[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:32:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thầy ơi, cùng chứ?”
Tô Điềm mỉm nghiêng đầu sang thầy ở vị trí bên cạnh, hỏi một câu.
“Cùng , cùng , chút chuyện với em.”
Đường Lưu Quang hớn hở dậy.
Chẳng mấy chốc, Tô Điềm và Đường Lưu Quang rời khỏi phòng họp.
Hai họ , chỉ còn một đám thành viên nhóm dự án ngơ ngác, từng đờ đẫn về phía cửa phòng họp.
Một phút, hai phút, ba phút.
Phải ba phút mới sực tỉnh nhận nên rời , một tiếng “két" ch.ói tai vang lên khi ghế ma sát với mặt đất, lập tức những khác giật tỉnh táo .
Từng một vội vàng phản ứng, cầm lấy tài liệu mà Tô Điềm phát lúc họp ngoài.
Trời đất ơi, cuộc họp ngày hôm nay đúng là mở mang tầm mắt.
Vạn ngờ tới nha, thể cú xe cực đại thế .
Hê hê hê, mấy kẻ lưng lời chua ngoa, mỉa mai châm chọc Tô Điềm, nếu Tô Điềm mới là phụ trách dự án , liệu rớt cằm, lóa mắt ch.ó nhỉ.
Chậc, khung cảnh đó, nghĩ thôi thấy kích thích .
Người nghi ngờ cuộc đời nhất chính là Lý Hiếu Văn, quên khi ở cùng hai bạn , tin Tô Điềm sắp nhóm dự án, cả ba cùng nhạo báng và nghi ngờ như thế nào.
Giờ nghĩ , đúng là da mặt nóng bừng bừng vì hổ thẹn.
Nghĩ đến việc lúc đó cũng từng nghi ngờ Tô Điềm như , Lý Hiếu Văn thực sự cảm thấy còn mặt mũi nào ai.
Hóa đời đúng là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Nói cho cùng, vẫn là do tầm quá hẹp hòi.
Trải qua chuyện hôm nay, Lý Hiếu Văn thề từ nay về bao giờ dám mà bắt hình dong nữa.
Phía bên , Đường Lưu Quang và Tô Điềm bộ về văn phòng, dọc đường Đường Lưu Quang nhịn giơ ngón tay cái về phía Tô Điềm, bắt đầu khen ngợi.
“Tiểu Tô giỏi thật đấy, cho đám đó ngẩn ngơ hết cả , vẫn là em cừ khôi, hổ là học trò của thầy.”
Khi khen ngợi Tô Điềm, Đường Lưu Quang cũng quên tự khen một câu.
Nghe thầy , Tô Điềm phì , phối hợp đáp lời:
“Không ạ, là do thầy dạy , em là học trò của thầy, nhất định giành thể diện cho thầy chứ.”
“Ha ha ha, đừng nịnh hót, chuyện chính sự , thầy thấy nhóm dự án bên em cần thầy giúp , một em thể lo liệu .
Em cũng hiện tại trong tay thầy cũng dự án, xác suất cao là quá nhiều thời gian, là bên em vấn đề gì thì em tự để tâm đến dự án đó .”
“Tất nhiên , vấn đề gì thì thể đến tìm thầy.”
Đường Cửu Hoa bổ sung một câu, dứt lời tiếp tục than vãn một câu:
“Tuy nhiên, vấn đề mà ngay cả em cũng giải quyết thì ước chừng tìm thầy cũng chẳng ích gì lớn.”
Đường Lưu Quang giờ nhận , Tô Điềm vẫn là giấu nghề, với năng lực của cô, so với các đồng nghiệp trong đơn vị cũng chẳng thua kém gì.
“Thầy đây là đổi ý , là giúp em, thế mà giờ đình công ?”
Tô Điềm hì hì trêu chọc.
“Lớn nhỏ phân.”
Đường Lưu Quang giả vờ quở trách một câu, nhưng thực tế hề bận tâm đến tính cách của Tô Điềm.
Tuổi tác họ chênh lệch khá lớn, nhưng đôi khi ở cạnh thấy khá hợp rơ.
Đường Lưu Quang quá yêu quý học trò Tô Điềm , thỉnh thoảng học trò trêu vài câu thì , ông còn để ý, ai thể ý kiến chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-146.html.]
“Thầy lười biếng, mà là tin tưởng năng lực việc của em, cho , thầy đặt kỳ vọng em.”
Đường Lưu Quang trao cho một ánh mắt khích lệ, giơ tay vỗ vỗ vai Tô Điềm.
“Vâng, em sẽ cố gắng.”
Tô Điềm gật đầu, nụ mặt thu đôi chút, trịnh trọng đáp một câu.
Bữa trưa Tô Điềm ăn tại căng tin đơn vị, hôm nay cô qua đây ngoài việc họp hành còn một việc nữa, đó là đối chiếu thiết máy móc trong phòng thí nghiệm một chút, lát nữa khỏi căng tin cô còn chạy qua phòng thí nghiệm một chuyến.
Cứ như , một ngày trôi qua trong chớp mắt.
Chiều tối, trời bắt đầu tối sầm .
Lúc Tô Điềm mới bước khỏi phòng thí nghiệm, thời gian thấy cũng gần đến lúc về nhà .
Thật khéo, Tô Điềm đến cổng lớn đơn vị thì gặp Viện trưởng Lưu từ bên ngoài trở về.
“Tiểu Tô , chuẩn về ?”
Viện trưởng Lưu thấy Tô Điềm bảo tài xế dừng xe, trong lúc chuyện Viện trưởng Lưu bước xuống xe, “Lại đây, đây, đúng lúc để bác tài đưa em về nhà, muộn thế con gái một vẫn nên chú ý an .”
“Có phiền quá ạ?”
Tô Điềm ngại, nhưng cô cũng từ chối.
như Viện trưởng Lưu , phụ nữ đơn ở ngoài lúc vẫn an , bác tài thể đưa cô về thì còn gì bằng.
“Có gì mà phiền phức, dù hôm nay cũng ước chừng dùng đến xe nữa, bác tài đưa em về gì tiện cả.
, hôm nay buổi họp đầu tiên của nhóm dự án thế nào?”
Viện trưởng Lưu hớn hở xua tay, đó hỏi về chuyện họp hành, đồng thời chào hỏi bác tài, bảo ông lát nữa đưa về.
Bác tài Viện trưởng Lưu lên tiếng, lập tức gật đầu hiệu vấn đề gì.
“Rất ạ, thuận lợi.”
Tô Điềm thật lòng.
Tuy nhiên, lời của Tô Điềm khiến Viện trưởng Lưu liếc cô một cái.
Tốt?
Thuận lợi?
Chắc chứ?
Theo hiểu của Viện trưởng Lưu về đám cấp , lúc họp mà loạn lên ?
Hay là Đường Lưu Quang mặt trấn giữ hiện trường?
Không , chuyện ông hỏi lão Đường một chút mới .
Nghĩ đến đây, Viện trưởng Lưu nôn nóng rời ngay, mấy câu để tài xế lái xe chở Tô Điềm , còn bản ông thì sải bước lớn về phía văn phòng của Đường Lưu Quang.
“Cộp, cộp, cộp", tiếng bước chân của Viện trưởng Lưu vang lên trong hành lang yên tĩnh, một lát ông đến ngoài cửa văn phòng của Đường Lưu Quang, giơ tay gõ cửa “thình thình".
“Lão Đường, lão Đường, đây.”
Viện trưởng Lưu gõ cửa cất tiếng gọi.
Bên trong văn phòng, Đường Lưu Quang thấy giọng Viện trưởng Lưu, trong lòng đếm thầm một, hai, ba, quả nhiên Viện trưởng Lưu ngoài cửa đẩy cửa bước .
Vừa cửa, Viện trưởng Lưu liến thoắng một thôi một hồi.
“Lão Đường , nãy gọi ông thưa một tiếng hả?
còn tưởng ông ở đây, may mà đẩy cửa thử xem .”