Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 109-1

Cập nhật lúc: 2025-03-19 20:18:51
Lượt xem: 20

Chu Quang Hách nghe vậy liền lấy chiếc khăn tay trong túi Đại Nha đưa cho Thủy Lang, quả nhiên nhìn thấy chóp mũi cô đỏ bừng vì khóc.

 

Thủy Lang lấy khăn tay lau khóe mắt: “Thiệt là, đã lâu rồi em không khóc, mới xem một trận đấu xong mà em đã khóc như thế này rồi.”

 

Chu Quang Hách khẽ cười một tiếng: “Không thể khóc thêm nữa đâu, thời tiết bên ngoài lạnh, sẽ dễ tổn thương đến da.”

 

Thủy Lang khịt mũi, gật đầu với Chu Hủy: “Chị, chị đột nhiên làm vậy với em, em khóc sưng mắt rồi.”

 

Sắc mặt Chu Hủy sáng ngời: “Lời chị nói là từ tận đáy lòng, bình thường khó có thể nói ra, nay có cơ hội như vậy, trùng hợp em cũng có ở đây, chị lại không nhịn được mà nói ra.”

 

“Em còn chưa nghe đủ.” Thủy Lang nhét hết khăn tay vào túi: “Cuối năm lại cầm huy chương vàng Á Vận Hội, năm sau lấy luôn huy chương vàng của Thế Vận Hội, em còn muốn khóc nữa.”

 

Chu Hủy và Chu Quang Hách cùng nhau cười lớn: “Được rồi, mặc kệ chị có đoạt được huy chương vàng hay không, chị nhất định sẽ nói.”

 

Thủy Lang không nói tiếp nữa, không muốn tạo áp lực cho chị cả: “Chị quay về trung tâm huấn luyện hay về nhà với tụi em?”

 

“Mấy đứa về trước đi, chị phải về họp, sau đó có thể thu dọn đồ đạc, về nhà nghỉ vài ngày.”

 

“Về nhà mấy ngày thôi sao?” Tam Nha  thở dài như người lớn: “Không ngờ mẹ lại là người bận rộn nhất trong nhà chúng ta.”

 

Người lớn đều thích thú trước vẻ ngoài nhỏ nhắn của cô bé.

 

Chu Hủy không ở nhà, mặc dù ba đứa nhỏ rất nhớ cô ấy nhưng chúng không cô đơn vì hàng ngày có vô số đứa nhỏ khác đến phòng chúng xem TV và vui chơi.

 

Đó là bởi vì mợ nhỏ đã tốt nghiệp đại học, bây giờ mẹ cũng giành được quán quân của đại hội thể thao, nghĩ đến sau này sẽ có nhiều người đến hơn.

 

Báo chí còn chưa đăng tin, nhưng giải đấu đã được phát trên đài Thượng Hải TV, mọi người đã xem trận đấu của Chu Hủy trên TV.

 

Mấy người Thủy Lang vừa về tới ngõ Ngô Đồng, thì tiếng pháo nổ vang lên.

 

“Chào mừng quán quân... Hả?”

 

Vẻ mặt phấn khích của Lão Du Điều sượng lại, bịt tai chạy tới trong tiếng pháo nổ bùm bùm: “Chu Hủy không trở về sao?”

 

“Chị cả về trung tâm huấn luyện rồi, sao các cậu lại đốt pháo?” Thủy Lang bịt mũi nhìn những khuôn mặt tươi cười: “Bây giờ đã đốt pháo rồi, khi nào chị cả về chúng ta không đốt pháo sao?”

 

“Đến lúc đó lại mua thêm!”

 

“Đúng vậy, bây giờ chúng ta đi mua thêm mấy dây nữa! Ôi chao, tôi xem mà phấn khích quá đi!”

 

“Không ngờ tôi lại có thể nhìn thấy Chu Hủy trên TV, Chu Hủy vẫn luôn tuyệt vời như vậy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-109-1.html.]

“Ai ngờ được, cán bộ Thủy, cô thật giỏi, Chu Hủy cũng như vậy, cô thật sự có thể bồi dưỡng cô ấy thành như vậy!”

 

“Tại sao lại là tôi bồi dưỡng, đó là vì chị cả có thể chịu đựng khó khăn, huấn luyện viên chịu khó giám sát cô ấy, có liên quan gì đến tôi?”

 

Thủy Lang đi về nhà, theo sau là một nhóm hàng xóm.

 

“Tại sao không liên quan đến cô được, nếu cô không cho Chu Hủy đi học đại học, nếu cô không sắp xếp cho cô ấy làm việc ở Liên đoàn người khuyết tật, cô ấy sẽ không có cơ hội trở thành vận động viên!”

 

“Đúng vậy, chẳng phải khi phỏng vấn Chu Hủy đã nói, cô chính là người truyền cảm hứng cho cô ấy sao!”

 

“Nhất định có liên quan!” Trong tay Kim Xảo Chi cũng cầm chiếc khăn tay, dường như trước đó đã khóc: “Nếu không có em dâu, không biết chị cả sẽ ra sao nữa, Phục Hưng đã nói, chị cả bây giờ đẹp hơn hồi còn nhỏ nhiều, nhìn còn chói mắt hơn nữa.”

 

“Không có Thủy Lang, Tiểu Hủy không biết sẽ xảy ra chuyện gì, đây là sự thật.” Mợ đã đi ra tới: “Không biết sẽ ra sao à, đó không phải vì hai vợ chồng các cô quá gắt, là không phải người tốt sao!” 

 

“Cô còn có thể làm tốt hơn được nữa à!”

 

Kim Xảo Chi vẫy chiếc khăn trên tay: “Chẳng phải lúc trước mợ suốt ngày làm trò trước mặt cậu, còn lên mặt với bà ngoại sao, hôm nay diễn một chút, ngày mai lại diễn tiếp, không phải chỉ muốn đưa chị cả về vùng đất quỷ quái kia sao, mợ có tư cách gì mà chỉ trích tôi!”

 

Hai người lại cãi nhau.

 

Thủy Lang liếc nhìn một cái, cũng không có ý muốn nghe nữa, Chu Quang Hách mở cửa, đẩy cửa đi vào, đi đến bồn rửa mặt trong sân nói với ba đứa nhỏ: “Tới đây rửa tay đi.”

 

Trong sân nhà họ Chu lại đông đúc người, mọi người đều chưa xem TV đủ, cũng muốn nghe thêm thông tin chi tiết từ những người từng đến đó.

 

Thủy Lang không muốn nói chuyện.

 

Chu Quang Hách lại càng không.

 

Đại Nha và Nhị Nha đi về phòng, mọi người túm lấy Tam Nha hỏi đông hỏi tây.

 

Lúc đang nói chuyện rất náo nhiệt, Chu Hủy quay lại, mang theo chiếc túi da mà cô ấy và Thủy Lang mua ở trung tâm thương mại, đẩy xe lăn đi tới.“Kìa! Chu Hủy đã trở lại!”

 

“Quán quân! Quán quân của chúng ta đã trở lại! Nhìn tinh thần diện mạo này, hoàn toàn khác với trước đây!”

 

“Mạnh mẽ hơn chúng ta gấp trăm lần!”

 

“Tiểu Hủy, cô thật tuyệt vời, có nằm mơ tôi cũng chưa bao giờ nghĩ cô có thể có tương lai như vậy!”

 

“Chúng tôi thấy cô thi đấu trên TV, tất cả chúng tôi đều rơi nước mắt, làm được điều đó thực sự không hề dễ dàng!”

 

“Khi xem trận đấu của các cô, tôi cảm thấy mình giống như một kẻ vô dụng, tôi sẽ không bao giờ nằm ​​trên giường nữa, cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến việc không đi làm nữa!”

 

Loading...