[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 131
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu b-éo Vương Hổ lầm bầm một hồi, ánh mắt quét qua mặt bàn của bạn , quả nhiên thằng cha đang tài liệu Toán học, “Tài liệu lấy thế?
Lại là nhà mua từ Kinh thành về cho ?"
“ thế, thử một chút , đề bài khá là tính thử thách đấy."
Trần Khánh Hoa cầm b.út khoanh tròn hai câu hỏi, tiếp tục mở lời:
“Hai câu tớ mới xong, đề bài bình thường lớp , gần đây hình như sắp tổ chức cuộc thi Toán học gì đó, hoạt động do tỉnh sắp xếp, tiền thưởng đấy."
“Không , xin miễn cho, cung kính bằng tuân mệnh."
Vương Hổ vội vàng xua tay, em tẩy não Toán học một hồi như , cũng chẳng còn tâm trí buôn chuyện nữa.
Thấy Vương Hổ tiếp tục lải nhải, Trần Khánh Hoa tiếp tục bài, nhưng tiếp theo tiến độ bên thuận lợi cho lắm.
Hai câu hỏi tốn ít thời gian mới , còn câu hỏi , Trần Khánh Hoa chút ý tưởng nhưng bắt đầu từ .
Ngòi b.út xoẹt xoẹt vẽ vẽ giấy nháp, động động tĩnh tĩnh nhỏ bé thu hút sự chú ý của Tô Điềm ở hàng .
Bên tai ngừng vang lên tiếng sột soạt, còn từ phía truyền tới, Tô Điềm thấy tiếng động nhịn một lát, đợi đến khi thấy bạn học phía phát tiếng động sột soạt, cô rốt cuộc nhịn về phía bạn học phía .
Hai phía gần như lập tức phát hiện động tác của Tô Điềm, Vương Hổ ngẩng đầu vẻ mặt vô tội qua, còn Trần Khánh Hoa chút ngại ngùng, nhận phiền đến Tô Điềm hàng , hổ ngẩng đầu xin .
“Ngại quá, tớ ồn đến ?"
“Ừm, một chút."
Tô Điềm gật đầu, đáp mấy chữ.
“Vậy tớ sẽ chú ý hơn."
Trần Khánh Hoa đỏ mặt đáp một câu.
Nghe đối phương , Tô Điềm gật đầu, đang định , ánh mắt vô tình quét qua cuốn tài liệu Toán học bàn đối phương.
Ây dà, trùng hợp quá, tài liệu cô cũng .
Chính là mấy ngày chị Ninh gửi tới, gửi cùng với chiếc váy đó, tài liệu cô dành hai ngày xong .
Ánh mắt rơi câu hỏi bạn học , Tô Điềm ngẩng đầu .
Trần Khánh Hoa cảm thấy Tô Điềm , chút mờ mịt, , thế?!
“Cái đó, câu nên ."
Tô Điềm mở lời.
“Cậu , đều là bạn học cả gì thể ."
Với tư cách là cán bộ môn Toán, thầy Tôn còn dặn Trần Khánh Hoa quan tâm giúp đỡ bạn mới nhiều hơn mà.
Vương Hổ bên cạnh bạn mới chuyện với Trần Khánh Hoa, lập tức vểnh tai lên quang minh chính đại lén.
Hê hê hê, Trần Khánh Hoa vẫn là nam sinh đầu tiên thu hút sự chú ý của bạn mới đấy.
Phải rằng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi Tô Điềm là nhân vật phong vân của Nhất Trung , nhờ gương mặt mà trở thành nữ thần trong lòng các nam sinh, mấy ngày nay nam sinh chạy qua cửa lớp Một giả vờ ngang qua bao nhiêu mà kể.
Ngay lúc Vương Hổ tưởng em Trần Khánh Hoa và bạn mới sắp chuyện gì xảy , thấy bạn mới mở miệng .
Cô .
“Bạn học , câu sai !"
Ngón tay thon dài trắng nõn xinh của đối phương chỉ cuốn tài liệu của Trần Khánh Hoa, móng tay màu hồng nhạt cũng như , nhưng lời cô thật sự là khiến còn chút suy nghĩ nào khác nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-131.html.]
Gần như ngay khi Tô Điềm dứt lời, ánh mắt Trần Khánh Hoa liền về phía câu hỏi cô đang chỉ, phát hiện đó là một trong hai câu hỏi mới xong.
Trần Khánh Hoa bán tín bán nghi, câu kiểm tra , lẽ sai .
Ngẩng đầu, bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tô Điềm, Trần Khánh Hoa chút chắc chắn.
“ ở ?"
Trần Khánh Hoa ướm hỏi.
“Chỗ , tính sai ."
Tô Điềm chỉ một bước nào đó trong câu hỏi.
Nói xong, Tô Điềm , tiếp tục sách của .
Trần Khánh Hoa dán mắt chỗ Tô Điềm chỉ , hai ba phút, đó phát hiện hình như đúng là tính sai thật.
Vương Hổ bên cạnh vẫn bán tín bán nghi, thấy Trần Khánh Hoa bắt đầu xoẹt xoẹt bài, tò mò ghé sát qua, chằm chằm Trần Khánh Hoa bài.
Nhìn một hồi, đó Vương Hổ phát hiện, trời đất quỷ thần ơi, đúng là tính sai thật!
Đợi thấy Trần Khánh Hoa tính đáp án chính xác, Vương Hổ trợn mắt há mồm bóng lưng Tô Điềm hàng .
Vừa nãy, chỉ một cái liếc mắt, chỉ một cái liếc mắt đúng ?!
Một cái liếc mắt Trần Khánh Hoa sai, hơn nữa cô còn thể lập tức chỉ chỗ sai, đây là bình thường thể ?
Người khác , dù Vương Hổ cảm thấy kiếp cũng chẳng , em Trần Khánh Hoa cũng chẳng .
Không đả kích đến ngây , Trần Khánh Hoa một hồi lâu lên tiếng, ngay lúc Vương Hổ định mở miệng an ủi em , Trần Khánh Hoa đột nhiên vươn tay.
Cậu vươn tay, dùng cây b.út máy tay khẽ chọc chọc lưng Tô Điềm hàng .
Ừm?
Ừm ừm ừm?
Thấy động tác của Trần Khánh Hoa, Vương Hổ trợn tròn mắt.
Đây là gì?
Tô Điềm hàng nhận động tác của phía , cuốn sách tay đặt úp mặt bàn, .
“Có việc gì?"
Tô Điềm chủ động hỏi.
“Chính là, câu , thể giảng cho tớ một chút ?
Vừa nãy tớ xem qua một chút xíu ý tưởng, nhưng bắt đầu từ , cho nên... thể giảng cho tớ ?"
Trần Khánh Hoa cũng là đầu tiên chuyện , đặc biệt là đối mặt với bạn học nữ, sự tự nhiên khiến mặt đỏ bừng.
Sự chú ý của Tô Điềm đặt mặt Trần Khánh Hoa, mà là đặt cuốn tài liệu của , câu hỏi chỉ, Tô Điềm cũng chỉ đơn giản liếc đề bài một cái, đó cô lấy từ bàn một cây b.út máy.
“Nếu phiền, tớ gợi ý cho nhé?"
Tô Điềm xong đợi đến khi Trần Khánh Hoa gật đầu, liền lấy cuốn tài liệu của đối phương qua, cây b.út máy tay vững vàng vẽ hai đường phụ hình vẽ bên cạnh đề bài, chú thích đơn giản.
“Thử xem, thế rõ ràng hơn nhiều ?"
Tô Điềm thu tay , đẩy cuốn tài liệu về.
Nhìn đường phụ Tô Điềm vẽ và chú thích bên cạnh, Trần Khánh Hoa một lát, trong đầu lóe lên một tia sáng, dường như lập tức thông suốt.