[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:57:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng mới về đến nhà, thấy nhà mới lắp điện thoại, nhớ tới hai cụ ở quê nên gọi điện hỏi thăm tình hình đó .

 

Anh còn kịp mở miệng thì xả cho một tràng, cần thiên vị như thế chứ.”

 

Ờ, con dâu mắng, cháu trai nỡ mắng, chỉ thằng con trai thể tùy tiện mắng mỏ thôi đúng ?

 

Không thể thiên vị như thế , là con ruột mà, nhặt ngoài đường về cũng thể đối xử thế chứ.

 

“Mẹ..."

 

“Mẹ cái gì mà , với bố cả, sức khỏe lắm, ăn ngủ .

 

Ở nhà chuyện gì cũng vợ chồng cả lo .

 

Không ở nhà chọc tức , ăn cơm còn thấy ngon hơn nửa bát .

 

Anh còn việc gì nữa , việc gì cúp đây, tiền điện thoại đắt lắm đấy."

 

Tô Minh Kinh cứng họng:

 

“Mẹ hết sạch , con còn gì để nữa chứ?!”

 

“Được , thế thôi nhé, cúp đây."

 

Cùng với câu của bà cụ, Tô Minh Kinh chỉ còn thấy tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại.

 

Điện thoại cúp ngang, Tô Minh Kinh đờ luôn.

 

ruột mà, thằng con trai lớn tướng thế mà còn bằng mấy đồng tiền điện thoại ?

 

Ngay lúc Tô Minh Kinh đang hậm hực bất bình thì bên cạnh đột nhiên vang lên mấy tiếng phì .

 

Tô Minh Kinh ngẩng đầu, ai oán qua, bắt gặp ánh mắt đang nỗi đau của khác từ chính vợ con .

 

Nhìn thấy ánh mắt oán niệm của bố, Tô Điềm mím môi cố nhịn .

 

Khụ khụ, cái đó, thường thì cô sẽ tùy tiện nhạo khác , đặc biệt còn là bố cô nữa.

 

Trừ phi là... thật sự nhịn nổi, ha ha ha ha ha.

 

Trong lòng Tô Điềm như nắc nẻ , thật sự là cái vẻ mặt đó của bố quá buồn .

 

Lý Quần Anh thì chẳng cần nể mặt chồng tí nào, ha ha :

 

“Chậc chậc chậc, bà già chê chứ gì?

 

Đã bảo , gọi điện thì đổi khác mà gọi.

 

Ở quê với con trai gọi về hai cuộc , còn gọi về nữa, mắng thì ai mắng?"

 

Cậu nhóc Tô An Bang cũng híp mắt bố, nhưng địa vị trong gia đình của và bố cũng tám lạng nửa cân thôi, đúng là hai em cùng cảnh ngộ mà.

 

“Thế thì , em gọi về nhà thì gọi chứ, em chỉ mỗi s-ố đ-iện th-oại ở trụ sở đội thôi."

 

Tô Minh Kinh lầm bầm một câu, trong lòng thấy tủi lắm.

 

Nghe thấy lời của Tô Minh Kinh, Lý Quần Anh trực tiếp lườm một cái, ý bảo ai mà chẳng thế chứ?

 

Mấy họ ngoài chỉ nhớ mỗi s-ố đ-iện th-oại trụ sở đội ở quê thôi, ồ còn s-ố đ-iện th-oại nhà Tống Đan Hà nữa, vấn đề là tổng thể cứ phiền Tống Đan Hà mãi .

 

Thế nên, một hai ba , bà cụ mắng họ cũng là bình thường thôi.

 

Bà cụ mà mắng thì đó mới là chuyện lạ.

 

Chỉ thể trách Tô Minh Kinh là thứ ba, đúng lúc giẫm “ngòi nổ" của bà cụ thôi.

 

Tô Điềm cảm thấy bốn trong nhà thì ba đều trẻ con, chỉ lắp cái điện thoại thôi mà, cần màu" như thế.

 

Hừ hừ, cô kìa, chín chắn hơn nhiều.

 

Sau khi lắp điện thoại xong cô gọi điện cho Viện trưởng Lưu để bày tỏ sự cảm ơn .

 

Cô điềm đạm bao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-108.html.]

Không một nhà cùng một cửa, cái vẻ mặt đó của Tô Điềm thì ba một cái là cô đang nghĩ gì .

 

Cả nhà như cả, Tô Điềm mà trẻ con ?!

 

Ngày đầu tiên dọn nhà mới, chỉ vì một cái điện thoại mà trong nhà rộn ràng náo nhiệt vô cùng.

 

Ăn cơm xong, Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh vẫn còn lải nhải về chuyện điện thoại .

 

Ôi chu choa, con gái nhà họ đúng là giỏi thật đấy, điện thoại còn đích tìm tới tận cửa để lắp đặt cho, chậc chậc chậc, chẳng sẽ còn giỏi hơn nữa .

 

Tô Minh Kinh bày tỏ con gái xuất sắc như , áp lực đè nặng lên vai .

 

Có một cô con gái ưu tú thế , bố như cũng thể quá kém cỏi .

 

Anh quyết định , nhất định việc thật để giữ thể diện cho con gái.

 

Lý Quần Anh ở bên cạnh rót “canh gà":

 

“Tất cả vì con gái, vì tất cả của con gái, cố lên cố lên cố lên!"

 

Bình tĩnh nhất vẫn là nhóc Tô An Bang, lúc đang lạch bạch chạy theo chị về phòng của chị.

 

Nhận thấy phía một cái “đuôi nhỏ", Tô Điềm xổm xuống, để tầm mắt ngang bằng với , mỉm hỏi:

 

“Em theo chị gì thế?"

 

“Chị ơi, em chỉ thế nào để giỏi như chị thôi."

 

Tô An Bang quyết định , từ hôm nay trở , chị chính là mục tiêu học tập của .

 

Đối diện với vẻ mặt ngây ngô của em trai, Tô Điềm nhịn phì , giả vờ cân nhắc một lát mới lên tiếng:

 

“Chắc là đợi đến khi em thể đạt thành tích học tập xuất sắc như chị .

 

Tục ngữ đúng, kiến thức đổi vận mệnh, kiến thức học bất cứ lúc nào cũng bao giờ là vô dụng cả.

 

Học kiến thức, năng lực thì cái gì cũng sẽ thực hiện thôi."

 

Thời buổi , lẽ các bậc phụ quá tán thành việc con cái học, đặc biệt là con gái, cho rằng con gái học là lãng phí tiền bạc, “con gái gả như bát nước hắt ", học hành cho lắm thì cũng là nhà .

 

Con trai thì khá hơn chút, nhưng trẻ con thông minh thì hiếm thấy, đa phần đều là trẻ con bình thường, thành tích học tập tàm tạm hoặc khá kém.

 

Những đứa trẻ như thường học xong tiểu học hoặc cấp hai là cũng nghỉ , hoặc là giúp việc nhà, hoặc là thuê.

 

Thời đại bấy giờ chính là như , Tô Điềm thể học tới cấp ba cũng là nhờ tầm của vợ chồng Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh rộng mở, xa trông rộng, chịu đựng áp lực để đưa học cấp ba, dễ dàng gì.

 

Tô An Bang đối với lời của chị vẫn còn chỗ hiểu lắm, ngây thơ cô.

 

Tô Điềm kiên nhẫn giải thích:

 

“Ý của chị là, nhiều sách , ví dụ em bất cứ nghề gì cũng đều cần dùng tới.

 

Ví dụ như em ông chủ, em hiểu về tài chính chứ?

 

Nếu em cái gì cũng , đến lúc đó khi là đang kiếm tiền cho khác cũng chừng."

 

Cái chuyện sổ sách mà, chẳng gì mới mẻ cả.

 

Tô An Bang:

 

“Vẫn hiểu lắm.”

 

Tô Điềm:

 

“Ờ.”

 

“Em còn nhỏ, nhưng em hãy nhớ kỹ một điểm, nỗ lực học tập, sẽ còn giỏi hơn cả chị nữa.

 

Nhà lầu xe tiền bạc, cái gì cũng sẽ , nhưng học hành thì cái gì cũng .

 

Về quê cày ruộng, sống đời bình lặng, cả cuộc đời một cái là thấy hết ."

 

Nghe chị như , Tô An Bang cũng hiểu đôi chút.

 

 

Loading...