Thủy Lang cười nói thẳng: “Chừa lại cho tôi một chút, đồng nghiệp ở lầu hai còn chưa có nhận được đó.”
May mắn là đã nói những lời này, nếu không thật sự sẽ bị cướp sạch.
Sau khi nói xong, mọi người chỉ lấy nhiều nhất là hai ba viên, người không có con nhỏ thì nhanh chóng lột rồi nhét vào trong miệng mình, người có con nhỏ thì đều nhét vào trong túi đem kẹo mừng của Trạng Nguyên về cho con cái còn đang đi học ở nhà ăn.
Thủy Lang một đường đi đến lầu hai, phân phát một đám kẹo mừng cho các đồng nghiệp, sau đó cầm một nắm đưa cho Lâm Hậu Bân, lại cầm một nắm đưa cho Liễu Đức Hoa.
Hai người tức khắc cười tươi như hoa.
Liễu Đức Hoa: “Quả nhiên, địa vị của chúng ta ở trong lòng Trạng Nguyên chính là không giống nhau.”
Con trai của Lâm Hậu Bân mới sinh ra, vẫn chưa ăn được kẹo, nên anh ta lột trước một viên kẹo trái cây bỏ vào trong miệng: “Kẹo của Trạng Nguyên đúng là ngọt hơn những kẹo khác, chị tới đây không phải chỉ là để phát kẹo, mà còn là tới lấy phòng ở đúng không nào?”
“Tin tức của cậu nhanh thật.” Thủy Lang trực tiếp đi đến văn phòng của cục trưởng Chu, vừa đúng lúc ba bị cục trưởng và bí thư Lưu đều ở đây nên trực tiếp đặt kẹo mừng lên trên, chia cho từng người: “Cảm ơn các vị cục trưởng đã bồi dưỡng.”
“Tôi nói không sai, buổi chiều cô sẽ tới đây mà.” Phó cục trưởng Hứa nhét kẹo mừng nhét vào trong túi áo khoác: “Chúc mừng chúc mừng nha, căn nhà lớn như vậy lại lần nữa về trở về tay của cô rồi.”
“Giấy chứng nhận tôi đã giúp cô khai xong, đang tìm cục trưởng ký tên đóng dấu, cô tới cũng vừa lúc.” Phó cục trưởng Khâu chỉ vào văn kiện trên tay cục trưởng Chu: “Thuê bao trúng tuyển Đại học của cô cũng cần phải đưa đến đơn vị để chứng minh, phó cục trưởng Hứa đã giúp cô khai xong rồi.”
Thủy Lang cười nói: “Cảm ơn phó cục trưởng Khâu.”
“Về chuyện của cô, hai vị cục trưởng rất tinh tế, Lúc giấy báo trúng tuyển Đại học còn chưa được đưa đến đây, bọn họ sợ sắp đến Tết sẽ làm chậm trễ việc nhập học năm sau của cô, cho nên tất cả mọi việc đều đã nghĩ kỹ xong hết rồi.” Cục trưởng Chu cười cầm lấy con dấu, đóng dấu xong hai cái chứng minh: “Sổ hộ khẩu và sổ gạo của cô đã sớm được dời trở lại, bớt việc hơn so với học sinh nơi khác, không biết rõ ràng là ngày nào nhưng tóm lại là xong trong năm nay.”
Thủy Lang tiếp nhận chứng minh, vốn tưởng rằng trong lòng sẽ rất cảm khái, nhưng không nghĩ tới lại rất bình tĩnh, cẩn thận gấp lại bỏ vào trong túi: “Chìa khóa cũng là lãnh ở trong cục đúng không.”
“Đúng vậy, đi đến chỗ đăng ký lấy, cũng đều đã chuẩn bị tốt.”
“Có chuyện gì thì để vào buổi tiệc liên hoan vào tối mai rồi nói tiếp, tôi đi trước để nhận phòng ở.”
Ba vị cục trưởng nhìn Thủy Lang gấp gáp như vậy, tất cả đều cười ra tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-103-2.html.]
“Nhìn ngày thường trông cô đều là bộ dáng cái gì cũng đều đã định liệu trước không ngờ cũng có lúc cô phải sốt ruột như thế.”
“Có một căn nhà kiểu Tây to như vậy, nếu là tôi thì tôi cũng sốt ruột.”
“Mau đi nhanh đi, lấy xong thì nhanh chóng đi xem.”
Thủy Lang cầm chứng minh đến chỗ đăng ký, ở trong một mảnh nhiệt liệt chúc mừng, nhận được một cái phong thư, trong phong thư là một chùm chìa khóa, tổng cộng có mười mấy chìa, đều có dán ghi chú.
Chu Quang Hách đang đứng ở bên cạnh xe đạp chờ Thủy Lang, vừa thấy cô ra tới, liền bước lên xe đạp, đỡ lấy tay cầm.
“Lấy xong rồi chứ?”
“Xong rồi.” Thủy Lang đứng ở trước xe đạp, hít sâu phun ra một hơi, ngồi nghiêng ở ghế sau xe đạp, nắm lấy quần áo bên hông: “Số 2 đường Phục Nam, xuất phát!”
Ánh mặt trời xuyên qua cây ngô đồng, bóng cây lắc lư.
Xe đạp nghiền qua từng bóng cây, xuyên qua từng con đường, đi vào số 2 đường Phục Nam.
Cửa sắt lớn màu đen nặng nề có khắc hoa, Thủy Lang cầm chìa khóa, cắm vào ổ khóa, nhẹ nhàng xoay một cái, “Ca” một tiếng, cửa lớn bị mở ra.
Nhà Tây màu trắng điển nhã tráng lệ, đã chờ được chủ nhân chân chính trở về.
Thủy Lang đứng ở giữa cửa lớn, trong lòng không nhịn được nghẹn ngào.
Mùa đông lạnh giá, sau khi thảm cỏ trong vườn bị phá bỏ, phần cỏ còn lại chuyển sang màu vàng và khô héo, dấu vết rễ cây của những ngôi nhà xây trái phép vẫn còn trên mặt đất, nước thải ô nhiễm thấm vào bãi đất trống, giàn phơi quần áo được cắm xuống đất đã để lại dấu vết.
Những thứ này chỉ là vết thương bên ngoài, sửa chữa một chút là có thể biến trở về như lúc ban đầu.
Chu Quang Hách ôm vai Thủy Lang, cầm khăn tay lau khô nước mắt trên mặt cô: “Vào đi.”
Thủy Lang gật gật đầu, men theo con đường đá cuội nhỏ đi vào cửa lớn sảnh chính ở lầu một mở ra chiếc ổ khoá thứ hai, đẩy cửa ra, liền nhìn thấy một cái sảnh lớn, trên mặt đất lát gạch hoa hình thoi, bên trái là cửa sổ sát đất hình vòm, thì ra đây chính là thư phòng.
Theo hành lang thư phòng đi về phía tây là một cái sảnh còn lớn hơn nữa đủ để chứa hơn trăm người, phòng tiệc, phòng khiêu vũ đều được xây ở đó, hai mặt đều có cửa sổ sát đất, trong đó có một mặt là vườn hoa, một mặt là sân cỏ tennis, phía cuối sân cỏ là một con sông nhỏ thuần thiên nhiên.