Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 104-2

Cập nhật lúc: 2025-03-17 20:21:50
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sống hơn nửa đời người, đều nhịn không được mà liên tục chậc lưỡi, Chưa thấy qua người nào có quan hệ tốt như Thủy Lang!

 

Chu Phục Hưng và Kim Xảo Chi liếc nhau, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt, đồng thời cũng cảm thấy may mắn vì có mắt nhìn người, nên từ buổi sáng ngày hôm qua đã bắt đầu mặt dày mặt dạng đi xuống hỗ trợ, nếu không thì có lẽ phải xếp hàng từ đường Phục Nam đến đường Phục Mậu!

 

Cậu mợ đã bắt đầu hành động đón mọi người đi vào trong nhà ngồi.

 

Trên thành phố, trong cục, ủy ban khu phố hay thậm chí là đơn vị của Chu Quang Hách và trung tâm huấn luyện thể dục của Chu Hủy cũng đều chủ động tặng tiền giấy, giúp đỡ Thủy Lang học đại học.

 

Đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh trên phố Ngô Đồng cũng chủ động hỗ trợ nấu ăn tổng cộng bày 10 chiếc bàn tròn lớn, bánh trôi hoa quế táo đỏ gà luộc bốn món hỷ bao gồm gân hầm, cá hấp, đậu phộng rong biển, còn có một món rau ngâm, bốn món khai vị, những món này đều là đồ lạnh còn đồ ăn nóng bao gồm ba chỉ om, gan heo xào, tôm rang, thịt xào măng khô, lươn chiên, món ăn cầu kỳ cuối cùng chính là món toàn gia phúc. Toàn gia phúc là một món canh, có thịt xông khói, thịt viên, cá viên, sủi cảo trứng, nấm hương, đậu hũ chiên, mấy con tôm lớn, đậu phụ dồn thịt, phong phú tươi ngon.

 

Tất cả khách đến đây đều kinh sợ.

 

“Đồng chí Thủy Lang, bữa tiệc này của cô quá lớn rồi, không biết đã bao nhiêu năm rồi không nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy trên bàn tiệc.”

 

“Ít nhất là mười năm, ngày thường ăn một món đã không nỡ rồi, hôm nay đều được ăn toàn bộ, tôi muốn uống rượu!”

 

“Phải uống rượu! Có nhiều đồ ăn như vậy, người không uống rượu như tôi cũng nhịn không được mà muốn uống hai ly!”

 

“Cán bộ Thủy, hôm nay cô tiêu pha nhiều rồi, dùng đồ ăn tốt như vậy để chiêu đãi chúng tôi thì bao lì xì này cô phải nhận lấy đó.”

 

“Đúng vậy nha, cán bộ Thủy, chúng tôi đều đã chuẩn bị xong hết rồi, cô nhận lấy thì chúng tôi cũng được dính một chút không khí vui mừng.”

 

Tiệc rượu vốn dĩ đã rất náo nhiệt, bữa tiệc này có thể xem như là một buổi tiệc chính thức trong mười năm nay, lại còn là tiệc mừng Trạng Nguyên!

 

Mọi người đều mang theo bao lì xì, nhưng Thủy Lang chỉ nhận của vài vị cục trưởng, không định nhận của những người khác, vừa nhìn thấy đồ ăn phong phú như vậy mọi người đều nhịn không được mà đưa bao lì xì để chuẩn bị tiền sẵn cho Thủy Lang.

 

Thủy Lang Không nhận cũng không được, không quá hai phút trong lòng n.g.ự.c đã bị nhét đầy bao lì xì, những người có mặt ngày hôm nay cũng hiểu biết: “Bao lì xì của mọi người tôi sẽ nhận, nhưng nếu không thân tôi không dám thu, dù sao thì tôi cũng là cán bộ ở cục Quản lý bất động sản, cần phải cảnh giác bất cứ lúc nào, đề phòng một ngày nào đó bỗng dưng nhận lấy cái danh gom tiền hối lộ. Cho nên nếu mọi người cho quá nhiều tiền tôi sẽ xin trả về.”

 

“Không nhiều lắm, tôi bao mười đồng tiền!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-104-2.html.]

“Chúng tôi đều bao mười đồng tiền, đã sớm nghĩ tới chuyện ảnh hưởng đến công việc của cô.”

 

“Tôi còn đi hỏi riêng với cục trưởng, là ông ấy kiến nghị với chúng tôi chỉ bỏ nhiều nhất là 10 đồng tiền.” Lâm Hậu Bân cười nói: “Cho nên cô cứ yên tâm đi, khó có khi có bữa tiệc học lên thế này, khu vực thành phố cũng gửi vinh dự tới cho cô, nên sẽ không để lại bất kỳ nhược điểm nào.”

 

“Tới!”

 

Cục trưởng Bạch đứng lên, vén tay áo: “Lấy sổ đăng ký tới đây để tôi ghi chép lại ở đây đều là nhân chứng, những người như chúng tôi có chức bị cao hơn cô thì không cần phải ghi lại cán bộ tiền lương cao mỗi người nhiều nhất là 10 khối, công nhân viên chức sẽ tiền lương thấp thậm chí là không có tiền lương bắt đầu là một khối và nhiều nhất là năm khối, nhớ kỹ những chuyện này để sau này khi người nhà có việc cũng biết nên trả bao nhiêu tiền lễ.”

 

“Biện pháp này tốt.” Phó cục trưởng Hứa cũng đứng lên, vén tay áo: “Cục trưởng Bạch, ông ghi sổ, tôi đếm tiền.”

 

Khu vực đăng ký liền đồng là.

 

Cục trưởng Bạch và phó cục trưởng Hứa, một người mở bao lì xì đếm tiền, người còn lại ghi vào sổ.

 

Khách của từng bàn xếp hàng đi qua đăng ký.

 

“Ông bạn này thật là nghĩ gì làm nấy.” Cục trưởng Chu lắc đầu cười nói: “Chỉ là làm như vậy, thì cô xác thật có thể yên tâm.”

 

Thủy Lang cười khẽ ra tiếng, đang muốn nói chuyện, bên ngoài lại truyền đến động tĩnh, quay đầu vừa thấy, hơi ngơ ngẩn, đi ra ngoài.

 

Chu Quang Hách cũng đi theo.

 

Trâu Luật và Trâu Khải đứng ở cổng lớn, ánh mắt của người này so với người kia càng thêm phức tạp hơn, ngoài ra  đó còn mang theo một tia âm u nhìn về phía Chu Quang Hách.

 

Trâu Luật lấy ra một cái bao lì xì: “Thủy Lang, chúc mừng cô thi đậu đại học.”

 

Thủy Lang nhìn thoáng qua, không nhận lấy: “Tiền này các anh vẫn nên giữ lại cho chính mình dùng đi.”

 

Trâu Luật cười rộ lên có chút khổ sở, không nói cái gì nữa, đặt bao lì xì trở lại túi: “Hôm nay tôi tới đây ngoại trừ việc chúc mừng cô thi được Trạng Nguyên thì còn muốn nói với cô hũ tro cốt của dì Hàm vẫn luôn được đặt ở mộ viên Lâm Giao, thời trẻ xảy ra chuyện quá lớn nên không dám hạ táng, đây là số thứ tự, hiện giờ cuộc sống ngày càng tốt, sau này nói không chừng còn có thể giúp dì Hàm hạ táng một cách vẻ vang.”

 

Loading...