Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 94-1

Cập nhật lúc: 2025-03-10 20:40:24
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đi, trước tiên đi tìm đội đặc nhiệm đã.”

 

Thủy Lang và Chu Quang Hách trở lại phòng thẩm vấn, Trâu Hiền Thực đã bị đưa vào phòng tạm giam, Trữ Húc, Tôn Trừng, Chiêm Hồng Đống đang phối hợp điều tra.

 

“Đội trưởng Cung, Cục trưởng Ngụy.”

 

Thủy Lang vào vị trí cũ, lấy ra một phần tư liệu đưa ra: “Đây là bức thư tình tôi viết cho Trữ Húc, mặc dù ông ta cũng giống Trâu Hiền Thực, có nhiều vụ án liên quan đến, nhưng ông ta được coi là đồng phạm bị cưỡng ép. Sau vụ phá hoại toàn thể kinh tế ở thôn Nam Sách ở Châu Nam, ông ta đã chủ động thừa nhận hành vi phạm tội, cung cấp chứng cứ quan trọng, thành thật ăn năn, tích cực trả lại đồ đã lấy, còn đề nghị xử lý ông ta một cách thích đáng.”

 

Cục trưởng Ngụy nhận lấy tư liệu, mở ra nhìn một hồi, rồi đặt trên bàn: “Với tư cách là nguyên đơn một bên, việc cô viết lời khai này là mấu chốt quan trọng, chúng ta sẽ đệ đơn trình lên tòa và xin Tòa án nhân dân giảm nhẹ hình phạt.”

 

“Cục trưởng Ngụy, tôi có một ý tưởng.”

 

“Mời cô nói.”

 

“Trữ Húc có khuynh hướng chủ động tự thú, theo luật pháp của nước ta đối với những phạm nhân trong tình huống giống ông ta, đều sẽ không bị xử tử, hình phạt cao nhất của ông ta phải chịu là tù chung thân.”

 

Thủy Lang nhìn Cục trưởng Ngụy gật đầu, tiếp tục nói: “Quả thật ông ta có bệnh tim, đã làm giải phẫu bốn lần, không rõ có thể còn sống được bao lâu, tư liệu của ông ta mọi người cũng đã xem qua, ông ta quả thật là một nhân tài khan hiếm, nếu ông ta nguyện ý đem những gì mà bản thân mình đã học suốt đời giảng dạy lại cho công nhân viên chức quốc gia, và chịu án tù chung thân lao động khổ sai, không có cách nào có thể nhìn ra ông ta có thật tâm ăn năn hối lõi hay không, chi bằng sắp xếp đến đó tiến hành lao động cải tạo?”

 

Lần đầu nghe được yêu cầu như vậy, Cục trưởng Ngụy và Đội trưởng Cung nhìn nhau.

 

“Ông ta là phạm nhân, cho dù có tài giỏi đến đâu, thì cũng đã phá hủy toàn thể kinh tế quốc gia…” Cục trưởng Ngụy nói được một nửa, rồi nhìn về hướng của Trữ Húc.

 

Trữ Húc đứng sững sờ ở một bên, không ngờ tới Thủy Lang sẽ nói như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-94-1.html.]

 

“Trữ Húc quả thật là một nhân tài, giành vinh quang cho đất nước tại cuộc thi dệt may được tổ chức ở Anh quốc cách đây 20 năm trước, danh tiếng rất vang dội.” Đội trưởng Cung đột nhiên nói: “Tôi đã đọc kĩ các tư liệu mà Châu Nam đưa tới, kết hợp với biểu hiện hôm nay của ông, thật sự đã thành tâm sám hối, nếu có biểu hiện tốt, bản án có thể sẽ được giảm nhẹ, mấu chốt là, ộng thật có thể cam tâm tình nguyện dạy cho công nhân của quốc gia?”

 

“Dạy cho con gái của ông ta.”

 

Thủy Lang vừa nói xong lời này, liền cảm nhận được cơ thể Trữ Húc ở bên phải đang run lên: “Năm đó Trữ Húc lần đầu tiên đem vinh quang về cho quốc gia, đơn vị của ông ta là xưởng dệt bông của Triệu gia, trong lòng ông ta áy náy với Triệu gia, có một số cư dân ở Bình An là con cháu của công nhân xưởng triệu gia, ngoài ra còn có một nhóm con cháu của công nhân nhà máy Mậu Hoa, chị của mẹ tiểu Mao Mao đã từng là một kỹ thuật viên thêu vải cao cấp ở ở xưởng dệt Mậu Hoa, sắp xếp cho Trữ Húc dạy cho những công nhân này, ông ta chắc hẳn sẽ dốc hết sức để truyền lại những gì mình có.”

 

Cục trưởng Ngụy cùng Đội trưởng Cung cùng với những thành viên của tiểu đội đặc nhiệm đều im lặng sau khi nghe Thủy Lang nói.

 

Sau đó tất cả đều nhìn về hướng Trữ Húc.

 

Trước mắt, thái độ của Trữ Húc thái độ có tích cực hay không mới là mấu chốt.

 

Trữ Húc nhìn Thủy Lang rồi nhìn cán bộ quốc gia, cho rằng bản thân mình đã lạnh lùng tuyệt vọng rồi, lại không ngờ rằng một ánh sáng chiếu vào, chiếu vào khiến lòng ông ta nóng dần lên, nước mắt đã lưng tròng: “Nếu có cơ hội được phục vụ quốc gia, phục vụ nhân dân, đây là vinh dự mà tôi cầu mà không được, tôi biết tội lỗi của mình rất nặng nghiệp, tội c.h.ế.t có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, tôi thỉnh cầu quốc gia xét xử nghiêm khắc, nhưng nếu tôi có thể được dạy cho các công nhân về những điều tôi đã học được trước khi tôi chết, tôi sẽ vô cùng cảm kích và chắc chắn sẽ toàn tâm toàn lực, không hề giữ lại.”

 

Thủy Lang tiếp tục nói: “Cải cách sắp mở ra, có hàng trăm ngành nghề đang chờ phát triển, Trữ Húc là người có nhiều kỹ năng, mạng sống của ông ta không đáng tiền, nhưng nếu có thể truyền lại bảo vật dân tộc cho nhóm công nhân trong tương lai, đặc biệt là cốt lõi sản xuất, kỹ thuật in nhuộm vãi cao cấp, điều này đối nền công nghiệp quốc gia là quan trọng nhất, còn có thể nhờ đội đặc nhiệm suy xét.”

 

Sai khi Cục trưởng Ngụy và Đội trưởng Cung thảo luận, tạm thời tiếp tục tạm thời giam giữ Trữ Húc, thể bàn bạc lại vấn đề này.

 

Đôi mắt Trữ Húc lưng tròng nước mắt nhìn Thủy Lang nói: “Cô, tôi biết cô không phải là vì tôi… Có lẽ chỉ một chút thôi… Tôi cũng biết cô không cần tôi phải cảm ơn, nhưng tôi vẫn muốn nói là những hành động của cô làm tôi cảm thấy hổ thẹn, cảm ơn cô đã chính trực và khoan dung, tôi thật sự không mặt mũi nào đối mặt với cô.”

 

Thủy Lang nhìn về phía Tôn Trừng và Chiêm Hồng Đống.

 

Loading...