“Nghi ngờ là điều bình thường, nhưng nghi ngờ đến mức không có chút tin tưởng nào, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng chụp mũ cho người khác, các ông luôn lo lắng bọn tư bản sẽ có ý đồ xấu, nhưng chính điểm lo lắng này của các ông chỉ đang thúc đẩy, đem thế cục biến thành tình huống mà các ông ít muốn xảy ra nhất, không phải sao?”
“...”
“Tôi lại nói thẳng thêm vài lời.” Thủy Lang tiếp tục: “Cải cách mở cửa là hướng ra thế giới, khi không còn tin tưởng lẫn nhau thì nhà tư bản ở nhiều nước khó có thể mở cửa giao tiếp với các ông, nhưng bọn họ chắc chắn đã sớm vì sự nổi danh của gia tộc nhà họ Chiêm mà giao dịch với bọn họ rồi, vì vậy bước đột phá duy nhất cho việc thu hút đầu tư nước ngoài là ông Chiêm.”
“Cô nói không sai.”
Hội trưởng Tống im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi luôn cho rằng mình đã làm rất tốt bốn chữ đại công vô tư này, nhưng mãi đến hôm nay khi cô nhắc đến, tôi mới nhận ra rằng nút thắt của tôi luôn có tồn tại trong tiềm thức, bản thân tôi đã từng trải qua cảnh người dân lao động bị bọn tư bản tra tấn, bóc lột, bị địa chủ áp bức, đã từng thấy những giai cấp bóc lột đó có bao nhiêu âm hiểm xảo trá, dụ dỗ lòng người, trong lòng vẫn luôn lo lắng không biết mình có vô tình quay về quá khứ bị bóc lột xã hội khiến cho nhân dân đau khổ đó hay không.”
“Mọi chuyện không thể hoàn thành trong phút chốc được.” Thủy Lang cười cười: “Tôi cũng là nhà tư bản, nhưng ông có thể nói cho tôi biết những chuyện này, chứng tỏ ông rất tin tưởng tôi, đồng thời cũng chứng minh ông không thật sự quơ đũa cả nắm.”
“Cô không giống người khác.”
Hội trưởng Tống thở dài: “Vậy ý cô là ông Chiêm không thể nào trốn sang Hồng Kông, ông ta sẽ quay lại sao?
“Không phải chúng ta đã đồng ý tổ chức hội nghị chuyên đề công thương tại khách sạn Quốc Tế sao, ông đi trước chờ đi. Thủy Lang suy nghĩ một lúc: “Tôi đi cùng với ông, trước khi hội nghị bắt đầu, ông hãy suy nghĩ thật rõ ràng, về cách xử lý việc hợp tác với các nhà tư bản, cuối cùng là nên áp dụng cách nào.”
Nghe Thủy Lang muốn đi cùng mình, hội trưởng Tống tổng vội vàng gật đầu: “Xe ở bên ngoài, chúng ta tới đó ngay bây giờ.”
-
Chín giờ ba mươi sáng, Thủy Lang đến phòng họp ở khách sạn Quốc Tế, đứng bên cửa sổ nhìn những con tàu đang di chuyển chậm chạp trên sông Hoàng Phố, nhìn khói đen bốc lên từ ống khói ở nhà máy đối diện.
Chẳng bao lâu nữa, phía đối diện sẽ mọc lên những địa danh đẳng cấp thế giới, mỗi khi màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng lên là cảnh đêm nhộn nhịp phồn hoa bắt đầu.
Nhóm cán bộ không ngừng giơ tay lên nhìn thời gian trên đồng hồ, nhìn ra cửa đầy lo lắng.
Thậm chí có người không thể chịu đựng được, chạy xuống dưới tòa nhà để đợi người.
Ngược lại với tâm trạng lo lắng của mọi người, hội trưởng Tống ăn mặc chỉnh tề, nhắm mắt ngồi một bên, vẫn không nhúc nhích.
“Tại sao bạn vẫn chưa đến?”
“Còn chưa đến thời gian, là chúng ta tới sớm mà.”
“Tôi không thích giao tiếp với những người này nhất, bề ngoài nhìn bọn họ có vẻ thành thật, nhưng bản chất láu cá trong xương cốt lại chưa hề thay đổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-106-2.html.]
Hội trưởng Tống đột nhiên mở mắt, nhìn người vừa nói, sau hai giây thì thở dài.
Lời Thủy Lang nói quả thật là đúng.
Rất nhiều cán bộ nhỏ cũng bị người khác giở trò, trong hoàn cảnh này quả thật sẽ đẩy cục diện đến mức mà bọn họ không muốn nhìn thấy nhất.
“Đồng chí Thủy Lang, đồng chí Chiêm Hồng Đống có thật sự đến hay không?”
“Tôi nghĩ là không đến đâu, nhưng đồng chí Thủy Lang nói sẽ đến, nên tôi đoán vẫn là tám chín phần mười, chúng ta hãy chờ xem.”
Nhóm cán bộ không tin tưởng nhà tư bản, nhưng họ lại tin tưởng Thủy Lang.
Thủy Lang xoay người, kéo chiếc ghế bên cạnh hội trưởng Tống, ngồi xuống, tiếp tục chờ đợi.
Chín giờ bốn mươi lăm phút.
Chín giờ năm mươi chín phút.
Mười giờ.
Cuộc họp được ấn định lúc mười giờ nhưng vẫn chưa có ai đến.
Không một ai trong số hơn một trăm người trong giới công thương đến.
“Lẽ nào lại như vậy!”
Một vị cán bộ lớn tuổi vỗ bàn đứng lên: “Không thể dung thứ cho những người đó được! Tôi đã sớm nói không thể thay đổi được bọn họ, vậy mà các người không nghe, cứ tin theo lời đời sau của nhà tư bản, cô ta ở đây chính là đang cùng với đám tư bản kia trong ứng ngoại hợp, giúp đỡ cho bọn họ chạy trốn đó!”
Phòng họp lập tức im lặng.
Mọi người đều nhìn Thủy Lang.
“Thư ký Thạch, nói năng cẩn thận!”
Hội trưởng Tống mở mắt, nhìn vị cán bộ lớn tuổi đối diện: “Sự cống hiến của đồng chí Thủy Lang đối với nhân dân, mọi người đều rõ như ban ngày, chúng ta có thể mời đồng chí Chiến Hồng Đống về, cũng là do đồng chí Thủy Lang mời, đừng vì nóng giận nhất thời mà nói không lựa lời như vậy.”
“Mời được thì có ích gì! Bây giờ không phải đã chạy rồi sao!” Thư ký Thạch nhìn Thủy Lang với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Dù sao cô ta cũng không phải xuất thân từ dân lao động, mà là con cháu của nhà tư bản, kết quả bây giờ đã chứng tỏ cô ta không có ý tốt…”
“Tin ông, ông có cách giải quyết sao?”
Thủy Lang đột nhiên ngắt lời lão cán bộ: “Ông có bản lĩnh kinh doanh thương nghiệp không? Có tiền vốn không? Có quan hệ quốc tế không? Có thể thu hút đầu tư nước ngoài không? Có thể giải quyết tình thế khó khăn hiện tại của đất nước không?”