[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:57:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng chỉ là vài câu vu vơ thôi ạ, coi như là quen , gặp qua hai ."
Tô Điềm đáp vài câu, trong lòng thầm lẩm bẩm mấy câu, quen là quen học trò của Giáo sư Đường chứ chắc là Tô Điềm cô .
Có tin là nếu đổi một phận khác, học trò của Giáo sư Đường nữa thì cũng chẳng thèm đoái hoài tới hạng như cô .
“Được , chuyện đó nữa, chúng văn phòng thôi, thầy với lãnh đạo , chuyện xin dự án lãnh đạo đồng ý ."
“Vẫn là bản vẽ của con sức thuyết phục, lúc đầu thầy cứ lải nhải nửa ngày trời mà lãnh đạo chẳng chịu buông lời, đó thầy đưa bản vẽ , lãnh đạo xem qua một cái, ây hê, lập tức đồng ý luôn."
Đường Lưu Quang nhắc đến chuyện với giọng điệu giấu nổi vẻ tự hào.
Cái giọng điệu đó như thể đang :
“Hì, , đây là học trò của lão Đường đấy, lợi hại !”
Nhìn cái điệu bộ đắc ý của thầy, Tô Điềm cũng phì .
Đường Lưu Quang cũng sai, con vẫn bản lĩnh thật sự.
Nếu bản vẽ của Tô Điềm xuất sắc khiến lãnh đạo thấy tiền đồ của dự án thì cho dù lão Đường ông mặt mũi lớn đến nhường nào, đến rát cả cổ họng thì lãnh đạo cũng đời nào đồng ý dễ dàng như .
Đùa , tiền của nhà nước ai cũng thể xin thành lập nhóm dự án .
Lãnh đạo thấy chút tiền đồ thực tế nào của dự án thì ngu gì mà rót tiền cho chứ.
Từng đó tiền, chắc là đang mơ giữa ban ngày .
Thế nên Đường Lưu Quang mới cảm thấy trong bao nhiêu học trò thì Tô Điềm là khiến ông bớt lo nhất.
Người trẻ thông minh thật đấy, một hiểu mười, suy một ba, quan trọng là thiên phú .
Sinh là hạt giống để nghề , lợi hại hơn đám họ hồi trẻ nhiều.
Không lời thừa nữa, Đường Lưu Quang dẫn Tô Điềm văn phòng lãnh đạo.
Sau khi cửa, Tô Điềm thấy lãnh đạo đơn vị của thầy, trông trạc tuổi thầy, nhưng so với thầy thì trông vẻ mang đậm khí chất thư sinh hơn, khí chất đó cũng khá thanh cao.
Mà khi Tô Điềm cửa, ánh mắt dò xét của lãnh đạo cũng rơi lên cô.
Xì, trẻ tuổi quá, thế thì cũng trẻ quá .
Trông thì trắng trẻo xinh xắn, vẻ mặt cũng vẻ là tính tình , nhưng lãnh đạo khá nghi ngờ, cái bản vẽ lúc nãy lão Đường đưa thật sự là do trẻ vẽ ?
Lão Đường chắc đang lòe ông đấy chứ?
Nói cũng , giới trẻ bây giờ lợi hại thế ?
Lãnh đạo mở lời, Tô Điềm cũng gì, thấy tình hình , Đường Lưu Quang bước lên hai bước, phá tan bầu khí im lặng.
“Sao chẳng ai năng gì thế , nào nào nào, để giới thiệu hai với .
Đây là lãnh đạo đơn vị chúng , lão Lưu, Viện trưởng Lưu."
Đường Lưu Quang giới thiệu lão Lưu , đó mới giới thiệu trẻ tuổi, đưa tay hiệu về phía Tô Điềm, tiếp tục với Viện trưởng Lưu:
“Tô Điềm, học trò của , bản vẽ lúc nãy chính là do học trò thiết kế đấy.
Lão Lưu , lợi hại , ha ha ha ha, ông đừng lòe ông nhé.
Nếu mà vẽ bản vẽ thì cần đợi tới tận bây giờ .
Hơn nữa ông còn nhân phẩm của , đây bao giờ chiếm tiện nghi của trẻ, cũng để ai chiếm tiện nghi của ."
Chủ đạo là một sự thật thà, cái chuyện l-àm gi-ả học thuật , Đường Lưu Quang sẽ .
Nghe thấy lời của Đường Lưu Quang, lão Lưu ha ha lớn, lên tiếng:
“Ông gì thế, nghi ngờ ai thì cũng thể nghi ngờ ông chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-105.html.]
Mà cũng tin ông .
Nhìn ông kìa, nào nào nào, Tiểu Tô , xuống , xuống ."
Viện trưởng Lưu mở miệng, lập tức khiến Tô Điềm trố mắt kinh ngạc.
Khụ khụ khụ, thật sự là khiến kinh hãi đến ngây luôn.
Thử hỏi một đàn ông qua thấy đầy vẻ văn nhân nhã nhặn, mở miệng... là một giọng địa phương sặc mùi “ngô bắp" vùng Đông Bắc chứ.
Không Tô Điềm ý kiến gì với giọng của Viện trưởng Lưu, mà thật sự là lúc mở miệng và lúc mở miệng khác biệt quá lớn, đúng chuẩn một sự tương phản đầy thú vị.
Đường Lưu Quang thấy bộ dạng trố mắt ngạc nhiên của Tô Điềm, nhịn “phì" một tiếng vang.
Ha ha ha ha, bảo cái giọng ngô bắp Đông Bắc của lão Lưu khớp với bản mà.
Nói thật bao nhiêu năm nay, hễ ai thấy Viện trưởng Lưu ông mở miệng thì ai là kinh ngạc cả.
Viện trưởng Lưu cũng quen , lúc mở miệng vẫn mang theo âm hưởng giọng quê nhà:
“Gì thế, , lão Đường ông cái rắm gì, học trò ông còn ở đây đấy, nể mặt chút chứ!"
“Ha ha ha, ha ha ha, , nể mặt ông."
Đường Lưu Quang cố nhịn , mặt mũi đỏ bừng cả lên.
Cái , Tô Điềm cái khí , mở lời cũng , mà mở lời cũng chẳng xong.
Một lát , Đường Lưu Quang điều chỉnh cảm xúc, ba bắt đầu vấn đề chính.
Chuyện chính là quan trọng nhất, hễ ba bàn tới việc chính là ai nấy đều trở nên nghiêm túc.
Thời gian thoắt cái trôi qua, nửa tiếng, một tiếng, chủ đề của họ từ bản vẽ, thiết kế, phương diện cải tiến, hiệu suất máy móc khi cải tiến, tới kinh phí, phòng thí nghiệm, con , đều bàn bạc từng cái một.
Nhiều việc lắm đấy, hai ba tiếng đồng hồ , Viện trưởng Lưu mới chịu thả .
Sau một hồi trò chuyện, thảo luận, giải đáp thắc mắc, Viện trưởng Lưu cũng tin tưởng bản vẽ đó là do chính Tô Điềm .
Nếu đây là thứ lão Đường cho thì lúc nãy Viện trưởng Lưu đưa mấy vấn đề về cải tiến máy móc, Tô Điềm thể nào đối đáp trôi chảy như , hơn nữa câu trả lời của Tô Điềm còn khá chiều sâu.
Người trẻ là bình hoa di động, mà là bản lĩnh thật sự.
Chuyện xong , Viện trưởng Lưu đưa mắt hiệu cho lão Đường, ý bảo để Tô Điềm rời , hai họ còn cần hàn huyên chút việc riêng.
Nhận ánh mắt của Viện trưởng Lưu, Đường Lưu Quang sang với Tô Điềm:
“Cái đó, Tô Điềm, ở đây còn việc gì nữa , bản vẽ tạm thời để chỗ thầy, thầy xem thêm chút nữa, ngày mai con qua đây, thầy trả bản vẽ cho con."
“À đúng đúng đúng, bản vẽ cũng xem một chút, Tiểu Tô cháu việc gì cứ bận ."
Viện trưởng Lưu giúp lời.
Bản vẽ Viện trưởng Lưu bày tỏ ông đúng là xem thật, lúc nãy xem thấu đáo , những chỗ còn nghiên cứu kỹ lưỡng.
Sẵn lão Đường ở đây, hai cùng nghiên cứu luôn.
“Dạ , thưa thầy, thưa Viện trưởng Lưu, con xin phép ạ."
Tô Điềm dậy chào một tiếng, đó rảo bước phía cửa.
Tiện tay còn đóng cửa giúp họ.
Cùng với tiếng đóng cửa vang lên, Viện trưởng Lưu lập tức sang lão Đường, tới bên cạnh lão Đường, Viện trưởng Lưu sốt sắng mở lời:
“Lão Đường ơi lão Đường, ông xem cái vận may của ông kiểu gì thế, gặp một hạt giống thế .
Ông tay cũng nhanh thật đấy, còn kịp phản ứng thành học trò ông , lợi hại thật!"