Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 96-3

Cập nhật lúc: 2025-03-12 17:30:41
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người đều cho rằng chính mình đang bước trên con đường hành quyết, sắc mặt đều tái nhợt.

 

Giây tiếp theo, là một làn sóng chửi rủa áp đảo tràn vào:

 

“Đả đảo Trâu Hiền Thực! Trâu Hiền Thực thật không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Lòng lang dạ sói Trâu Hiền Thực! Trâu Hiền Thực không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Lòng lang dạ sói Lý Lan Quỳnh! Đôi vợ chồng này tất cả đều không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Hẳn là trực tiếp đưa bọn họ đến pháp trường b.ắ.n chết!”

 

“Yêu tinh hại người! Cắn c.h.ế.t hai tên yêu tinh ác độc hại người này! Vì dân trừ hại!”

Lá cải thối, đá, vỏ trứng gà được ném đầy trời như lông vũ hướng bay tới giữa đường cái trung ương, sắc mặt của Trâu Hiền Thực mất hết màu, bị kéo đi về phía trước đi.

 

Từng viên đá không ngừng đập trên mặt ông ta, trên đầu, trên đôi mắt, trên mũi, trên cơ thể, chẳng bao lâu đã thịt của ông ta bị bong tróc …

 

Cơ thể đau đớn, nhưng số với nỗi tuyệt vọng trong lòng chẳng là gì,Trâuu Hiền Thực không nghĩ tới bản thân mình sẽ có một ngày như thế này, so trường hợp của những cán bộ phần tử tri thức bị trỉ trích mấy năm trước thì còn bi thảm hơn, ông ta thật sự trở thành một con chuột chạy qua đường, bị mọi người là hét đòi đánh, so án tử hình thì còn đáng sợ hơn!

 

Nguyên nhân là vì án tử hình chỉ cần trải qua một lần, liền ăn súng, còn đây ông ta chỉ là mới vừa chuyển dời đến một sở giam giữ khác, kế tiếp còn có phiên toà đầu tiên, phiên toà thứ hai thậm chí là phiên tòa thứ 3, mỗi một lần đi toà án, trên đường đến tòa án, đều sẽ phải đối mặt với những loại người như hôm nay, cảnh tượng mọi người la hét đánh đập đáng sợ!

 

Ông ta thậm chí không dám nghĩ, liệu mình sẽ trở thành người khét tiếng nhất Thượng Hải kể từ khi Cộng hào Nhân dân Trung Hoa thành lập hay không.

 

Lại là một viên đá đập vào đôi mắt, Trâu Hiền Thực khóc, tuyệt vọng khóc lóc, rồi nằm liệt trên mặt đất và bị kéo đi.

 

Lý Lan Qquỳnh sớm bị dọa sợ tới mức nói không nên lời, vốn tưởng rằng ngày đó ở phòng thẩm vấn sau khi thẩm vấn xong là đã kết thúc, kế tiếp chỉ chờ ngồi tù rồi lao động cải tạo.

 

Mấy ngày này trong lòng bà ta thực sự rất bình an, thậm chí còn suy nghĩ, nếu suốt quãng đời còn lại có thể ở trong ngục giam hoặc là nông trường sống đến hết đời, cũng coi như là có thể đền bù tội lỗi, kiên định sống quãng đời còn lại.

 

Trăm triệu lần không nghĩ tới, đường như toàn thành phố đều đã biết việc bà đã làm, từng câu “Vong ân phụ nghĩa” “Lấy oán trả ơn” “Lòng lang dạ sói” “Xà hiết tâm địa” “Không được c.h.ế.t tử tế” đều truyền vào tai bà ta, từng ánh mắt khinh bỉ đều ở trên người bà ta, không đếm được có bao nhiêu cục đá cùng lá cải thối ném  trên mặt bà ta…

 

Chất lỏng trứng không biết lúc nào đã che phủ những giọt nước mắt vì sợ hãi của bà ta, Lý Lan Quỳnh sợ tới mức trốn sau lưng cảnh sát, vùi đầu xuống không dám nhìn lại đi xem ánh mắt của mọi người.

 

Vốn tưởng rằng ngồi tù sẽ là hình phạt lớn nhất, nhưng không ngờ mình lại trở thành loại người xấu muôn đời trên đài radio chuyện xưa, gặp phải thảm cảnh như thế này, Lý Lan Quỳnh bật khóc trong lòng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-96-3.html.]

 

Còn có một đồng phạm khác cũng khóc lóc thảm thiết, Ô Thiện Bình ngồi co ro ở cổng đồn cảnh sát không chịu đi  ra ngoài: “Tôi không đi! Tôi không có tội lớn như vậy!”

 

Ông ta đã sống nửa đời người, chưa bao giờ nghĩ đến, bản thân mình sẽ có một ngày gặp phải đối mặt với cảnh tượng bị vạn người chửi bới như vậy!!

 

“Con trai…”

 

Trong đám người đột nhiên vang âm thanh than khóc của một bà lão.

 

Thủy Lang nhìn sang, phát hiện bà Khương cũng từ thôn Hồng Hà tới, Ô Thiện Thành đứng ở một bên đỡ bà ta.

 

Lão phu nhân như thế mà kêu lên,  thu hút được sự chú ý của đám đông, nghe được lão phu nhân gục xuống và hét lên: “Thiện Bình!”

 

Lửa đạn của đám người ấy và lá cải thối được ném đầy trời, đều hướng về phía gia đình này.

 

“Ở đây! Ông ta là Ổ Thiện Bình, là giúp đỡ Trâu Hiền Thực hại c.h.ế.t các nhà tư bản quốc gia!”

 

“Những người này đều là đồng lõa của Trâu Hiền Thực! Là tay sai củaTrâu Hiền Thực!”

 

“Bọn họ và Trâu Hiền Thực đều giống nhau lòng lang dạ sói! Đánh c.h.ế.t bọn họ!”

 

Ổ Thiện Bình sợ tới mức sắc mặt thay đổi rõ rệt, ôm đầu muốn chạy về trồn váo đồn công an, lại bị kéo ra ngoài, tiếp nhận lễ rửa tội như lửa đạn.

 

Bà Khương vừa kêu xong hai câu, liền có đá ném vào người bà ta, môi đều bị dập đến chảy máu, cảm thấy những người này đều bị điên rồi, bà ta đã lớn tuổi như vậy, cư nhiên lại không buông tha cho bà ta!

 

Chửi vài câu, lại càng chọc giận thêm nhiều người, đất đá và lá cải thối được đầy trời ném vào người bà ta, không thèm quan tâm đến tình cảm mẹ con sâu đậm nữa, không còn khóc lóc thảm thiết đến tê liệt tâm can, lôi kéo đứa con trai khác mà ôm đầu bỏ chạy.

 

Bà ta sẽ không bao giờ đến thành phố này nữa!

 

Trâu Hiền Thực, Lý Lan Quỳnh, Ổ Thiện Bình được xe tải chở đi rồi, đàn đông vẫn còn đuổi theo suốt một quãng đường dài và chửi bới, nếu xe không tăng tốc thì có thể đã đuổi họ đến tận nhà khách.

 

Đám đông dần dần giải tán đi, Thủy Lang đi vào đồn công an, trước tiên nhìn thoáng qua nhà khách, phát hiện Tôn Trừng và Thiết Đản , còn có một người phụ nữ chưa từng thấy quan, chắc hẳn là chính là mẹ của Thiết Đản, đứng ở trước cửa sổ nhìn chiếc xe tải rời đi.

 

“Cảm ơn cô, Thủy Lang.”

Loading...