[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:57:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc chuyện Viện trưởng Lưu còn giơ ngón tay cái lên.”

 

“Ha ha ha, quá khen , nhưng ông đúng đấy, đây tay là nhanh gọn dứt khoát.

 

Học trò trúng thì thể cho khác cơ hội chứ.

 

Tô Điềm trẻ , đúng là hạt giống đúng ?"

 

“Thì chẳng hạt giống là gì, nếu ông tay nhanh thì cũng nhận trẻ học trò ."

 

Lời của Viện trưởng Lưu chút chua xót , đúng là ghen tị mà.

 

“Đừng mà định đào góc tường nhé."

 

Đường Lưu Quang lập tức cảnh giác, chằm chằm Viện trưởng Lưu với ánh mắt đầy phòng .

 

“Thôi , là hạng đó ?"

 

Đường Lưu Quang dứt khoát đáp hai chữ:

 

."

 

Viện trưởng Lưu nghẹn lời, hừ, chuyện tiếp .

 

Mặc dù Viện trưởng Lưu đúng là chút ý đồ đào góc tường thật, nhưng chẳng vẫn tay đó , cái ánh mắt đó của lão Đường là thế nào, coi thường ai chứ.

 

“Cút cút cút, thấy ông là thấy phiền."

 

Viện trưởng Lưu mắng, đuổi .

 

Đường Lưu Quang:

 

“Cút thì cút.”

 

“Ây ây ây, bản vẽ để nhé, vẫn xem xong ."

 

cũng xem xong, ông đợi xem xong , sẽ mang qua cho ông."

 

Đường Lưu Quang thèm đầu bỏ một câu như , rời .

 

Viện trưởng Lưu bóng lưng chạy trốn của Đường Lưu Quang, chọc , lẩm bẩm một câu:

 

“Lão già khú, đắc ý cái gì chứ, nhận đứa học trò thôi mà như ghê gớm lắm."

 

sự thật chính là, đúng là ghê gớm thật mà.

 

Viện trưởng Lưu ở văn phòng cân nhắc một hồi, đó sực nhớ phương thức liên lạc với Tiểu Tô, đợi đến khi dự án bắt đầu, lúc đó ở đơn vị, chẳng lẽ ngày nào cũng cho chạy tới nhà Tiểu Tô tìm .

 

Thế nên... trong đầu lóe lên một tia sáng.

 

Lắp điện thoại, nhất định lắp điện thoại.

 

Nghĩ là , Viện trưởng Lưu lập tức tìm tới sắp xếp việc .

 

Tốc độ việc của Viện trưởng Lưu đúng chuẩn tốc độ quốc gia, Tô Điềm chân bước cửa nhà, chân tìm tới tận nơi.

 

“Cộc cộc cộc!"

 

Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Giờ Tô Điềm đang ở trong phòng, Lý Quần Anh đang ở trong bếp cơm trưa.

 

Đã hai giờ chiều , chẳng bà dẫn Tô An Bang ngoài một chuyến, tới trường tiện thể mua ít đồ nên mới về nhà muộn .

 

Vừa về đến nhà, Lý Quần Anh thấy con gái vẫn ăn gì, chẳng liền tất bật chuẩn .

 

Thế nên, lúc tiếng gõ cửa vang lên, ngoài sân chỉ mỗi nhóc Tô An Bang.

 

Nghe thấy động tĩnh, Tô An Bang lạch bạch chạy mở cửa, lúc nãy cách bức tường sân thấy mấy ngoài cửa , họ mang theo đồ đạc tới.

 

Mở cửa , Tô An Bang vẻ mặt nghi ngờ chằm chằm mấy đàn ông ngoài cửa, mở miệng hỏi:

 

“Các chú tìm ai ạ?

 

Có việc gì ạ?"

 

Lúc chuyện, đôi mắt nhỏ nhắn cứ liếc đồ đạc tay họ, hộp dụng cụ, dây điện, còn ... máy điện thoại?!

 

Đây là, tới lắp điện thoại ?

 

Chắc là nhầm nhà , nhà lắp điện thoại .

 

Một chữ thôi, nghèo.

 

Hai chữ, tiền.

 

Tiền thuê nhà đắt thế , lấy tiền mà lắp điện thoại chứ.

 

Ngoài cửa, mấy đàn ông mặt, một cái, đó một bước lên vài bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-106.html.]

 

“Chào cháu, cho hỏi đây là nhà của đồng chí Tô Điềm ?"

 

Tô An Bang thấy tên chị , đôi mắt lập tức sáng lên, ây hê, nhầm chỗ .

 

Chẳng lẽ nhà sắp lắp điện thoại thật ?

 

“Vâng , chị cháu tên là Tô Điềm."

 

Tô An Bang vội vàng đáp một câu, đó đầu, dõng dạc gọi về phía nhà bếp một tiếng:

 

“Mẹ ơi, ơi, mau đây ."

 

“Cút!"

 

Trong bếp vang lên một tiếng gầm đầy uy lực, Lý Quần Anh đồng chí nghĩ là con trai chuyện gì lành cả.

 

Mấy đàn ông ngoài cửa thấy tiếng “cút" lập tức đờ .

 

Ha ha ha ha, đúng là ruột mà.

 

“Mẹ ơi, việc thật mà, tới nhà lắp điện thoại ."

 

Tô An Bang hét lên một tiếng nữa.

 

“Hừ, thằng ranh con, nhảm gì đấy, lắp điện thoại, lắp cái điện thoại gì, thấy con đang mơ giữa ban ngày thì , nhà lấy tiền..." mà lắp điện thoại chứ?

 

Mấy chữ phía còn hết, Lý Quần Anh thấy mấy đồng chí đang xách đồ ở cửa .

 

Lý Quần Anh cũng ngẩn tò te luôn.

 

Ôi chu choa, đúng là tới lắp điện thoại thật ?

 

“Chào chị, chúng tới để giúp nhà lắp đặt điện thoại, đây là nhà đồng chí Tô Điềm đúng ạ?"

 

Người đàn ông hỏi một câu nữa, vẫn là hỏi cho chắc, kẻo nhầm thì khổ.

 

Tô Điềm, , đúng .

 

Lý Quần Anh vội vàng gật đầu, mở miệng trả lời:

 

“Tô Điềm là con gái ."

 

“Thế thì sai , chúng tới để lắp điện thoại cho nhà đồng chí Tô Điềm đây."

 

Người đàn ông mỉm , xong liền hiệu cho mấy bạn đồng hành cửa, bắt tay việc thôi.

 

Thấy cái tư thế của mấy đàn ông, Lý Quần Anh vội gọi một tiếng:

 

“Đợi chút !"

 

“Có chuyện gì chị?"

 

Đối phương hỏi ngược .

 

“Các chú đợi chút, để hỏi con gái xem chuyện là thế nào ."

 

Vạn nhất nhầm lẫn, bắt ép trả tiền thì ?

 

Lý Quần Anh bày tỏ, nhà thật sự hết tiền .

 

Bà thoăn thoắt ba bước gộp hai tới chỗ căn phòng của con gái, cộc cộc cộc gõ cửa, đợi đến khi thấy tiếng con gái bên trong đáp , Lý Quần Anh mới đẩy cửa bước .

 

Trong phòng, Tô Điềm đang xem tài liệu, bản thảo thiết kế cải tiến xong, công tác chuẩn dự án còn nhiều lắm.

 

Phải tranh thủ thời gian sắp xếp tài liệu thầy đưa đợt , cần dùng còn mang theo nữa.

 

Lúc nãy động tĩnh bên ngoài Tô Điềm loáng thoáng, nhưng để tâm, trọng tâm của cô đều đặt tài liệu , bên ngoài gì cô thật sự rõ.

 

Lúc thấy bước , Tô Điềm thắc mắc hỏi:

 

“Mẹ ơi, chuyện gì ạ?"

 

“Có chuyện đấy, con gái , hôm nay con ngoài gì thế?

 

Ngoài sân nhà mấy tới, là tìm con, lắp điện thoại cho nhà , liệu l.ừ.a đ.ả.o hả con?"

 

Tô Điềm lời , mặt mũi cũng ngơ ngác luôn.

 

Hửm?

 

Tìm cô?

 

Lắp điện thoại cho nhà , chuyện cô cũng .

 

“Con xem l.ừ.a đ.ả.o , lắp cho nhà đó bảo nhầm bắt đưa tiền, điều kiện nhà bây giờ mà thêm cái điện thoại nữa chẳng là dồn ngõ cụt .

 

Con gái, con chuyện ?"

 

 

Loading...