Xuyên Sách TN 80, Tôi Đá Nam Chính Rồi Gả Cho Quân Nhân - Chương 569

Cập nhật lúc: 2025-12-16 03:01:06
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mà bây giờ cả hai đều bận rộn, nếu Lộ Hàn Xuyên trong lòng càng thấy áy náy hơn.

Lộ Hàn Xuyên chỉ nghỉ ngơi ở nhà một đêm, sáng sớm hôm rời . “Tết Dương lịch ở nhà ?” Lộ Hàn Xuyên suy nghĩ một chút: “Khó .”

“Vâng thôi.” Diệp Tiêu Tiêu gật đầu: “Vậy thì sẽ ở nhà với Tia Chớp, Đại Mao và Nhị Mao.” May mà bây giờ cô hề rảnh rỗi, cuộc sống bận rộn đến mức thời gian để nghĩ đến chuyện tình cảm.

Sau khi Lộ Hàn Xuyên rời , Diệp Tiêu Tiêu đến khu điều dưỡng. Đang ở trong sân, cô chợt thấy hai tiếng động.

Chương 461: Tin vui

Lâm Tích Ninh dậy khỏi chỗ : “Hình như là tiếng pháo kích.” Diệp Tiêu Tiêu tuy kích động đến , nhưng cũng gật đầu: “.” “ cũng thể là diễn tập, cứ bình tĩnh.”

Diệp Tiêu Tiêu vẫn nghĩ rằng chỉ xảy một xung đột nhỏ thôi, khó thể trực tiếp đ.á.n.h . Ngay cả Hoàng Vũ Ninh đang nghỉ ngơi trong phòng cũng xem xét, với những khác trong sân: “Hình như là tiếng động từ phía bờ biển.”

Khúc Miêu và Diệp Tiêu Tiêu vẫn đang ghế trong văn phòng. “Ở đây lạnh thế , trừ khi nhà sập, bằng sẽ ngoài xem .” Đây là thái độ của Diệp Tiêu Tiêu. Khúc Miêu cũng nghĩ giống , trong văn phòng, ý định nhúc nhích chút nào.

Hoàng Vũ Ninh nhà thấy vẻ điềm tĩnh của hai : “Các cô lo lắng chút nào ?” Diệp Tiêu Tiêu: “Có gì , vì lo lắng những chuyện đó, chi bằng công việc đang .” Hoàng Vũ Ninh: “…”

ai cũng bình tĩnh như Diệp Tiêu Tiêu. Có lẽ vì gần đây lòng hoang mang, cửa hàng nhỏ của Hải Yến lâu nhập thêm hàng. Và Hải Yến cũng quyết định đưa A Bang rời khỏi đảo.

“Cô quyết định rời Tết Dương lịch ?” Hải Yến : “ , bây giờ vì thời tiết và các lý do khác, giao thông đảo tiện lợi lắm, tàu chở hàng đây cũng nữa. và A Bang cũng chút tiền tiết kiệm, đủ để rời đảo đến một nơi mới .”

Diệp Tiêu Tiêu liền đưa cho đối phương một điện thoại và địa chỉ: “Nếu các cô Kinh thành mà gặp khó khăn, thể gọi điện thoại .” Diệp Tiêu Tiêu đưa điện thoại của Tống Hiểu Quang. Cô vốn đưa của Tam ca, nhưng Tam ca của cô quá định. Gọi điện thoại cho đối phương chắc liên lạc , Hiểu Quang đáng tin cậy hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-80-toi-da-nam-chinh-roi-ga-cho-quan-nhan/chuong-569.html.]

Hải Yến nhận lấy lòng của Diệp Tiêu Tiêu: “Cảm ơn cô, thật ngờ còn thể gặp quý nhân giúp đỡ.” Diệp Tiêu Tiêu chỉ : “Quý nhân? tính là quý nhân , cô cứ coi là đồng chí Lôi Phong việc .”

Hải Yến ơn Tiêu Tiêu: “Dù nữa, ân tình của cô sẽ ghi nhớ.” Diệp Tiêu Tiêu: “Vậy cô , cửa hàng nhỏ đảo ?” Hải Yến: “ bán , sẽ khác kinh doanh.”

Diệp Tiêu Tiêu: “Vậy là định nữa .” Hải Yến với giọng kiên định: “ , nơi quá ít thứ đáng để lưu luyến, dù , thì cũng là nhiều năm .”

Diệp Tiêu Tiêu tôn trọng ý kiến của Hải Yến, cũng vui vì đối phương thể thoát khỏi xiềng xích của gia đình cũ, dũng cảm lựa chọn phương trời xa của . Hải Yến và Diệp Tiêu Tiêu ôm một cái, coi như là lời tạm biệt cuối cùng.

Ngày Tết Dương lịch, Lộ Hàn Xuyên quả nhiên về nhà. Không chỉ Lộ Hàn Xuyên, hai đàn ông chủ gia đình ở nhà hàng xóm của Diệp Tiêu Tiêu cũng về. Đã như , chi bằng cùng đến nhà cô ăn Tết.

Tài nấu nướng của Diệp Tiêu Tiêu lắm, nhưng hai chị nhà bên cạnh đều nấu ăn ngon. Diệp Tiêu Tiêu còn gọi cả Lâm Tích Ninh và Khúc Miêu. Những khác ở khu điều dưỡng cũng chuẩn đón Tết thật vui vẻ. Diệp Tiêu Tiêu liền yên tâm giao nơi đó cho các đồng nghiệp.

Hai mươi con gà con ở nhà Diệp Tiêu Tiêu, bây giờ còn mười sáu con, nhân dịp hôm nay là ngày Tết, Diệp Tiêu Tiêu quyết định hy sinh thêm một đồng chí . Cao Nhạn Phi ngại ngùng : “Đã đến nhà cô ăn cơm , còn g.i.ế.c gà nhà cô, thật là tiện chút nào.”

Diệp Tiêu Tiêu: “Cứ tự nhiên ăn , nhưng phiền mấy chị giúp em nấu nướng , tay nghề của em lắm.” Cao Nhạn Phi và Lâm Tích Ninh đều vấn đề gì, Khổng Tuyết Lan còn giúp, nhưng đều bảo cô nghỉ.

Khổng Tuyết Lan: “ búp bê sứ, chỉ là t.h.a.i thôi mà, đừng quá căng thẳng.” Khổng Tuyết Lan bốn tháng , bụng bắt đầu nhô lên, trông khá rõ ràng. Diệp Tiêu Tiêu bắt mạch cho cô, mạch tượng bình thường. Khổng Tuyết Lan đây sức khỏe yếu, nhưng khi m.a.n.g t.h.a.i là do chú ý dưỡng t.h.a.i , từ khi đông đến nay hề bệnh. Ngay cả chứng ốm nghén cũng ít, vì ăn nhiều nên má tròn , trông khỏe mạnh.

“Vậy thì chị Tuyết Lan cùng em nhặt rau nhé.” Hai cũng chỉ thể những công việc như thế . Vì thời tiết lạnh, các hoạt động đều tiến hành trong nhà. Những loại rau mà Diệp Tiêu Tiêu mua đều là củ cải trắng các thứ, còn rau tươi hơn nữa.

Khúc Miêu ở ngoài sân g.i.ế.c gà, thành thạo cắt tiết, nhổ lông xong xách gà bếp. Diệp Tiêu Tiêu vốn đang việc khá vui vẻ, nhưng ngửi thấy mùi gà sống, đột nhiên cảm thấy một cơn buồn nôn, nôn khan. Khúc Miêu xách gà qua, hình như cũng chẳng gì cả.

Khổng Tuyết Lan động tác của Diệp Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu… cô ?” Diệp Tiêu Tiêu ôm miệng nghiêng đầu. Cô quả thật đang chuẩn mang thai, nhưng đúng là để ý.

Người lương y tự chữa bệnh cho , Khúc Miêu đặt đồ trong tay xuống chạm cổ tay Diệp Tiêu Tiêu. “Một tháng .” Diệp Tiêu Tiêu: “Vậy thì thể trách nhận .” Tháng còn quá nhỏ, nhận là chuyện bình thường. Hơn nữa đây cô vẫn , nhưng ngửi thấy mùi m.á.u tanh, cứ nôn.

Loading...