[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau buổi bổ túc chiều nay, trong lòng Thư Hân thầm nghĩ quả nhiên vẫn là thầy Tôn thiên vị , nếu thì giải thích thế nào việc mỗi đưa đề cho Tô Điềm đều giống với các học sinh khác, đây là dạy riêng thì là cái gì.
Dẫn đến hiện giờ Thư Hân ý kiến với thầy Tôn.”
Khoảng ba phút thầy Tôn hôm nay mới thong thả đến muộn, lớp, thầy Tôn trực tiếp cầm viên phấn bắt đầu chép đề lên bảng đen, ông lưng về phía các học sinh lên tiếng:
“Hôm nay chút việc bận nên trễ một chút, đây là đề bài của ngày hôm nay, khẩn trương lên, hôm nay giảng xong mấy câu , ngày mai chúng bài kiểm tra thứ ba."
“Theo như đó, thành tích ba kiểm tra đạt yêu cầu, sẽ rời khỏi lớp bồi dưỡng, các em trong lòng tự rõ thành tích của , chuyện cần nhiều nữa."
Các học sinh phía thấy dáng vẻ đề của thầy Tôn cũng khâm phục, còn thời gian để than vãn nữa mà bắt đầu múa b.út thành văn, tốc độ của bọn họ Tô Điềm, biến thái đến thế.
Các học sinh khác chép đề, Tô Điềm tại chỗ động đậy, đề bài của cô và các bạn mỗi ngày đều giống mà.
Quả nhiên, đợi thầy Tôn xong đề bài, động tác tiếp theo chính là lấy một tờ đề tay đặt lên bàn của Tô Điềm.
Hôm nay động tác của thầy Tôn tự tin hơn nhiều, hừ hừ đề bài độ khó lớn, ông cảm thấy hôm nay nhất định thể giữ Tô Điềm lớp bồi dưỡng của trọn một tiết học.
Lần nào Tô Điềm cũng nộp bài sớm về, điều khiến Tôn Minh cảm thấy mất mặt.
Cho nên , mỗi một buổi lớp bồi dưỡng đều là cuộc đấu trí đấu dũng giữa Tôn Minh và Tô Điềm.
Tôn Minh mỗi đều sẽ ngừng tăng thêm độ khó cho đề bài, nhưng mỗi Tô Điềm đều thể nhanh ch.óng xong xách túi sách chuồn thẳng, điều tổn thương lòng tự trọng.
Là một giáo viên, mà còn đấu học sinh ?
Nực , hôm nay ông cho Tô Điềm tay, thầy chung quy vẫn là thầy, trò chung quy vẫn là trò.
Tô Điềm ngẩng đầu, thầy Tôn tỏa khí chất “trẻ trâu", đơn giản là gì cho , chỉ cảm thấy thầy Tôn , ngày càng trẻ con.
Thấy Tô Điềm nhận đề bài hôm nay, Trần Khánh Hoa và Triệu Hành ở chỗ bên cạnh thi rướn cổ biến thành hươu cao cổ về phía Tô Điềm.
Đợi thấy đề bài, hai lập tức rụt cổ cái vèo.
Nghĩ đến đề bài thấy, trong lòng hai thầm mỉa mai thầy Tôn vẫn tàn nhẫn như khi, đặc biệt là khi đối đầu với Tô Điềm thì càng hung bạo.
Cứ theo cái đề bài lúc nãy, bọn họ liếc mắt một cái cũng dám là hiểu đề.
E là, hôm nay là một ngày Tô Điềm nộp bài sớm về, quả nhiên ngoài dự đoán.
Mười phút , trong lớp vang lên một tiếng:
“Thầy ơi, em xong ạ."
Chỉ điều tiếng hôm nay, giống giọng Tô Điềm cho lắm.
Các học sinh lớp bồi dưỡng ngây ngẩng đầu lên, quả nhiên Tô Điềm.
Là Thư Hân, Thư Hân hôm nay uống nhầm thu-ốc , xong đề nhanh thế?
Dưới sự chú ý của , Thư Hân nở mày nở mặt, chỉ cảm thấy cảm giác chú ý thực sự quá tuyệt vời.
là ông trời cũng về phía cô, hôm nay đề bài thầy Tôn buổi chiều lúc bổ túc giáo viên giảng qua , phương pháp giải đề Thư Hân đều nắm vững, thế nên mấy câu cô đều , quả nhiên đúng như lời thầy Hạ , các dạng đề thi cuộc thi nhiều như , mỗi dạng đề chỉ cần một loại là , một điểm thông thì trăm điểm thông.
Lúc nãy để xong Tô Điềm, Thư Hân cũng tốn ít sức lực, động tác hạ b.út gọi là nhanh như chớp.
Nghĩ đến đây, Thư Hân kín đáo liếc về hướng Tô Điềm.
Tuy nhiên cô thất vọng, cô chỉ thấy Tô Điềm vùi đầu nghiêm túc bài, dường như quan tâm đến những chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-161.html.]
Điều khiến trong lòng Thư Hân càng thêm khó chịu, cô về phía thầy Tôn, nữa lên tiếng:
“Thầy Tôn, em cảm thấy thầy nên đối xử công bằng, chúng em và Tô Điềm đều là học sinh của thầy, thầy cho Tô Điềm đề giống khác, đây là dạy kèm riêng, đối với những khác như chúng em là công bằng."
Lời Thư Hân dứt, xung quanh thi vang lên những tiếng hít khí lạnh.
Những khác chỉ cảm thấy Thư Hân úng não , bản cô trình độ thế nào mà tự ?
Còn chung mâm với Tô Điềm?
Hơn nữa, cô tự tìm c-ái ch-ết thì đừng kéo bọn theo chứ.
Bọn một chút cũng đề giống như bạn học Tô Điềm , hiểu, .
“Hừ!"
Tôn Minh đột nhiên lạnh một tiếng, ánh mắt Thư Hân lạnh thêm vài phần, uổng công ông còn đang nghĩ đến chuyện bổ túc cho Thư Hân, cho dù là ông rảnh ông cũng nhờ Tô Điềm giúp đỡ, với tư cách là một giáo viên Tôn Minh cho rằng đến mức cực hạn , cho dù là Tô Điềm đồng ý, thì ông cũng nhất .
Giờ đây, Thư Hân ở ngay trong lớp học ông công bằng, ông nên đối xử công bằng?
Ông sắp mạch não của Thư Hân cho tức , , ông chọc .
Muốn công bằng ?
Muốn chung mâm với Tô Điềm ?
Vậy thì thành cho cô , Tôn Minh tự nhận là một giáo viên dễ thương lượng.
Xoay , trở bục giảng, vung tay một cái trực tiếp xóa sạch đề bài lúc nãy.
Xóa, xóa ?!
Các học sinh ngẩn :
“Bọn họ bài nữa ?”
Còn chuyện thế , hôm nay nghỉ ?
Tôn Minh xoay , ánh mắt sắc lẹm lướt qua các học sinh phía , “Các em cũng cảm thấy công bằng?
Vậy thì hôm nay sẽ cho các em công bằng một triệt để, đề bài lúc nãy nữa, hôm nay các em đề giống hệt Tô Điềm, là ba câu, chỉ cần các em đúng một câu trong đó, sẽ cho các em tan học sớm về nhà."
Thầy giáo hiểu ý .
Trên mặt Tôn Minh lộ nụ tinh quái, chỉ thiếu nước lên mặt mấy chữ “thầy hiểu các em mà" thôi.
Hôm nay cái uy , nhất định lấy !
Lời dứt, phía im phăng phắc như tờ.
Đùa gì chứ, lúc ai dám ho he gì .
Hu hu hu, thầy Tôn ơi, giơ cao đ-ánh khẽ ạ!!!
Ánh mắt Tôn Minh qua, vặn thấy Tô Điềm đặt chiếc b.út máy tay xuống, động tác của cô là Tôn Minh Tô Điềm xong , bèn gọi tên:
“Tô Điềm, em lên đây, đề bài lên bảng đen."