[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:58:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để ."

 

Bên tai vang lên giọng trầm thấp đầy từ tính của Thẩm Chính, ngay đó Tô Điềm cảm thấy chiếc cặp sách trong lòng rút , đợi cô nghiêng đầu qua, chiếc cặp sách của cô đàn ông xách tay .

 

Rõ ràng là chiếc cặp sách cô ôm trong lòng thấy nặng, lúc tới tay Thẩm Chính dường như trở nên nhẹ bẫng.

 

Nhận ánh mắt nghi hoặc của Tô Điềm, Thẩm Chính khẽ nhếch môi mỏng lộ nụ nhạt mắt, giải thích:

 

“Lúc huấn luyện mang nặng còn hơn cái cặp sách của em nhiều."

 

Ồ ồ ồ ồ, hiểu hiểu .

 

Tô Điềm thu hồi ánh mắt, chuyển mắt thấy ánh mắt của hai kẻ ấu trĩ bên cạnh đang chằm chằm Thẩm Chính.

 

Tô Chấn Hưng:

 

“Sơ suất quá!”

 

Cứ tưởng Thẩm Chính là kẻ thật thà, hóa cũng khôn lỏi gớm.

 

Ngay cả Tần Dương cũng em Thẩm Chính bằng con mắt khác.

 

Chậc chậc chậc, nha, bình thường đối với nữ đồng chí thì hờ hững lạnh nhạt, đến chỗ em gái tiểu Tô, cư nhiên học cách chăm sóc khác .

 

Hê hê hê, bảo mà, đàn ông chăm sóc khác đều bắt đầu từ việc một cô em gái.

 

Ha ha ha, Tần Dương khuôn mặt đen xì của Tô Chấn Hưng, đúng là thể hả hê cho .

 

Dào ôi, em gái cũng chính là em gái bọn , cần gì tính toán nhiều thế chứ.

 

Tần Dương thì , Thẩm Chính cũng chăm sóc Tô Điềm như , một câu coi như em gái ruột, cũng sai nhỉ!

 

Cái tình em , chẳng kém gì em ruột .

 

Tô Chấn Hưng cảm thấy đôi khi Tần Dương những não thông minh mà ngay cả mắt cũng mù, Thẩm Chính thế mà là thái độ đối với em gái ?

 

Anh cứ thế nào cũng thấy cái thằng ranh Thẩm Chính ý đồ xa đoan chính nhỉ?

 

Cũng trách đa nghi, thấy Thẩm Chính để tâm đến nữ đồng chí nào như cả.

 

Nhìn chằm chằm Thẩm Chính một hồi lâu, Tô Chấn Hưng chắc chắn như nữa, tâm tư khác, điệu bộ của Thẩm Chính trông cũng chẳng giống, ngoại trừ lúc nãy giúp xách cặp sách, hình như chẳng còn động tác nào khác nữa.

 

Cho nên, là nghĩ nhiều là nghĩ lệch !

 

Tay chân nhẹ nhõm , Tô Điềm bắt đầu trả lời câu hỏi mà bọn họ hỏi hai lúc nãy.

 

“Em ở trường bắt nạt , bạn học thầy cô đều và chăm sóc em, còn về chuyện yêu sớm mà các em cũng nghĩ đến chuyện , thời gian em thà dành thêm chút thời gian hai bộ đề thi còn hơn, yêu đương ảnh hưởng đến học tập."

 

Giọng điệu cô gái vân đạm phong khinh, giọng trong trẻo êm tai, câu trả lời khiến ba nam đồng chí khá là hài lòng.

 

Nên như , yêu đương ảnh hưởng đến học tập, tuyệt đối cẩn thận đấy.

 

Cùng một con đường, ba phía cùng Tô Điềm.

 

Phía Thư Hàng cùng Thư Hân và bạn học của cô .

 

Khoảng cách hai bên xa nên thể thấy rõ tiếng chuyện của mấy phía .

 

Thư Hân cúi đầu bước , lúc trai mở miệng hỏi gì mới lí nhí trả lời, thỉnh thoảng lén Tô Điềm phía , trong lòng thầm khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-134.html.]

 

Vốn dĩ cô tưởng một trai xuất sắc như Thư Hàng là may mắn lắm , nhưng Tô Điềm tận ba trai, từng một trông cũng chẳng kém cạnh trai .

 

Thầm chút hâm mộ, đố kỵ.

 

Dường như những sinh là con cưng của trời, ví dụ như Tô Điềm, xinh những trai như .

 

Ngay cả Thư Hàng cũng tự chủ mà quan tâm đến mấy phía , đặc biệt là khi ba đều là trai của Tô Điềm, ánh mắt dịu dàng quét qua bóng lưng Tô Điềm.

 

Nhận ánh mắt qua từ phía , Tô Điềm khẽ cau mày.

 

lúc , Thẩm Chính dừng bước một thoáng, thật khéo che khuất ánh mắt đang tới từ phía .

 

Cùng lúc đó, Thẩm Chính nghiêng đầu, liếc phía một cái.

 

Bắt gặp thanh niên vẻ mặt thư sinh , ánh mắt sắc bén của Thẩm Chính ẩn chứa lời cảnh cáo.

 

Tùy tiện dùng ánh mắt đó một nữ đồng chí là điều lịch sự .

 

Phát hiện động tác của Thẩm Chính, Tô Điềm ngẩng đầu , ánh mắt vô tình quét qua khuôn mặt trai của , xuống, rơi chiếc cặp sách thuộc về cô đang xách tay.

 

Độ hảo cảm của Tô Điềm dành cho đồng chí Thẩm Chính tăng lên, là một đồng chí vững chãi, chu đáo tỉ mỉ.

 

Không giống hai , vụng về thô lỗ.

 

Tần Dương thì gì, nhưng cả Tô Chấn Hưng như Thẩm Chính so sánh một cái, Tô Điềm thực sự là chút chê bai .

 

Tới khu tập thể, bốn về phía nhà họ Từ.

 

Tiếng bước chân lộp bộp vang lên trong hành lang, một lát mấy tới cửa nhà họ Từ.

 

Thẩm Chính giơ tay lên, định gõ cửa.

 

Tay còn chạm cửa, cửa bất thình lình từ bên trong mở .

 

Trong phòng, Lục Tĩnh Ninh mở cửa, thấy mấy về, vội vàng tránh một trống, “Về đấy , đây đây, nhà nghỉ ngơi, Điềm Điềm gần đây học tập mệt hả, chị rể em đang nấu cơm trong bếp, chị bảo đặc biệt món móng giò cho em bồi bổ não đây."

 

Tần Dương thấy lời của dì thì nhịn phì , mở miệng :

 

“Dì ơi, ăn gì bổ nấy, móng giò chẳng nên bổ chân ?"

 

“Đi , chỉ thôi, ăn thịt bổ cũng hết."

 

Lục Tĩnh Ninh mắng một câu, đó thiết kéo Tô Điềm nhà, còn mấy thanh niên thì cứ tự nhiên mà tiếp đãi bản .

 

Còn Thẩm Chính xách cặp sách của Tô Điềm nhà, vài bước đặt cặp sách của Tô Điềm lên chiếc tủ cạnh tường, bên tai tiếng dì Lục Tĩnh Ninh lải nhải chuyện với Tô Điềm, kìm khẽ cau mày, đặc biệt là khi dì cứ một câu “chị rể" nhắc đến Từ Vũ, lông mày Thẩm Chính càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

Dì đúng là coi Tô Điềm như em gái thật đấy, còn cả chị rể nữa chứ, chẳng lẽ còn thật sự trông mong gọi Tô Điềm một tiếng dì ?

 

Đôi mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, Thẩm Chính càng nghĩ càng thấy trong lòng thoải mái.

 

Lục Tĩnh Ninh kéo Tô Điềm chuyện một hồi lâu, đó mới nhớ trong bếp còn đồng chí Từ Vũ đang nấu cơm, thế là với Tô Điềm hai câu, tự giác xung phong bếp giúp đỡ.

 

Nghĩ đến tiếng động lúc chị Ninh bếp , Tô Điềm thôi.

 

Chị Ninh , là chị đừng “giúp đỡ" thì hơn?!

 

Thẩm Chính ngay bên cạnh Tô Điềm, lập tức thấy cái biểu cảm nhỏ mặt Tô Điềm, ánh mắt vốn nghiêm khắc lóe lên một tia ý.

 

 

Loading...