Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 103-1

Cập nhật lúc: 2025-03-17 20:17:56
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủy Lang ngẩn ra: “Chủ nhiệm, ý của ông là, tôi có thể nhận được nhà đúng không?”

 

“Đương nhiên, không phải cô đã sớm đăng ký hay sao.” Chủ nhiệm khu phố cười nói: “Có phải cảm thấy rất nhanh đúng không? Đây đều là bởi vì mẹ cô đã được giải oan, chứng minh bà ấy là một nhà tư bản hết lòng vì nhân dân, mà bản thân cô, cũng là một đảng viên trong lòng có nhân dân có quốc gia, sau khi các cơ quan thẩm tra xong, liền trực tiếp trước trả ngôi nhà ở số 2 đường Phục Nam cho cô, còn cửa hàng ở đường Hoài Hải Trung còn phải chờ một chút.”

 

Là rất nhanh, vốn cho rằng ít nhất muốn đợi tới năm sáu tháng cuối năm sau, sau khi chính sách bồi thường phòng ốc được ban hành mới có thể lấy được, nhưng không nghĩ tới chỉ mới cuối năm nay là đã được trả về.

 

Thủy Lang thở phào một hơi: “Cảm ơn chủ nhiệm, có phải sẽ cần phải đi đăng ký nhà ở nữa đúng không?”

 

“Đúng vậy, đăng ký xong, tôi giúp cô khai một phần chứng minh, cô lại đi cục quản lý bất động sản sửa đổi thẻ nhà, sau khi lấy được thẻ nhà sẽ đi lãnh chìa khóa, nhà Tây liền chính thức biến thành của cô.” Chủ nhiệm khu phố cười càng sâu: “Song hỷ lâm môn, tôi đến đây để ké chút không khí vui mừng của cô đấy.”

 

Thủy Lang đứng lên bắt tay với chủ nhiệm khu phố: “Chủ nhiệm thực sự cảm ơn ông sáng sớm tinh mơ tin tức tới quá đột nhiên cái gì cũng không có chuẩn bị tôi có chuẩn bị một ít kẹo mừng sau đó sẽ đưa đến uỷ ban cho ông.”

 

“Kẹo mừng của Trạng Nguyên tôi chẳng những không khí mà còn phải lấy hết mới được.”

 

Chủ nhiệm khu phố bắt tay với Thủy Lan đánh giá Chu hủy và ba cô nhóc rồi lắc đầu cảm thán: “Đồng chí Quang Hách, anh thực sự có phúc, cưới được một cô vợ giỏi, gia môn vạn sự hưng, cuộc sống sau này sẽ còn tốt hơn trước.”

 

Chu Quang Hách nhìn về phía Thủy Lang, cong cong môi: “Chủ nhiệm nói đúng.”

 

Sau khi tiện chủ nhiệm Chu Quang Hách lái xe đi ra cửa hàng mua kẹo.

 

Khi trở về ngoài mua kẹo mừng trái cây thập cẩm còn có kẹo sữa, chocolate đường, số lượng còn nhiều hơn mười mấy lần so với lúc kết hôn, ngoài kẹo mừng khiêng trên vai, bên tay còn lại còn xách theo rượu trắng rượu vang đỏ và bia.

 

Thủy Lang: “...”

 

“Chẳng lẽ anh dùng hết phiếu đường của một năm luôn à?”

 

“Một năm làm gì đủ tôi nhìn thấy có lẽ ít nhất là 5 năm.” Lão Du Điều vui sướng: “Quang Hách, Anh định đưa kẹo mừng cho toàn bộ người ở Thượng Hải, nói cho mọi người biết việc vợ của anh thi được Trạng Nguyên à?”

 

Chu Quang Hách buông toàn bộ đồ trên tay và vai xuống, cười nói: “Tôi đã tính toán sơ một chút, ngõ hẻm, đơn vị, những nơi có quan hệ tốt, như là phố Bình An, ban cải tạo lao động học tập, uỷ ban khu phố... Một người hai viên, ít nhất cũng tới mười cân, này đó cũng không biết có đủ hay không.”

 

“Phía đường hút hàng như vậy cho dù có thi được Trạng Nguyên cũng không thể rải ra ngoài hết như thế.” Thủy Lang đi qua, mở một viên kẹo chocolate rượu bỏ vào trong miệng: “Haiz, rải không tồi, ngõ hẻm chúng ta liền rải một bao, ai cướp được là của người, từ trước đến nay tổ chức tiệc mừng không phải đều là như vậy hay sao.”

 

“Như vậy còn náo nhiệt đâu!” Lão Du Điều rất tán đồng: “Chính mình cướp được kẹo mừng, chính là chính mình cướp được không khí vui mừng, còn vui hơn so với việc cô trực tiếp gửi đi cho họ!”

 

Nói làm liền làm.

 

Vừa lúc ngồi trong ngõ hẻm đều đang hỗ trợ chuẩn bị tiệc mừng Thủy Lang cầm lấy kẹo thập cẩm trái cây, kẹo đường, kẹo sữa, chocolate trộn vào bỏ cùng nhau sau đó đi đến giếng trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-103-1.html.]

“Trạng Nguyên phát kẹo mừng đây!”

 

Lão Du Điều hô một tiếng, Nhóm cư dân lập tức quay lại đây vui vẻ phấn chấn cướp lấy kẹo đường mà Thủy Lang rải ra ngoài.

 

“Vậy mà có kẹo sữa này!”

 

“Để tôi nhìn xem Nơi này còn có chocolate này!”

 

“Trạng Nguyên Thủy hào phóng quá!”

 

“Rải thêm đi! Cán bộ Thủy, rải thêm nữa đi!”

 

Thủy Lang cầm kẹo mừng rải đầy trời.

 

Cư dân ở phố Ngô Đồng mặt đầy tươi cười chạy theo kẹo mừng, lúc kẹo mừng rơi xuống thì duỗi tay, nhảy dựng lên, khom lưng, dùng các loại tư thế để đoạt lấy.

 

Người cướp được thì vui vẻ thét chói tai, kẻ không cướp được thì không ngừng tìm kiếm, tìm được ở chỗ nào thì lập tức tiến lên cướp lấy nhặt lên, vui vẻ đến mức tung tăng nhảy nhót!

 

Hoan thanh tiếu ngữ, tràn đầy toàn bộ ngõ hẻm.

 

Đã mười năm rồi chưa từng có tiếng cười náo nhiệt như vậy xuất hiện qua.

 

“Hoàn mỹ.”

 

Thủy Lang vỗ vỗ tay, rải xong kẹo mà Chu Quang Hách mang về, đứng ở cửa nói chuyện một hồi với mọi người rồi đi vào ăn cơm.

 

-

 

Buổi chiều, Chu Quang Hách liền lái xe đưa Thủy Lang, đi đến uỷ ban khu phố, tặng kẹo mừng, lấy được chứng minh, lại chạy đến cục quản lý bất động sản.

 

“Chủ nhiệm Thủy, cô thật là quá lợi hại!”

 

“Con trai của nhà chúng tôi cũng tham gia thi đại học, lúc có điểm chỉ đủ để học Đại học chuyên khoa, bình thường nhìn cũng có vẻ rất thông minh, nhưng không so thì không biết, vừa so một cái liền thấy được sự chênh lệch, cán bộ Thủy, cô thật sự là một thiên tài!”

 

“Chủ nhiệm Thủy, kẹo mừng là mang đến chia cho chúng tôi sao? Tôi đây sẽ không khách khí!”

 

Tay mắt lanh lẹ đã đi lên tới đoạt kẹo mừng, Thủy Lang còn chưa nói, đã bị một đống người vây quanh, những người ngày thường nhìn đều rất rụt rè, hôm nay tất cả đều mặc kệ, giống như gặp được cơ hội ngàn năm có một, tranh nhau cướp đoạt kẹo mừng.

 

Loading...