Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 94-2
Cập nhật lúc: 2025-03-10 20:40:50
Lượt xem: 50
Ông Chiêm thở dài một hơi, lắc đầu, những điều cần nói đều không nói.
Sắc mặt Tôn Trừng phức tạp, ánh mắt cũng phức tạp, dài tay vuốt vết sẹo ở khóe mắt, môi mấp máy, dường như có ngàn vạn chữ muốn nói trên miệng, nhưng lại không thể nói nên lời, cuối cùng ánh mắt lại lần nữa xuất hiện vẻ căm hận đến tận xương tủy: “Đáng c.h.ế.t Trâu Hiền Thực! Ông ta nên bị chặt thành từng đoạn!”
Trữ Húc đột nhiên khóc thành tiếng, quỳ xuống trước mặt Thủy Lang và Tôn Trừng.
Thủy Lang không có né tránh, Tôn Trừng cũng không né tránh.
“Bây giờ ông có muốn gặp lại con gái và cháy ngoại của mình hay không?”
“Không, không cần… Tôi…” Sau khi Trữ Húc được Chu Quang Hách đỡ dậy, nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Tôi… Đừng nói nữa, đừng nói nữa, nếu trước đó đã đồng ý với việc lấy cải tạo lao động của tôi… Đây đã là lòng thương xót lớn nhất mà ông trời đã ban cho tôi rồi.”
Thủy Lang hiểu ý của ông ta, nhìn ông ta bị cảnh sát bắt đi và giam giữ.
“Cảm ơn cô.”
Sai khi đi ra Cục Công An, Thủy Lang nhìn Tôn Trừng: “Thật ra mà nói, lúc ấy khi nhận được điện báo, tôi đã lo lắng rất lâu.”
Tôn Trừng nhìn nhà khách cách đó không xa: “Hai người bọn họ vốn đã khố quá nhiều rồi, quay đi quay lại, ai mới là người bị hại, ai là tên đầu sỏ gây tội, đến cuối cùng là bọn họ hại tôi hay là tôi hại bọn họ, đều không nói rõ, tôi chỉ có một suy nghĩ, chính là Trâu Hiền Thực c.h.ế.t đi, làm ông ta c.h.ế.t trong đau khổ, ông ta làm nhiều chuyện ác như vậy, hại nhiều người như vậy, không thể cứ cho ông ta một viên đạn dứt khoát, như vậy là rất có lợi cho ông ta!”
Thủy Lang cười: “Ngày mai hãy đọc báo.”
Không chờ đến ngày mai, vào ban đêm, đầu tiêu đề của báo chiều của Phục Mậu: “Tham nhũng trộm cướp vượt quá chín trăm tám mươi triệu nhân dân tệ, Bí thư Trâu Hiền Thực huyện Bằng Bắc sắp bị kết án sơ thẩm!”
Tiêu đề bắt mắt giống như một viên ngư lôi nặng ngàn cân, trong nháy mắt nổ tung toàn thành phố Thượng Hải!
Tờ báo trình bày chi tiết kỹ càng về tội ác của Trâu Hiền Thực, đầu tiên là nhắc tới Bình An, đại khái trọng điểm là:
Lúc trước khi đất nước đang xây dựng những ngôi nhà mới, cư dân Bình An đột nhiên tuyên bố rằng họ sẽ tư tưởng chỉ đạo của đồng chí Trâu Hiền Thực, vì để giảm bớt cơn khủng hoảng tài chính quốc gia, ông ta đã tự bỏ tiền túi ra xây nhà.
Câu chuyện có thật bắt đầu từ lúc Trâu Hiền Thực giấu giếm việc mình đã có vợ con, tiếp cận thiên kim của chủ tịch Triệu gia, thuyết phục chủ tịch Triệu gia quyên góp tiền xây dựng Bình An.
Tiếp theo lấy giấy cam kết để lừa Bình An lấy tiền xây nhà.
Trên giấy cam kết viết rõ sau khi hoàn thành ngôi nhà, toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt của cư dân bỏ ra sẽ được trả lại, một trong những yêu cầu chính là phải tuyên bố với bên ngoài rằng bọn họ sẽ chấp nhận tư tưởng chỉ đạo của ông ta.
Giấy cam kết này cũng đã được chụp trên báo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-94-2.html.]
Sau khi Bình An được xây dựng, Trâu Hiền Thực lại đem một trăm triệu hai mươi ngàn vạn do chủ tịch Triệu gia quyên tặng cho Bình An, tiêu hủy chứng cứ trong tay cư dân Bình An, và từ chối thừa nhận về chuyện giấy cam kết.
Trong vấn đề này, lừa đảo trước rồi tham lam sau, khiến cho Bình An khổ không nói nên lời.
Sau đó, viết kỹ càng chi tiết về việc Bình An càng trở nên khốn khổ như thế nào trong mười mấy năm đấu tranh chống lại chính chuyền huyện Bằng Bắc, quá trình từ một nạn nhân lại trở thành vô lại tiếng xấu đồn xa.
Cuối cùng khi đề cập tới việc cho đến ngày nay huyện Bằng Bắc vẫn đang bôi nhọ cư dân Bình An.
Hơn phân nữa trọng tâm của tờ báo đều nói về việc Bình An khổ như thế nào.
Tiêu đề bài viết kèm theo ba bức tranh do chính Thủy Lang vẽ, trong đó có bức tranh xếp hàng đi vệ sinh ở Bình An, người dân cầm ô khi nấu ăn, bức tranh tiểu Mao Mao ngã xuống cống vừa khóc lớn vừa ôm chiếc khăn của mẹ, trọng điểm còn có một bức tranh tờ tiền vàng, đã khơi dậy sự tức giận của người dân lên đến đỉnh điểm.
Vào đêm đó, các đường phố của Tổ Dân Phố của Huyện Bằng Bắc, đều bị người dân thành thị vây quanh chật như nêm cối!
“Trả vé! Thay đổi phiếu bầu!”
“Chúng tôi muốn thay đổi phiếu bầu!”
“Cái gì mà không được phép thay đổi, chúng tôi chẳng những muốn đem những phiếu bầu cho những quận khác, bỏ lại phiếu cho Bình An, còn muốn đem tất cả những phiếu bầu đã bầu cho quận của mình, toàn bộ đều sửa lại cho Bình An!”
“Đúng! Cả hai phiếu bầu đều phải bỏ cho Bình An!”
“Sửa phiếu! Không thể sửa liền sẽ trả vé! Chúng tôi muốn bỏ phiếu cho tác phẩm của Thủy Lang ở Phục Mậu!”
“Thủy Lang quận Phục Mậu mới là người thật sự suy nghĩ cho những người bình thường như chúng tôi! Các người xin lỗi!”
“Xin lỗi! Xin lỗi!”
Vào cuối ngày, những người dân ở thành phố Thượng Hải sẽ không biết đã đọc bao nhiêu lần sách sách nhỏ không biết lật xem bao nhiêu lần cuốn sách cho trẻ em “Một ngày của Tiểu Mao Mao”.
Mỗi lần xem đều là một lần rơi nước mắt vì Tiểu Mao Mao, mỗi lần xem thêm một lần thì cảm tình sẽ gia tăng một lần.
Ngay khi báo chiều của Hối Nam ra, mặc dù không ít người bị kích động khi nghĩ rằng chính cư dân ngõ cư dân Bình An tự gieo gió gặt bão, mới có thể có cuộc sống khốn khổ đến vậy, nhưng vẫn có một bộ phận người đồng tình Tiểu Mao Mao đáng thương, nhiều nhất cũng chỉ có thể mắng người lớn.
Ngay khi báo chiều Phục Mậu vừa ra, mỗi lần xem lại Tiểu Mao Mao, lại một lần nữa lửa giận lại thêm một tầng, càng xem, lửa giận ngày càng mạnh mẽ!