[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lục Tĩnh Ninh tự tin vô cùng, trong lòng cứ tò mò món quà của Thẩm Chính là cái gì.”

 

Mà lúc , nhà họ Tô.

 

Tô Điềm hai món quà chị Ninh để , đầy đầu mờ mịt, tặng quà còn tặng hai phần, cái quy củ gì ?

 

Đưa tay, mở cái hộp nhỏ , là một chiếc ghim cài áo ngọc trai, trông tinh xảo mắt.

 

Nhìn chiếc ghim cài áo, Tô Điềm chút yêu thích rời tay.

 

Đặt chiếc ghim cài áo sang một bên, Tô Điềm đưa tay , xào xạc bắt đầu bóc một món quà khác.

 

Vừa nãy cầm lên thấy nặng phết nha, kèm theo một hồi tiếng bóc gói hàng khe khẽ, món quà từ từ hiện mắt Tô Điềm.

 

Bìa sách trông cao cấp sang trọng, bên sáu chữ vàng ch.ói lọi “Giải Đề Toán Vàng”.

 

Đề...

 

đề thi ?!

 

Món quà là chị Ninh tặng ?

 

là... đặc biệt nha.

 

Nhìn món quà đặc biệt , Tô Điềm nhịn phì một tiếng.

 

Đưa tay , cầm bộ đề thi đó lên.

 

Những ngón tay trắng nõn thon dài như mầm hành, xào xạc lật mở đề thi, ánh mắt lướt qua các dạng bài bên trong.

 

Hứng thú nhướng mày, đôi mắt cong cong, tràn đầy ý .

 

Cũng đấy chứ, khá là thách thức.

 

Chỉ là món quà , cảm giác, cái giống như chị Ninh tặng.

 

Cho nên, Tô Điềm nghi hoặc.

 

Rốt cuộc là thiên tài nhà ai đây.

 

Phong cách ... kỳ lạ như chứ?!

 

Lời tác giả :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-10-06 18:

 

04:

 

13 đến 2023-10-07 07:

 

42:

 

49 nha~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng lựu đ-ạn:

 

T.ử T.ử 1 cái;

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Ha Ha 2 chai; Mùa Hè Của Lam Vũ, Cynthia, T.ử T.ử 1 chai;

 

Rất cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 53 (Chương 169.2)

 

◎Hai chương◎

 

“Phì phì!”

 

Trong rừng, Tần Dương tay cầm một điếu thu-ốc, hướng về phía Thẩm Chính bên cạnh phì phì hai tiếng, trong bóng tối rõ biểu cảm khuôn mặt Tần Dương, chỉ thể thấp thoáng thấy một đốm lửa thu-ốc l-á đỏ tươi trong bóng tối, ngửi thấy một mùi thu-ốc l-á nồng nặc trong khí.

 

“Có bệnh ?”

 

Thẩm Chính bên cạnh gần như cần đầu , giọng trầm thấp liền vang lên.

 

“Cái gì chứ, bệnh chỗ nào?

 

thấy bình thường, chỉ ông là chút bình thường thôi, ông xem dạo ông chuyện gì ?

 

Đang yên đang lành tự nhiên bỏ thu-ốc l-á, vấn đề nha ông, còn nữa, hai hôm ông đột nhiên tìm ngóng chuyện quà cáp sinh nhật, sinh nhật ai ?

 

Ông còn tặng quà nữa ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-169.html.]

“Anh em mấy chục năm giao tình , cũng chẳng thấy ông tặng cái kim sợi chỉ gì, ông mà tặng quà cho khác ?”

 

Giọng điệu chỉ trích của Tần Dương đầy oán khí, trong đầu đột nhiên lóe lên tia sáng nghĩ đến Tô Điềm đón sinh nhật mấy ngày nay, trong phút chốc dường như nghĩ thông suốt điều gì đó.

 

Từ từ ngẩng đầu, trợn to mắt về phía Thẩm Chính.

 

Trong mắt rõ ba chữ “ lẽ nào”!

 

Không lẽ nào, lẽ nào, món quà sinh nhật Thẩm Chính hỏi là dành cho Tô Điềm chứ?

 

Nghĩ , miệng Tần Dương nhanh nhảu liền hỏi luôn:

 

“Món quà của ông lẽ là cho Tô Điềm đấy chứ?”

 

Nghe giọng điệu thể tin nổi của Tần Dương, Thẩm Chính đầu, đối diện với vẻ mặt thể tin nổi của bạn , im lặng một lát, ngay lúc Thẩm Chính định ngửa bài giấu giếm nữa.

 

“Anh em, là coi là em gái mà?”

 

Ánh mắt Tần Dương Thẩm Chính kinh ngạc vô cùng.

 

...”

 

Không .

 

Lời giải thích của Thẩm Chính còn kịp thốt , Tần Dương ngắt lời nữa.

 

“Ông thế mà lén lút gửi quà cho Tô Điềm?

 

Còn là em hả?

 

ông ghen tị với tiểu Tô quan hệ , nên âm thầm cho , nhắc chuyện quà sinh nhật Tô Điềm đúng ?”

 

“Bọn thống nhất coi là em gái ruột , ông thế mà chơi trò mờ ám lưng , ông một trai của Tô Điềm đúng ?”

 

“Hừ hừ, quá rõ ông , vẫn thôi, cơ mà Thẩm Chính ông dù hạ , thì vẫn còn một ông cả Tô Chấn Hưng lù lù đó, ông đừng hòng lén lút bắt cóc em gái nhà .”

 

Thẩm Chính ngẩng đầu, đối diện với vẻ mặt đắc ý của Tần Dương, trong khoảnh khắc cả trong lòng lẫn mặt đều cảm thấy... thật khó hết lời.

 

Cậu bạn nối khố , hình như chút thông minh, nhưng nhiều.

 

Rõ ràng đoán đúng đáp án, nhưng cứ thế tránh khỏi đáp án đúng, dùng bốn chữ để hình dung...

 

đại trí nhược ngu (vẻ ngoài ngu ngơ nhưng thực chất thông minh).

 

Bên Tần Dương còn cảm thấy quả thực quá thông minh , đắc ý xong, thấy Thẩm Chính dùng ánh mắt vi diệu , Tần Dương đó mới hỏi thêm một câu:

 

, nãy ông định gì thế?”

 

, .”

 

Thẩm Chính:

 

“Không coi cô là em gái ruột.”

 

“Không ?

 

Không cái gì?

 

Ông đừng phủ nhận chuyện nha, cho ông về sẽ bù một phần quà sinh nhật cho Tô Điềm, tuyệt đối để một ông lấy lòng , ông tặng em gái Tô Điềm cái gì thế?

 

Đây là đầu ông tặng quà cho con gái đúng ?

 

Tặng b.úp bê Tây sổ tay, là mỹ phẩm thứ gì khác?”

 

Thẩm Chính Tần Dương hỏi và liệt kê, suy nghĩ một chút, trầm giọng trả lời bốn chữ:

 

“Đồ dùng học tập.”

 

Đồ dùng học tập, món quà , cũng coi như là đúng mực nhỉ?

 

Nghe thấy đồ dùng học tập, trong đầu Tần Dương theo phản xạ nghĩ đến b.út máy, nhưng đ-ánh ch-ết cũng ngờ tới thứ Thẩm Chính tặng Tô Điềm b.út máy, mà là đề thi.

 

Thẩm Chính lén lút vểnh tai lên, thấy Tần Dương nhỏ giọng lẩm bẩm đ-ánh giá một câu “đúng mực” xong, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Món quà chắc là nhỉ, đề thi cũng thuộc về một loại trong đồ dùng học tập mà, Tô Điềm chắc là... sẽ thích chứ?

 

“Này , ông đột nhiên bỏ thu-ốc thế, ông vẫn cho nguyên nhân chuyện , chút .”

 

Tần Dương sán sán gần phía Thẩm Chính.

 

Theo sự tiếp cận của Tần Dương, Thẩm Chính tức khắc ngửi thấy một mùi khói thu-ốc, nhấc chân lùi hai bước, vẻ mặt ghét bỏ, trong giọng đều là ý ghét bỏ hề che giấu:

 

“Ông tránh xa một chút, một mùi thu-ốc l-á ám hết lên , hút xong thu-ốc thì xem tình hình những khác , nếu nghỉ ngơi hòm hòm thì chúng tiếp tục, huấn luyện mới một nửa, nghỉ mấy phút chắc là đủ , ông gọi dậy, xuất phát ngay lập tức.”

 

 

Loading...