Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 110-3

Cập nhật lúc: 2025-03-19 20:23:05
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài ra còn có một dãy ghế được thiết kế dưới kệ sách, có thể ngồi ngay bên cạnh kệ sách và đọc sách, còn có những chiếc bàn dài, mỗi bàn đủ chỗ cho mười người, mấy đứa trẻ có mặt tại hiện trường lập tức nghĩ đến việc làm bài tập sau khi về nhà, nếu tụi nó có thể ngồi đây cùng các bạn học làm bài tập về nhà, tụi nó không những không ham chơi, còn có thể làm ít công to!

 

Trong sảnh ngoài thư viện còn có bàn xếp gỗ, bàn bi-a, bên ngoài cửa sổ kính sát đất có sân bóng bàn, xà đơn, xà kép, các thiết bị giáo dục, thể dục cường kiện thân thể, đầy đủ mọi thứ.

 

Ngoài việc rèn luyện thể chất và giáo dục cho trẻ em và thanh thiếu niên, một phòng sinh hoạt rộng rãi dành cho người già cũng được đặc biệt bố trí, họ có thể chơi cờ, đánh bài, trò chuyện, đan móc, may quần áo, bàn ghế đều được sắp xếp ngay ngắn dựa vào tường.

 

Trang trại quy mô ở phía trước sân, ngoại trừ lô đất trồng rau đã quy hoạch, vỏ bình giữ nhiệt, hộp cũ, lọ vỡ, chậu, bát vỡ đều được tái sử dụng, đã được chôn xuống đất, năm trước đã bắt đầu gieo trồng. 

 

Bây giờ đã xanh mướt một mảnh, chờ đến mùa xuân lại gieo thêm hạt giống mới.

 

“Nơi này! Thật thoải mái quá đi!”

 

“Thật là một ngày kỳ diệu! So với công viên còn tốt hơn!”

 

“Sau này người dân phố Bình An sẽ được hưởng phước lành!”

 

“Mức sống này đã bỏ xa tất cả chúng ta rồi, có giục ngựa tám ngàn dặm cũng không thể bắt kịp!”

 

Hàng xóm ở ngõ hai bên trái phải, thậm chí có cả người dân từ các quận khác khi bước vào trung tâm phục vụ cộng đồng đều không muốn rời đi.

 

Mọi ánh mắt đều sáng ngời, nghe được những câu khen ngợi mùi tai, người dân ở phố Bình An cười không khép miệng.

 

Bà nội Thụ Căn chỉ vào căn phòng ở cửa sau: “Ở đó còn có trạm y tế cộng đồng, nếu chúng ta nhức đầu hay sốt thì có thể đó lấy nước và lấy thuốc uống là được, bệnh nhẹ không cần phải đến bệnh viện, cán bộ Thuỷ đã suy xét mọi mặt cho chúng ta rồi!”

 

“Thật sự có trạm y tế cộng đồng!”

 

“Ý kiến của cán bộ Thuỷ ​​hay thật đấy! Tuần trước con nhà chúng tôi bị sốt, đêm mưa gió vẫn phải lái xe đến bệnh viện, trong khu phố có trạm y tế, dù có mưa gió mạnh đến mấy cũng không sao, không cần lo không có phương tiện đi lại!”

 

“Cái này thật sự rất tốt, trung tâm phục vụ cộng đồng này được làm rất tốt, thiết kế rất đẹp, mọi thứ đều hoàn thiện, tôi rất thích, ôi, tôi không muốn rời đi chút nào, tôi thực sự muốn đến sống ở đây  ngay lập tức!”

 

“Ai nói không phải hả,nếu có một nơi như thế này trong ngõ của chúng tôi, tôi rất muốn ngủ ở đây mỗi ngày!”

 

Một trung tâm phục vụ cộng đồng khiến ai cũng phải ghen tị đỏ mắt.

 

Rất nhiều người biểu hiện chân thành là họ thực sự muốn nằm xuống đất ngay lập tức, thậm chí không cần đệm chăn mà chỉ cần sống ở đây thôi!

 

Trong lòng người dân phố Bình An cảm thấy vô cùng hạnh phúc, họ từng hâm mộ nhà của người khác, cuối cùng có một ngày, họ nhận ra những người khác cũng hâm mộ lại những ngôi nhà của họ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-110-3.html.]

 

Mà loại hâm mộ này hoàn toàn không cân xứng, trước đây họ chỉ hâm mộ khi nhà người khác có không gian rộng rãi, có bếp và phòng tắm, nhưng chưa bao giờ có cảm giác muốn nằm trên sàn không rời đi!

 

Đây chính xác là tỷ lệ 1:100!

 

Trung tâm phục vụ cộng đồng có ba cửa, từ sân trước đi ra là toà nhà dân cư, chính là tòa nhà mà gia đình nhân vật chính Tiểu Mao Mao trong sách thiếu nhi ở.

 

Tiểu Mao Mao dẫn mọi người lên lầu, hành lang đều đã được sơn lại, cầu thang đã được sửa chữa, trát lại bằng xi măng chống trượt, ban công được mở rộng, không còn bất kỳ vật dụng lộn xộn nào nữa, giống như bức tranh trong sách, vừa sáng sủa vừa sạch sẽ.

 

“Mời mọi người đến thăm nhà tôi.”

 

Tiểu Mao Mao vừa mở cửa ra, chiếc giường tầng bằng gỗ tích hợp góc học tập và đựng đồ lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, muốn chen chút đi vào, những người tụt lại phía sau đều lao tới cửa sổ, nằm trên cửa sổ nhìn vào trong.

 

“Trời ạ! Cái này giống hệt như những gì cán bộ Thuỷ vẽ trong sách thiếu nhi!”

 

“Cảm giác như ngôi nhà này bước ra khỏi trang giấy vậy, thật tuyệt vời!”

 

“Ô ô ô, mẹ ơi xem kìa, con cũng muốn có giường giống như vậy ~~”

 

“Ô ô ô ô ô, tôi cứ nghĩ mình đang ở trong sách thiếu nhi!”

 

Những đứa trẻ ở hiện trường hâm mộ đến phát khóc, bắt đầu náo loạn lên.

 

Hiếm có trường hợp mấy đứa trẻ khóc mà không bị cha mẹ la mắng hay đánh đập, bởi cảnh tượng trước mắt cũng gây sốc không kém cho người lớn.

 

Chiếc bàn học này, chiếc tủ nhỏ này, chiếc giường nhỏ này, thậm chí cả tay cầm hình ngôi sao và mặt trăng trên tủ, và những vách ngăn có thể thu vào linh hoạt đều giống hệt như trong sách, mô phỏng hoàn toàn những bức vẽ mà họ đã xem vô số lần, cảm giác như lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy một khung cảnh trong mơ đã khiến họ có một mong muốn mãnh liệt là biến ngôi nhà này thành của riêng mình, để họ có thể ở đây mãi mãi!

 

Người lớn ai ai cũng nghĩ như vậy, chứ đừng nói đến trẻ em.

 

Vì thế họ rất hiểu tiếng khóc của những đứa trẻ.

 

Nhìn nhà của Tiểu Mao Mao và ông chú què ở tầng trên về cơ bản được khôi phục nguyên vẹn như trong sách.

 

Mọi người cũng muốn xem ngôi nhà sinh thái nguyên bản của một cặp vợ chồng già được nhắc đến trong sách nhưng chưa được vẽ ra quá.

 

Thủy Lang và mọi người đến tòa nhà số 1.

 

Loading...