Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 73-4

Cập nhật lúc: 2025-02-23 09:39:37
Lượt xem: 50

Tiếng tay đập vào mặt dường như lớn đến mức vang vọng toàn bộ con đường bên trong hẻm nhỏ, lực này nghe như đã tích tụ từ lâu, chỉ chờ tới khi không kiên nhẫn được nữa mới dồn hết sức đánh! 

 

Giản Di nhặt cái túi xách da trên mặt đất lên, cô ta nâng nó lên rồi liên tục đập vào đầu Trâu Luật đã bị đánh ngốc, vừa đánh vừa chửi ầm lên: “Tôi nhịn anh lâu lắm rồi nhé! Mỗi ngày tôi... bốp... mỗi ngày đều một lòng yêu thương anh, chỉ biết nghĩ cho anh, còn anh... bốp... năm đó anh không chịu kết hôn trước, giả vờ giả vịt như anh yêu tôi sâu đậm lắm, chân thành lắm, bốp, bốp, bốp, bốp! Sau khi kết hôn, anh nói cũng không nói một tiếng mà đã trở mặt vô tình với tôi! Không có tình cảm sao? Bốp bốp bốp bốp bốp!!!” 

 

Đây là lần đầu tiên Thủy Lang nhìn thấy bộ dạng của Trâu Luật thê thảm và chật vật như vậy, anh ta rất muốn né đòn nhưng càng né thì càng khó thoát, bị đánh tới mặt mũi bầm dập! 

 

Giản Di có dáng người vô cùng đẫy đà, da thịt săn chắc, mỗi lần cô ta dùng lực là đều có tiếng vang cực kỳ lớn. 

 

Lần đầu Thuỷ Lanh gặp cô ta thấy khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ kia vẫn vương một nét ưu sầu khó tả nhưng vào lúc này đây nhìn cô ta giống như đã được giải thoát. 

 

Mỗi một lần đánh xong, tóc mái cô ta sẽ bay lên, dưới ánh đèn đường gương mặt càng thêm ửng đỏ, lúc cô ta chửi đổng lên nhìn cũng rất thu hút, nhìn đẹp hơn gấp mấy trăm lần cô ta ngày thường!

 

Vợ ngoan vợ hiền trước giờ vậy mà dám mắng, còn dám đánh Trâu Luật, cho nên anh ta cũng bị đánh ngốc luôn, tới khi phản ứng lại một chút, anh ta lập tức nắm lấy cơ hội khống chế hai tay của Giản Di: “Em điên rồi sao!” 

 

Giản Di đúng thật là đã điên rồi, tay không thể cử động, cô ta mới phun một ngụm nước miếng vào mặt Trâu Luật: “Phi! Bình thường anh dám lên mặt dạy dỗ ai hả? Đều là do tôi chiều anh, nhường nhịn anh, anh đúng là tự cho mình ghê gớm lắm nhỉ?”

 

Trâu Luật hoàn toàn bị hành vi thô tục của vợ làm cho ngây ngốc

 

Nhìn còn ngốc hơn trước kia nhiều nữa.

 

Trâu Luật không dám tin tưởng nhìn Giản Di, giống như là đang nhìn một người xa lạ, anh ta nhìn vài giây, đột nhiên trừng mắt nhìn đầu sỏ gây tội Thủy Lang: “Cô... A!”

 

Giản Di cắn lên bàn tay Trâu Luật đang khống chế mình một cái, sau khi lấy lại được tự do, cô ta lại tiếp tục giơ tay tát cho Trâu Luật há hốc mồm! 

 

Thủy Lang thiếu chút nữa vỗ tay, cô nhìn không dám chớp mắt.

 

Giản Di đuổi theo Trâu Luật tay đ.ấ.m chân đá vài phút, người cũng đã rất mệt mỏi, cô ta chỉ tay vào mặt Trâu Luật, nói: “Muốn ly hôn chứ gì? Tôi nói cho anh biết, không có chuyện đơn giản như vậy đâu! Nếu không hành hạ nhà các anh một trận c.h.ế.t đi sống lại thì không có cửa ly hôn đâu nhé!”

 

“Bốp bốp bốp!”

 

Thủy Lang rốt cuộc không nhịn được mà vỗ tay: “Xuất sắc! Quá đẹp! Đánh quá đẹp!” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-73-4.html.]

 

Trâu Luật vốn dĩ bị đánh toàn bộ đầu đều đau, hai mắt đều bị đánh cho sưng lên, anh ta vừa nghe được giọng nói của Thủy Lang, lập tức cố gắng mở to mắt, cực kỳ phẫn hận chỉ vào Thủy Lang: “Cô! Cô!”

 

“Cô cái gì mà cô, chưa bị đánh đủ sao?” Thủy Lang mỉa mai nhìn anh ta: “Đàn ông nhà các anh đúng là có gen tự tin di truyền đấy, thấy anh như vậy, mà vẫn dám nghĩ ra kế hoạch đẹp cả đôi đường gì đó, giờ thấy đẹp chưa!” 

 

Trâu Luật còn muốn nói chuyện tiếp, đột nhiên trước mắt anh ta xuất hiện rất nhiều đoạn ngắn, đầu của anh ta lập tức đau kinh khủng hơn.

 

Khi cơn đau ngày càng tăng, những đoạn ngắn cũng không ngừng cắt nhỏ.

 

Hình như là anh ta ghé vào người một tên đàn ông ăn mặc tây trang, anh ta kịp nhìn tia sáng lóe lên từ dao, sau đó hình như cây d.a.o đã vung về phía anh ta. 

 

Anh ta được kịp thời ôm lấy lồng ngực, tiếp đó anh ra nghe được trái tim của người ôm mình như hẫng mất một nhịp, m.á.u tươi nháy mắt đã che lại hai mắt.

 

“Anh làm sao vậy?”

 

Chu Quang Hách đỡ lấy Trâu Luật quỳ trên mặt đất, ôm đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Đưa anh đi bệnh viện nhé?”

 

Thủy Lang và Giản Di đều đứng hoảng sợ ở bên cạnh.

 

Mặt của Giản Di đã trắng bệch, sợ là chính mình vừa rồi nhất thời xúc động, sẽ đập hư cả não của người này. 

 

Đột nhiên, Trâu Luật chống người đứng dậy, thân thể cũng không hoàn toàn đứng thẳng, anh ta đi về phía ô tô, sau khi đóng cửa xe lại thì vội vàng chạy đi mất.

 

“Giả thần giả quỷ.” Giản Di thở phào một hơi, cô ta che lại trái tim vẫn còn đập loạn của mình: “Nếu anh ta lại giả vờ vài thêm vài giây, có thể là tôi sẽ không trụ nổi mất.” 

 

Thủy Lang như suy tư điều gì đó, cô nhìn về phía Giản Di: “Tuy rằng có thể nhìn ra được tính cách và con người cô không đơn giản nhưng không ngờ là lại táo bạo đến vậy.”

 

Khi nghe được những lời này, nỗi tức giận lại lần nữa xuất hiện trên mặt Giản Di: “Cả nhà bọn họ đều đối xử với tôi như một con ngu nhiều năm như vậy, bây giờ con ngu này đã tỉnh táo rồi, nhất định sẽ không để cho bọn họ sống tốt, tôi không biết cô có mối thù gì với nhà họ Trâu, nhưng tôi có thể nhìn ra được cô cũng không định để người nhà họ Trâu sống yên ổn, có thể nhìn ra được cô biết nhiều điều hơn tôi, vậy hai ta hợp tác, cô thấy thế nào?”

 

“Hợp tác?” Thủy Lang cười nhìn cô ta: “Cô có vốn liếng hay con át chủ bài nào trên tay đáng để tôi hợp tác không?”

 

Loading...