Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 118-2

Cập nhật lúc: 2025-04-01 08:23:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có thể đọc sách rồi sao?" Chu Quang Hách nhận lấy cuốn sách, lật xem xem xét kích thước chữ: "Chữ nhỏ như vậy, nhìn nhiều sẽ hại mắt. Ở cữ..."

 

Thủy Lang giật lấy cuốn sách: "Không đọc sách thì anh có thể ở nhà với em 24 giờ một ngày không?"

 

Kim Xảo Chi nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Chu Quang Hách, không nhịn được cười phá lên.

 

"Em trai đã về rồi, chúng ta ra ngoài đi." Chu Hủy đẩy xe lăn: "Tam Nha xem em gái xong thì ra ngoài, đừng làm phiền mợ nhỏ và em gái nghỉ ngơi."

 

Tam Nha chạy đến bên cạnh chiếc nôi, thì thầm vài câu với em gái, rồi tiếp tục bước đi như một tên trộm, đi ra ngoài.

 

"Leng keng, nghỉ ngơi cho khỏe nhé, sáng mai chị lại đến thăm em."

 

Bà Tống cũng được Đại Nha dìu ra ngoài.

 

Kim Xảo Chi rất biết điều, cô ấy biến mất và đóng cửa lại.

 

Chu Quang Hách nắm lấy tay Thủy Lang: "Anh rất xin lỗi, anh không ở bên em khi em cần anh nhất, mãi đến khi em sinh xong anh mới vội vã chạy về."

 

Thủy Lang ngừng uống canh, đặt thìa vào bát: "Nói chuyện này làm gì, chúng ta đều là người phục vụ nhân dân, không cần để ý đến những chuyện nhỏ nhặt như thế này. Mặc dù lúc sinh em đau đến mức muốn mắng anh, nhưng sinh xong thì mọi chuyện đã qua rồi. Nếu anh để ý đến lời em vừa nói, thì em còn nửa câu chưa nói, dù anh có ở nhà với em 24 giờ một ngày thì nhiều lắm em cũng chỉ nhìn anh được mười hai tiếng, sau đó em sẽ chán."

 

Chu Quang Hách tươi cười: "Anh không sợ em chán, chỉ sợ anh càng nhìn em càng thích."

 

Thủy Lang liếc xéo anh: "Nói thật, anh có thất vọng không?"

 

Chu Quang Hách ngạc nhiên: "Cái gì?"

 

"Lại phải khiến anh ở ký túc xá nữ."

Chu Quang Hách bật cười, đặt mâm ăn sang một bên và nhẹ nhàng bế cô con gái bé bỏng đang nằm trong chăn. Anh tiến gần Thủy Lang, gần như ngồi sát bên cô. "Có em, anh cảm thấy cả thế giới như bừng sáng. Có con, anh thấy cuộc đời mình trọn vẹn."

 

"Nịnh nọt quá đấy." Thủy Lang nghiêng đầu nhìn đứa trẻ trong chăn, ngắm làn da mịn màng không tì vết, hàng lông mi nâu nhạt, đôi môi hồng hồng. Ánh mắt cô dịu dàng: "Em bảo đặt tên là Bốn, mà anh em cứ nhất quyết gọi là Tiểu Bảo. Bây giờ gọi tên con bé cũng chẳng phản ứng."

 

Chu Quang Hách: "... Từ từ rồi sẽ quen thôi, tên chính thức đã nghĩ ra chưa?"

 

"Không phải anh định nghĩ à?" Thủy Lang quấn chặt tấm thảm lông quanh người: "Em chỉ đưa ra họ thôi, tên thì anh đặt."

 

Chu Quang Hách cười khẽ: "Anh nghĩ mấy cái này: Thủy Tinh, Kết Tinh Tinh, Tiểu Bảo bây giờ trông y như thủy tinh, trong suốt và tinh khiết. Phải bảo vệ và trân trọng con bé thật tốt, không thể để va đập. Còn có Đầm Nước, Thủy An, Thủy Ninh, ý là...".

 

"Em hiểu ý anh, bình yên thiên hạ, có trách nhiệm với xã hội. Nhưng nghe có vẻ hơi sáo rỗng."

 

Bên ngoài trời dần tối, Thủy Lang bật đèn bàn, trong ánh đèn ấm áp, cô cùng Chu Quang Hách bàn bạc về tên của con gái: "Có cái tên nào khiến người ta rung động, chỉ muốn gật đầu ngay không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-118-2.html.]

Chu Quang Hách ôm đứa trẻ trầm ngâm: "Em có thể cụ thể hơn không?"

 

"Em cũng không có ý tưởng gì." Thủy Lang cầm cốc nước ấm lên định uống một ngụm, nhưng thấy đứa trẻ nhăn mặt lại, sau đó cả khuôn mặt nhỏ cũng nhăn nhó, cô đặt cốc xuống: "SẮP khóc rồi."

 

Chu Quang Hách thành thạo đứng dậy và nhẹ nhàng đung đưa đứa trẻ: "Chưa đến giờ ăn mà, chắc không phải đói. Có lẽ là không thoải mái vì anh ngồi lâu quá."

 

Ngay sau đó, tiếng khóc của đứa trẻ vang lên.

 

Chu Quang Hách: "..."

 

Cô con gái phá hỏng hình tượng của anh, không chút nể mặt.

 

Thủy Lang cười khẽ, với tay đón lấy đứa trẻ, cởi nút áo trên. Tiểu Bảo ngửi thấy mùi sữa mẹ, khuôn mặt nhỏ hướng thẳng vào ngực, thỏa mãn b.ú sữa, đôi tay nhỏ nắm thành nắm đấm, từ từ mở đôi mắt hai mí nếp gấp. Đôi mắt đen láy nhìn mẹ: "Xinh quá, Tiểu Bảo của chúng ta xinh quá."

 

Chu Quang Hách tận hưởng khoảnh khắc ấm áp này, nhìn ra bức màn chưa kéo, đi đến bên ban công, vừa kéo một tấm màn, nhìn thấy những cây ngô đồng bên đường phố nhẹ nhàng lay động trong gió đêm. Ngay lúc đó, anh đột nhiên nghĩ ra cái tên cho con gái: "Thủy Đồng."

 

Thủy Lang nghe thấy cái tên, ngẩng đầu nhìn bóng dáng lay động của lá ngô đồng trên cửa sổ, cô hiểu ngay đó là cây đồng nào, chậm rãi gật đầu: "Không còn cái tên nào phù hợp hơn."

 

Chu Quang Hách nghe được Thủy Lang cũng đồng ý, vội bước đến mép giường, xoa ấm tay rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái: "Tên chính thức là Thủy Đồng, tên ở nhà là Tiểu Bảo, chúng ta đã có cả tên chính thức lẫn tên ở nhà rồi ~"

 

"Nhìn anh kìa, giọng thế này, ra ngoài làm việc sẽ dọa hết cả sở." Thủy Lang cau mày nhìn đứa bé trong lòng: "Anh cũng kích động à? Nắm chặt thế này, m.á.u của mẹ sắp bị anh hút hết rồi."

 

"Nhẹ tay thôi, đừng để con bé cắn mẹ mạnh như vậy." Chu Quang Hách đung đưa bàn tay nhỏ của con gái: "Hay là anh đi pha sữa bột?"

 

Thủy Lang lắc đầu: "Không ăn thì sẽ khó chịu, lúc đó lại phải làm phiền anh."

 

Chu Quang Hách im lặng.

 

Thủy Lang ngẩng đầu, nheo mắt nhìn anh.

 

Chu Quang Hách: "?"

 

"Đừng đổ lỗi cho anh."

 

Thủy Lang: "Anh nói gì cơ?"

 

Chu Quang Hách đột nhiên tiến lại gần, hôn lên môi cô: "Em nói gì cũng đúng."

 

Thủy Lang "Sách" một tiếng: "Đè vào con rồi."

 

 

Loading...