Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 96-2

Cập nhật lúc: 2025-03-12 17:30:09
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không phải giống nhau trông được, càng không phải giống nhau có ích.

 

Việc này vẫn còn bị hạn chế.

 

Nhìn qua Chu Quang Hách tinh thần phấn chấn, so buổi sáng mới vừa ngủ dậy thì bây giờ càng sung sức, đem cửa đóng lại, then cài cửa khóa chốt, quay đầu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Thủy Lang, ngồi ở mép giường, vuốt ve gương mặt cô: “Có đói bụng không?”

 

Thủy Lang yếu ớt nói: “Không đói.”

 

Chu Quang Hách cười khẽ, đột nhiên cúi đầu hôn lấy môi cô, ban đầu vuốt ve cô một cách chậm rãi và cẩn thận, chỉ trong vài giây, hơi thở đã thay đổi, thâm nhập và l.i.ế.m mút mạnh bạo.

 

Thủy Lang vốn dĩ rất thoải mái khi được hôn, nhưng bỗng nhiên thay đổi, còn chưa kịp phản ứng, chăn đã bị xốc lên, cơ bắp rắn chắc của anh tỏa ra hơi nhiệt nóng bỏng, bị ép đến mức không thể cử động.

 

“Không phải vừa rồi……”

 

Tiếng hôn mạnh vang lên khiến cô quên phản đối. theo sau đó đèn bàn bị tắt đi, căn phòng chìm vào bóng tối, xúc cảm trong nháy mắt bị phóng đại lên gấp mấy lần, kèm theo cảm giác chóng mặt và nóng bừng quét qua cô..

 

Có người bước vào sân, nhưng họ không nghe thấy

 

Bởi vì lúc đó, bất luận là âm thanh gì thì căn bản bên ngoài đều không nghe thấy.

 

Thẳng đến tiếng đập cửa vang lên, cơ thể Thủy Lang cứng đờ, môi vẫn bị chặn, không thể nào mà đáp lại.

 

“Mợ nhỏ chắc là đã ngủ rồi.”

 

“Cậu nhỏ cũng đã ngủ rồi sao? Xe đạp ở trong sân, chắc là đã về rồi.”

 

Thủy Lang căng cứng cơ thể, hơi thở của cô trở nên nặng nề, đan xe nhau, hơi ấm trong chăn sôi sục.

 

“Mau đun nước tắm, đến giờ đi ngủ rồi.”

 

“Chú nhỏ ngủ rồi, chúng ta tách ra ở trong bồn tắm, tắm sẽ nhanh hơn.”

 

Thủy Lang quay mặt đi, cắn lỗ tai anh, Chu Quang Hách kêu lên một tiếng, cánh tay càng siết chặt hơn, hôn lung tung môi cô.

 

Mãi cho đến khi động tĩnh bên ngoài biến mất, trong phòng phía đông vang lên tiếng đóng cửa, ánh sáng trong khe cửa dần tối đi, người đàn ông sắp nổ tung mới xốc chăn lên, trở nên ngạo mạn.

 

 

Xuyên qua đây lâu như thế này, mặc dù là ở trong nhà lấy vẽ làm công, Thủy Lang đã phát triển đồng hồ sinh học vào sáng sớm bảy giờ sẽ tự nhiên thức giấc, nhưng hôm nay, lại trực tiếp ngủ tới rồi tám giờ rưỡi mới tỉnh dậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-96-2.html.]

Sắc mặt nàng như hoa đào, nhưng vẻ mặt lại có chút mơ hồ, nhìn trần nhà, nhìn chằm chằm lên trần nhà, thật lâu không thể ngừng.

 

Chỉ có một cảm giác, cô có nhu cầu cần gấp bổ sung lượng m.á.u và năng lượng thiếu hụt.

 

Cái gì mà tổ yến, táo tàu, a giao, kỷ tử, đậu đen sữa đậu nành, hải sâm, rau hẹ… Đều cầm phải mua nhiều một chút.

 

Rõ ràng cô trẻ hơn Chu Quang Hà, nhưng lại có ảo tưởng nuôi một con ch.ó sói nhỏ hoạt bát!

 

“Dậy rồi?”

 

Chu Quang Hách xoay người ôm cô vào lòng ngực, nhìn cô với hai mắt sáng lên đến phát ngốc, đáng yêu mê người, nhịn không được mà cúi đầu cắn một cái vào cái má hồng hào.

 

Thật đúng là chó!

 

Dù rất nhẹ nhàng nhưng lại rất thân mật.

 

Thủy Lang cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, vươn dài vai ra, thì thấy đã là chín giờ: “Tại sao em vẫn chưa dậy?”

 

“Anh đã đi tới đơn vị rồi.”

 

Chu Quang Hách ôm Thủy Lang đứng dậy: “Lãnh đạo Công Thương Cục đã đến cục quản lý bất động sản nhưng không tìm được em, Đại bá gọi điện thoại cho anh, nhờ anh thông báo rằng cuộc bỏ phiếu cho cúp Ngọc Lan đã kết thúc, Lễ trao giải đã được lên lịch vào chín giờ sáng mai, ngoài ra, hôm nay quận Phục Mậu quyết định chuyển Trâu Hiền Thực đến trại giam và đợi nửa tháng sau toà án sẽ tuyên án, con đường từ đồn công an đến trại gian, đã bị người dân bao vây chặn đường, chờ Trâu Hiền Thực xuất hiện.”

 

Thủy Lang phát hiện đệm hình người dựa vào thoải mái hơn do với đầu giường rất nhiều, trực tiếp dựa vào trong lòng n.g.ự.c anh, ngáp một cái: “Vậy các anh quyết định ông ta như thế nào cứ đưa đi qua sao?”

 

“Làm thế nào để gửi một tù nhân bị kết án, làm thế nào để gửi anh ta đến đó.”

 

-

 

Thủy Lang rời giường ăn cơm xong,việc đầu tiên cô làm là đi đến đồn công an, hai bên con đường là biển người tấp nập.

 

Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm xảy ra một vụ án lớn như vậy, gần tỷ lời nói đã kích động sự phẫn nộ của mỗi người dân.

 

Ở đây, đặc biệt là những cư dân của Bình An phải chịu khổ, quả thực là trong cơn giận dữ.

 

Ngoại trừ việc Trâu Hiền Thực gây hại bọn họ, mà còn bởi vì đã biết hai vợ chồng Trâu Hiền Thực lấy oán báo ân với mẹ của Thủy Lang, làm bà c.h.ế.t oan ở ngục tù.

 

Trước kia cảnh tưởng này chủ xảy ra khi hành quyết từ tù, mới có thể xuất hiện như vậy, hôm nay chỉ là chuyển đi một tử tù, mà đám đông đã vây xem chén chút liền khiến cho con đường thành như vậy, ai nấy đều tràn đầy phẩn nộ, Trâu Hiền Thực xem như là người đầu tiên làm được điều đó.

 

Thủy Lang tưởng sẽ dùng một chiếc xe tải kéo ra ngoài, không nghĩ rằng, là hai vị cảnh sát trực tiếp dẫn Trâu Hiền Thực đi ra, đi theo sau còn đồng phạm Lý Lan Quỳnh cũng được chuyển đi.

 

Trâu Hiền Thực và Lý Lan Quỳnh đã bị nhốt hai ngày, tinh thần đã trở nên có chút uể oải, khi vừa mới bước ra ngoài, bọn họ vẫn có chút không phản ứng, vừa đi ra khỏi cửa, liền phải đối mặt với một biển người tấp nập, liếc mắt nhìn thoáng qua, trên mặt của mỗi người đều mang theo phẫn nộ, trong tay còn cầm một cục đá, vác chứa đầy rau cải thối, vỏ trứng gà, hai chân trong tức khắc bổng trở nên mềm nhũn.

Loading...