Xuyên Sách TN 80, Tôi Đá Nam Chính Rồi Gả Cho Quân Nhân - Chương 529

Cập nhật lúc: 2025-12-15 13:44:06
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khổng Tuyết Lan : “Mau , cũng tiếp tục dọn dẹp đồ đạc trong nhà đây, khắp nơi đều bừa bộn, thế nên mang nhiều đồ đến .”

Diệp Tiêu Tiêu: “Đồ đạc cứ mang đầy đủ vẫn hơn, thì cái gì cũng mua.”

Hai chuyện vài câu, ai về nhà nấy.

Diệp Tiêu Tiêu hôm nay còn cửa hàng nhỏ mua thêm chút đồ.

Lần thấy Hải Yến, là một đàn ông trẻ tuổi đang trông quán.

Đối phương trông khá trai, theo kiểu mê nhan sắc như Hải Yến, đàn ông thể là bạn trai bà .

Diệp Tiêu Tiêu mua nhiều đồ, thể tự mang về nhà.

Thế là, cũng cần trai giao hàng, cô tự xách đồ về.

Đi đến gần khu gia đình, Tiêu Tiêu thấy cô Ngô, giọng điệu thiện hôm , cũng đang dắt một bé năm sáu tuổi về nhà.

Cậu bé cầm thứ gì đó là kẹo đậu phộng trong tay, tung đồ trong tay lên trời, há miệng đỡ.

Kiểu ăn nguy hiểm, nhưng cô Ngô nhận .

Diệp Tiêu Tiêu định nhắc nhở, thì thấy bé đột nhiên dừng , mặt đỏ bừng ôm cổ.

“Khụ khụ khụ… ưm.”

“Tiểu Dương con thế, chứ, nhổ .”

Cô Ngô cố sức vỗ lưng bé, nhưng tác dụng gì.

Diệp Tiêu Tiêu thấy đứa bé nghẹn, cũng màng đến mâu thuẫn với cô Ngô đó, ném đồ tay xuống đất, chạy tới.

“Thằng bé nghẹn , chị vỗ lưng tác dụng .”

Diệp Tiêu Tiêu đẩy cô Ngô , bế đứa bé lên.

Để đứa bé sấp cánh tay cô, đầu cúi xuống, cô nắm chặt một bàn tay , dùng lực đẩy mạnh bụng đứa bé hướng trong.

Một , hai … Cuối cùng, dị vật bật khỏi miệng đứa bé.

Cậu bé “oa” một tiếng lên, bình thường trở .

Cô Ngô cũng sợ hết hồn, nãy mặt đứa bé đỏ bừng, chỉ cần sơ suất một chút, lẽ sẽ nghẹn c.h.ế.t.

Cô Ngô chỉ mỗi đứa con trai , nếu thực sự chuyện gì xảy , bà sẽ đau khổ c.h.ế.t mất.

“Lần đừng để trẻ con ăn uống kiểu nữa.” Diệp Tiêu Tiêu nhắc nhở xong, liền định nhặt đồ vứt đất.

Cô Ngô phản ứng , vội vàng chạy đến giúp Diệp Tiêu Tiêu nhặt đồ.

ngượng ngùng mở lời, “Cái đó… cảm ơn cô nhé đồng chí.”

Cô Ngô đương nhiên nhớ đối phương chính là vợ theo chồng mà từng coi thường.

vốn thấy đối phương da trắng thịt mềm, tiêu tiền hào phóng, liền từ trong lòng khinh thường.

Không ngờ hôm nay cứu con trai chính là từng coi thường.

“Không cần khách sáo.”

Diệp Tiêu Tiêu nghĩ cứu đối phương một thể khiến đối phương rút lời cũ, đổi cách về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-80-toi-da-nam-chinh-roi-ga-cho-quan-nhan/chuong-529.html.]

Cũng cần thiết , cô cứu chỉ vì nên cứu mà thôi.

Diệp Tiêu Tiêu cầm đồ của thong thả .

Cậu bé cô cứu, theo bóng lưng Diệp Tiêu Tiêu, : “Mẹ, cô chị đó xinh quá.”

Cô Ngô gõ đầu con trai một cái, “Đừng linh tinh, chị gì, con gọi là cô.

!”

Cô Ngô giọng nghiêm khắc, “Lần thấy con ăn uống kiểu đó nữa, sẽ mua đồ ăn vặt cho con nữa.”

“Đừng mà .”

Trần Hiểu Dương mặt ủ rũ, cảm thấy chẳng còn chút niềm vui nào.

Chồng cô Ngô là sĩ quan thuộc lực lượng tàu ngầm hải quân, hiện đang nhiệm vụ biển, mấy ngày nay về nhà.

Cô Ngô đưa con trai về nhà, khi suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy vẫn cảm ơn ân cứu mạng của .

tuy cái tật nhiều, nhưng phân biệt .

Sự đổi thái độ giữa với , chỉ là chuyện trong chốc lát, cô Ngô hiện tại đối với Diệp Tiêu Tiêu, còn cái tâm lý coi thường như nữa.

Cô Ngô những vợ theo chồng mới lên đảo chắc chắn nhiều chỗ quen, cái đầu tiên là ăn uống.

tài cán gì khác, nấu ăn thì vẫn tạm .

Buổi chiều, cô Ngô tự băm thịt trộn bột, ở nhà mười mấy cái bánh nhân thịt, đặt thau đậy kín, bưng về phía nhà Diệp Tiêu Tiêu.

Diệp Tiêu Tiêu đang định cầm hộp cơm ngoài, cô Ngô đến cửa.

“Chị đến…”

“Cái cô em gái , chuyện ban ngày hôm nay cảm ơn cô nhé, đảo , mấy cái bánh nhân thịt mang đến cho cô.”

Cô Ngô nở nụ , Diệp Tiêu Tiêu thấy lạ.

Rõ ràng đó ở nhà ăn đối phương còn vẻ mặt chua ngoa khắc nghiệt, bây giờ tươi như Phật Di Lặc, cảm thấy càng kỳ quái hơn.

“Không cần , nhà ăn đ.á.n.h cơm.” Diệp Tiêu Tiêu thật sự tham đồ của đối phương, “Chị mang về .”

“Sao thế cô em gái, đây là quà cảm ơn mà, cô nhận là chê đồ ít .”

Cô Ngô là cố chấp, Diệp Tiêu Tiêu nhận thì bà chặn cửa cho .

Diệp Tiêu Tiêu bất đắc dĩ đành nhận, “Thôi , nhưng cô Ngô , nhà ít , ăn hết nhiều như , chị để cho hai cái bánh là .”

Cô còn nhà ăn đ.á.n.h cơm, bánh cũng để đến lúc nào mới ăn đây.

“Sao thế , đồ mang tặng thể mang về.”

Cô Ngô cứ nhất quyết tặng, Diệp Tiêu Tiêu thể khuyên đối phương về.

Cuối cùng hai bàn bạc, Diệp Tiêu Tiêu giữ bốn cái bánh, còn cô Ngô mang về cho con ăn.

Cô Ngô bình thường cần kiệm lo việc nhà, một tháng một bánh thịt là lắm .

giờ đối diện với Diệp Tiêu Tiêu, bà thẳng: “Vậy , cô em gái nếu ăn, đến nhà cho cô.”

Cô Ngô chỉ sân nhà , “Nhà ở chỗ đó.”

Diệp Tiêu Tiêu đồng ý, cô Ngô mới chịu .

Loading...