên , thi đấu dễ dàng gì, em chúc cô Hạ đường ngã, uống nước sặc ."

 

Triệu Hành đầy phẫn nộ, điều lời khá trẻ con.

 

“Quá đáng quá, hạng như xứng đáng giáo viên."

 

Trần Khánh Hoa cũng đỏ mặt một câu.

 

Tôn Minh lén sắc mặt Tô Điềm, phát hiện cô vẫn thản nhiên tự tại.

 

Trong lòng khỏi “hừm" một tiếng.

 

Cái trẻ tuổi vững vàng thật, chuyện mà cũng nhịn .

 

Không tầm thường, nhất định tầm thường.

 

Nói thật từ khi quen Tô Điềm, ngày nào Tôn Minh cũng mới nhận thức.

 

Thân phận hai họ dường như đảo ngược, cái đầu thông minh của Tô Điềm dường như mới là giáo viên, nghĩ đến chuyện chấm bài , Tôn Minh thấy tổn thương lòng tự trọng .

 

Nửa tiếng mấy thầy trò ai về nhà nấy.

 

Tô Điềm tiện đường nên xuống xe giữa chừng.

 

Xách cặp về đến nhà, bước cửa thấy trong nhà im phăng phắc.

 

Bỗng nhớ một chuyện, dạo cô, đồng chí Lý Quần Anh dường như đang xoay xở bày sạp bán hàng rong gì đó, giờ nhà ai mười phần thì đến tám chín phần là bày hàng .

 

Thân thuộc phòng , vài phút tay xách cặp sách , điều đồ đạc trong cặp lúc đổi.

 

Từ nhà đến xưởng nơi bố cô, Tô Minh Kinh việc, đợi ở cổng vài phút thấy bố Tô Minh Kinh vội vàng chạy tới.

 

“Con gái, con tới đây, chuyện gì ?

 

Không con tham gia thi đấu , về nhanh thế?"

 

Tô Minh Kinh quan sát con gái từ xuống , chỉ sợ con gái chuyện gì.

 

Đây là đầu tiên con gái đến xưởng tìm ông đấy, Tô Minh Kinh thể lo lắng cho !

 

“Bố, việc gì việc gì ạ, bố đừng cuống lên, hít thở cho đều ."

 

Thấy bộ dạng đó của bố, Tô Điềm vội vàng một câu, đó mới tiếp tục lý do tới đây:

 

“Bố, con đến tìm bố lấy xe đạp thôi, con ngoài một chuyến."

 

“Chỉ lấy xe đạp thôi , , con dọa ch-ết bố đấy."

 

Tô Minh Kinh vài bước đến bãi để xe của xưởng đẩy chiếc xe đạp , “Con định nữa , tối về ăn cơm ?

 

Con còn bận rộn hơn cả bố nữa đấy, dạo con cứ lải nhải chuyện mãi, con cũng chú ý sức khỏe, chuyện kiếm tiền trong nhà cứ để bố lo, bố là bố của con mà, đợi bố lĩnh lương bố mua móng giò cho con ăn."

 

Tô Minh Kinh vỗ ng-ực, cái tư thế chủ gia đình cũng phết đấy chứ.

 

Khiến Tô Điềm ha ha lớn, nhận lấy xe đạp từ tay bố, Tô Điềm hì hì nhắc nhở:

 

“Bố ơi bố quên ạ, bố ứng hai tháng lương mà."

 

Nụ mặt Tô Minh Kinh tức khắc biến mất:

 

Đây là một tin buồn.

 

Thấy bộ dạng của bố, Tô Điềm ha ha càng vui vẻ hơn, tay thọc túi lục lọi một hồi lấy hai đồng tiền, ấn mạnh tay bố.

 

“Bố, cầm lấy ạ, tiền tiêu vặt con lén trợ cấp cho bố đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-179.html.]

 

Tô Điềm còn tươi bổ sung một câu:

 

“Đảm bảo mách với lãnh đạo gia đình, đồng chí Lý Quần Anh ạ."

 

Tô Minh Kinh cúi đầu hai đồng tiền trong tay, cảm động .

 

Vẻ mặt cảm động ngẩng đầu về phía con gái, mở lời:

 

“Có thể cho thêm chút nữa ?"

 

Ông vốn con gái ba trăm đồng tiền riêng mà, ông bố sắp gạo thổi cơm , con gái chi viện một chút chắc quá đáng nhỉ.

 

Được voi đòi tiên, quá đáng thật .

 

“Trả cho con ạ."

 

Tô Điềm định vươn tay lấy tiền.

 

Tô Điềm:

 

Hai đồng tiền cũng là tiền mồ hôi nước mắt mà.

 

Tô Minh Kinh:

 

Không đưa!

 

Muỗi nhỏ cũng là thịt!

 

Vút một cái rụt tay , giấu hai đồng tiền túi, Tô Minh Kinh xua xua tay:

 

“Con gái, con mau , định đến đơn vị , mau kẻo lỡ việc."

 

Nhìn hành vi co duỗi của bố như , Tô Điềm chỉ thể cảm thán một câu... tự thẹn bằng.

 

“Vậy con đây ạ, bố nhớ với con một tiếng nhé, cơm tối con về ăn , tối chắc cũng về nhà, sáng mai con đến trường luôn, nhé, con đây ạ."

 

Nhấc chân leo lên xe đạp, vèo một cái xe lao .

 

Còn đồng chí Tô Minh Kinh một ở cổng xưởng, sờ sờ hai đồng tiền con gái cho trong túi, hì hì.

 

Bên cạnh bác bảo vệ Tô Minh Kinh ngốc nghếch như thì thấy ngưỡng mộ.

 

Người đồng chí Tô trẻ măng mà con gái cho tiền tiêu vặt , giống như ông già khú đế mà vẫn , cả nhà còn trông chờ cái đồng lương của ông mà ăn cơm đấy.

 

Cho nên mới chứ, cứ nuôi con gái mới , con gái là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của cha ....

 

Buổi tối.

 

Lý Quần Anh tin con gái vắng từ miệng Tô Minh Kinh, đặc biệt là tối nay lẽ còn về nhà, liền nhịn mà lải nhải.

 

“Sao mà bận thế , cái tuổi con gái nên chơi vui vẻ chứ, ông bảo con gái , hồi thì ngày nào cũng chơi bời, giờ hiểu chuyện thì ngày nào cũng sớm về muộn, nửa đêm mới về thì , đằng còn trực tiếp về nhà luôn."

 

“Thế bà thử xem nào?"

 

Tô Minh Kinh ướm lời một câu.

 

Thấy Lý Quần Anh tâm trạng , Tô Minh Kinh mở lời cũng xong, mở lời cũng chẳng , tóm là một câu thôi:

 

dễ dẫm mìn lắm.

 

Quả nhiên mở lời thì thôi, mở lời là hỏa lực của Lý Quần Anh chĩa về phía ông .

 

, là ?

 

Con gái tính nết thế nào ông còn ?

 

thấy cái tính bướng bỉnh của con gái chính là giống ông đấy, thế nào cũng .

 

Xem cái tất thối của ông , bảo bao nhiêu cởi đừng vứt lung tung, ngày nào về cũng đầy mùi tất thối của ông trong phòng, con gái về nhà chính là cái mùi thối chân của ông hun đấy."

 

 

Loading...