"Hơn nữa, ông thật sự làm rồi, nỗ lực làm tốt nhiều năm như thế này chờ đợi bạch bạch, cuối cùng như người khác mong muốn, ông sẽ thực sự trở thành một tên hề thảm hại bị người khác đùa giỡn và tán thưởng sao?”
Khuôn mặt Trữ Húc run lên: “Tôi… Tôi không xứng làm một người cha…”
“Ông chỉ cần nói ông có muốn gặp hay không.”
“… Đương nhiên là muốn, nằm mơ cũng muốn.”
“Đợi một lát sẽ nói sự thật sau.” Thủy Lang nhìn tổ trưởng của tiêu đội đặc nhiệm xác nhận bằng chứng xong, ngồi thẳng dậy, “Đừng giấu diếm bất luận là điều gì, hãy kể lại toàn bộ sự thật rõ ràng, con gái của ông cùng cháu ngoại đã ở nhà khách rồi.”
Trong tức khắc cơ thể của Trữ Húc trở nên cứng ngắt, theo bản năng mà nhìn về hướng bên ngoài cửa sổ, hốc mắt rất nhanh ẩm ướt.
Cục trưởng Ngụy nhìn nhiều người như vậy ở trong đại sảnh, rất ít các trường hợp như vậy xuất hiện trong thẩm vấn, đây không giống như là thẩm vấn mà cứ như là một phiên tòa hơn.
Nhưng vụ án hôm nay thực sự rất phức tạp, ngoại trừ anh em họ Trâu ra, tất cả những người có mặt ở đây đều có liên quan đến vụ án.
Anh em họ Trâu tạm thời không liên quan, sau này nói không chừng có thể sẽ gọi bọn họ vào hỏi chuyện, đơn giản trực tiếp đi vào vấn đề chính.
“Sau khi điều tra, hiệp nghị xác thực bản thảo là thật, biên lai gửi tiền và rút tiền của ngân hàng do đồng chí Thủy Lang trình lên xác nhận là giống nhau, đồng chí Trâu Hiền Thực, ông còn điều gì muốn nói không?”
“Có! Đương nhiên là có!”
Vào lúc Tôn Trừng xuất hiện, trái tim của Trâu Hiền Thực đã lạnh đi một nửa rồi, sau khi Tôn Trừng lấy chứng cứ ra, trái tim trực tiếp lạnh tới mức như rơi xuống đáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-92-2.html.]
Ông ta không ngờ rằng Tôn Trừng chẳng những đã thoát ra được từ vụ tai nạn xe cộ trước đó, mà còn lưu giữ được những chứng cứ quan trọng năm đó đến nay!
“Phần hiệp nghị này, Phần hiệp nghị này quả thật là đúng, nhưng mà, nhưng mà sau đó Lữ Đạt Minh bọn họ yêu cầu muốn có giấy chứng nhận bất động sản, đồng chí Thái Công Phái đã đồng ý, nên phần hiệp nghị này không tính, lúc ấy một trăm hai mươi triệu Tôn Trừng xác thật nói ra, nhưng bởi vì giấy chứng nhận bất động sản, hiệp nghị đã bị vô hiệu, khoản tiền được trực tiếp trả về cho Tôn Gia, tôi một văn tiền cũng không có lấy, năm đó những việc này đều có ghi lại làm chứng, đến nỗi tiền, các ngươi có thể đi điều tra, không đúng, các ngươi hẳn là đã điều tra, nếu có tôi cũng không giấu được, các người nhất định đã có thể điều tra ra!”
Trâu Hiền Thực cùng Lý Lan Quỳnh, trước đó còn trong đau lòng vì bị Thủy Lang tịch thu đi hết rồi, vào thời khắc này trong lòng chỉ cảm thấy may mắn, nếu còn số lượng vàng đó ở đây thì hôm nay cũng hết đường chối cãi.
Bây giờ số lượng vàng đó, Thủy Lang đều đã chạm qua rồi, lấy đi rồi, nàng tuyệt đối sẽ không thể nói ra.
Bởi vì Thủy Lang không chỉ tham tiền mà còn là vì nếu cô nói ra bọn họ nhất định sẽ có cơ hợi cắn ngược lại cô, kéo cô xuống nước, trở thành đồng phạm.
Thậm chí, còn có thể cắn ngược lại biến thành nàng trộm cướp!
Cho nên, tạm thời bọn họ vẫn có đường lui, với một chút tự tin cùng hy vọng này có thể sẽ vượt qua được kiểm tra ngày hôm nay.
“Hắn không có trả lại cho tôn gia!” Tôn Trừng tức giận nhìn Trâu Hiền Thực: “Không chỉ có một trăm hai mươi triệu tiền mặt, còn có sáu tỷ hơn tám ngàn vạn tiền mặt mà phụ thân đưa, cùng số vàng sau khi bán nhà xưởng, toàn bộ đều vào túi của Trâu Hiền Thực!”
“Vớ vẩn!”
Nhìn vẻ hận thù trên mặt Tôn Trừng, trong đáy mắt Trâu Hiền Thực tràn ngập sự đau đớn, người yêu thất lạc sau khi tìm lại được, ông ta muốn ôm bà ta và nói ra cảm xúc thật biết bao, nhưng phải đối mặt với bà ta ở trước toàn, khiến cho bà ta ghéc ông ta hơn.
“Tôi không có động qua tiền của anh, tôi trước nay đều không phải người tham tiền, lúc trước tôi chỉ là làm người trung gian hỗ trợ viết vào giấy cam đoan, số tiền này là để dành cho người dân, cũng là để cho những nhiên viên công chức có thể sống ở trong một túp lều ở Triệu gia có thể có thể sống tốt nhất, là anh… Là phụ thân anh mới là người không tín nhiệm quốc gia, muốn bán của cải lấy tiền mặt tư sản chạy trốn, đều bị cư dân phát hiện, không cần tiền, muốn sửa đổi giấy chứng nhận bất động sản, điều này hết thảy đều vì chúng ta không có quan hệ, tôi cũng là vì bị liên lụy đến thiếu chút nữa thanh danh bị hủy hoại, may mắn quốc gia và đảng tín nhiệm tôi, nhìn rõ mọi việc, tôi mới có thể đi đến ngày hôm nay, năm đó đều điều tra kỹ càng, không phải bây giờ anh cầm mới tờ đơn vô dụng này là có thể vu oan hãm hại tôi!”
“Lúc trước rõ ràng là ông không đưa số tiền đã hứa với cư dân Bình An, chỉ sau khi sự việc xảy ra, Thái Công Phái mới quyết định cấp lại giấy bổ sung giấy chứng nhận bất động sản để bồi thường cho cư dân Bình An, Trâu Hiền Thực! Ông dám bịa chuyện! Ông không sợ sẽ c.h.ế.t được tử tế!”
Tôn Trừng tức đến cả người run rẩy: “Ông nhìn tôi, nhìn xem cái bộ dạng của tôi, đều bởi vì ông năm ấy giấu giếm nuôi con dâu từ bé, sự thật đã có vợ con, lại rắp tâm tiếp cận tôi, cha của tôi không tín nhiệm ông, nhưng tôi! Tôi đối với ông như thế nào!”