[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:32:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngay khi Triệu Hành đang rướn cổ quanh quất, bục giảng Tôn Minh gọi đến tên của Tô Điềm.”
Nghe thấy tên , Tô Điềm dậy bước lên bục giảng, nhận lấy bài thi từ tay thầy Tôn, đang định về chỗ thì thầy Tôn lên tiếng.
“Thành tích , đừng kiêu ngạo, tiếp tục phát huy."
“Em sẽ ạ."
Tô Điềm gật đầu, ngoan ngoãn đáp một câu.
Cầm bài thi trở về chỗ , Tô Điềm trực tiếp đặt bài thi lên mặt bàn, lúc nãy nhận phiếu điểm cô thấy điểm của .
Điểm tối đa.
Giống như cô tự dự đoán, gì bất ngờ.
“Bạn Tô, bao nhiêu điểm?"
Nhìn thấy bài thi Tô Điềm đặt bàn tình cờ là trang điểm, Triệu Hành khẽ giọng hỏi một câu, còn lén lút đưa tay định lấy bài thi của Tô Điềm, một động tác thăm dò nhỏ, lúc tay còn lén quan sát biểu cảm mặt Tô Điềm, thấy đối phương từ chối, Triệu Hành nhanh ch.óng lật ngược bài thi bàn .
“Rầm!" một tiếng động vang lên.
Ngay lập tức thu hút sự chú ý của , ngẩng đầu qua thì thấy Triệu Hành vẻ mặt thể tin nổi, đờ đẫn sững tại chỗ.
Dám đột ngột dậy trong tiết học của thầy Tôn, các bạn học đều khâm phục Triệu Hành.
So với việc Tô Điềm nộp bài sớm ngày hôm qua cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu.
Đều là dũng sĩ cả.
Trên bục giảng, Tôn Minh thấy Triệu Hành bật dậy, sắc mặt lập tức tối sầm , viên phấn trong tay “rắc" một tiếng gãy đôi.
Động tác của thầy Tôn khiến Triệu Hành lập tức hồn, đồng thời run b-ắn, đặc biệt là khi đối diện với cái t.ử thần của thầy Tôn truyền tới, Triệu Hành mới muộn màng phản ứng gì.
“Triệu Hành, em ý kiến gì với lời ?
Em thành tích của , hài lòng ?
Nhìn sang bạn bên cạnh, bài thi của chính , còn hài lòng ?"
Tôn Minh mở miệng vẫn chút nể tình như khi.
Nghe thấy lời của thầy Tôn, cả Triệu Hành đều tê dại.
Hì hì, hì hì hì, bạn bên cạnh em xem qua .
Em 160, Trần Khánh Hoa 180, Tô Điềm 200 điểm tối đa.
Hỏi Triệu Hành hài lòng , Triệu Hành hé răng.
“Ngồi xuống, còn thì em mà giảng."
Tôn Minh liếc Triệu Hành một cái, tính tình Triệu Hành thế nào Tôn Minh quá rõ, tính cách hướng ngoại, đầu óc khá thông minh, chỉ là đôi khi việc khiến đau đầu.
Tiếp theo là thời gian giảng bài, Tôn Minh giảng bài cũng giống như hầu hết các giáo viên khác.
“Chúng xem câu thứ nhất, đơn giản, ai ?"
Nhìn xuống các học sinh phía , “Ai thì giơ tay."
Rất , học sinh nào giơ tay, là đều hết .
“Câu tiếp theo, cùng loại với câu , chắc cũng đều cả , chúng bỏ qua luôn."
“Nhìn sang trang thứ hai câu thứ ba, câu các bạn sai nhiều..."
Chừng hơn hai mươi phút, một tờ bài thi Tôn Minh giảng theo kiểu nhảy cóc kết thúc.
Trên bục giảng, Tôn Minh cầm bài thi lật lật, , nữa lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-155.html.]
“Bài thi giảng xong , chỗ nào thì hỏi bạn hoặc hỏi đều , nhưng những bạn sai quá nhiều nhất nên nỗ lực hơn, nếu sẽ theo kịp tiến độ ."
Một bạn học nào đó ở phía sai quá nhiều thấy lời của thầy Tôn thì hốc mắt lập tức đỏ lên.
Người ai khác, chính là Thư Hân.
Thư Hân cảm thấy cô nỗ lực , nhưng nghĩ đến thành tích 86 điểm bài thi của , trong lòng Thư Hân uất ức đến mức .
Lúc nãy khi thầy Tôn giảng bài, thực cô phần lớn đều hiểu, cả lớp bao nhiêu như , đều hiểu hết mà bảo cô giơ tay hiểu thì Thư Hân cảm thấy tổn thương lòng tự trọng.
Càng nghĩ càng uất ức, đặc biệt là lúc nãy khi thầy Tôn nhắc đến việc sai quá nhiều bài, ánh mắt về phía bên của cô , Thư Hân cảm thấy lời đó của thầy Tôn chính là đang cô .
Nghĩ đến đây, Thư Hân nhịn về một hướng nào đó.
Trong tầm mắt, Triệu Hành và Trần Khánh Hoa dường như đều đang gì đó với cô .
Thầy Tôn cứ thế nhắm mắt ngơ, tại đối với học sinh chuyển trường thầy Tôn thiên vị như .
Ở vị trí bên lớp học, Tô Điềm hai bên cạnh lầm bầm ngừng những lời thì thầm, hỏi một câu câu cuối cùng xử lý thế nào, hỏi một câu ý tưởng của câu cuối cùng là gì.
Người bảo một phụ nữ bằng ba trăm con vịt, Tô Điềm lúc ở bên cạnh hai nam sinh, chẳng khác nào sáu trăm con vịt, lỗ tai từng thanh tịnh.
Cô dứt khoát đưa trực tiếp bài thi qua, hạ thấp giọng :
“Xem , hiểu thì hết giờ hỏi ."
Nhìn thấy động tác của Tô Điềm, Triệu Hành lập tức đưa hai tay cung kính đón lấy bài thi, đây là bài thi điểm tối đa, nhất định đối xử cẩn thận.
Tô Điềm động tác của bạn Triệu, nhịn mím môi, suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Bạn Triệu nên diễn tấu hài, tự hiệu ứng hài hước.
Trên bục giảng, Tôn Minh thấy những động tác nhỏ bên phía Tô Điềm và mấy , cũng nổi nữa, trực tiếp giơ tay gõ gõ bàn việc, lườm về phía đó một cái.
“Một bạn chuyện gì thì hết giờ thảo luận, bây giờ là giờ học, chú ý ảnh hưởng."
Tôn Minh tỏ ý, ông chú ý ba bọn họ lâu , thu liễm một chút .
Đặc biệt là Triệu Hành, cái trò xì xào bàn tán đó xong ?
Bản em là kẻ lắm lời, em còn phiền bạn học bên cạnh, thế là quá đáng .
Em học, bạn học bên cạnh học mà.
Ba thấy lời thầy Tôn, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt thầy qua, lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Tô Điềm:
“Hiểu ạ.”
Trần Khánh Hoa:
“Em , em.”
Là Triệu Hành ảnh hưởng đến các bạn khác.
Triệu Hành:
“Thầy Tôn , thầy em như thế ?”
Hà tất vòng vo, cứ trực tiếp gọi tên em cho .
Cùng là học trò cưng của thầy, Tô Điềm và Trần Khánh Hoa là con đẻ, còn em là nhặt ở ven đường .
Quá thiên vị .
“Hôm nay bài tập rèn luyện, nhiều, ba câu thôi, các em nghiêm túc , so với bài kiểm tra hôm qua, độ khó của bài hôm nay lớn hơn một chút."
Tôn Minh trực tiếp lựa chọn phớt lờ ánh mắt lên án của Triệu Hành, xoay đề lên bảng đen.